Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324635

Bình chọn: 8.5.00/10/463 lượt.

u chẳng đem lại kết quả gì thì làm thế nào bây giờ? Chẳng nhẽ vì sáu mươi nghìn tệ này mà Tây phải ly hôn với Quốc sao? Không được, sao thế được chứ? Cho rằng quan hệ về tiền bạc giữa hai vợ chồng hết sức sòng phẳng, nhưng sự sòng phẳng ấy cũng không thể tính toán chi ly từng ly từng tí được… Đúng là một loạt vấn đề. Vấn đề thì nhiều thế đấy, nhưng tựu chung lại cũng chỉ một chữ TIỀN mà ra, à không chính xác là ba chữ KHÔNG CÓ TIỀN. Nếu có tiền thì có còn vấn đề gì đâu. Mà Quốc lúc nào cũng muốn chiều mọi ý muốn của người nhà, phải giải quyết như thế nào đây? Thôi thì đành phải “lấy thân châu chấu mà đá xe” vậy. Tuy nhiên nếu chỉ mình “châu chấu” Quốc ”đá xe” thì chẳng nói làm gì, nhưng đây, có đôi lúc, à không, mà là thường xuyên là cả “châu chấu” Tây cũng phải “đá xe” mới làm cho xe di chuyển được một chút. Có thể nói là, trước khi kết hôn, Tiểu Tây chính là một người thuộc tầng lớp trung lưu độc thân, bao nhiêu tiền kiếm được giữ hết, bố mẹ chẳng cần xu nào, vô tư vô lo, còn giờ sau khi kết hôn thì, đúng là một người nghèo. Tiền của, cuộc sống không chỉ còn là của riêng Tây nữa, sau khi lấy chồng thì đó là cuộc sống chung. Bây giờ lại sắp có con, cứ nghĩ đến tương lai ấy là Tây lạnh cả sống lưng. Tối qua, Tây đã khóc rất nhiều mới ngủ được, sáng hôm sau, Quốc hứa lại một lần nữa sẽ nói chuyện với bố, chỉ qua một đêm mà Quốc như già đi mấy tuổi, thế nên Tây cũng chẳng nỡ giục anh. Trên đường đi làm, Tây hạ quyết tâm hôm nay sẽ phải đi thuyết phục nhà văn Trần, thậm chí là phải thuyết phục cho bằng được.

Tây đặt một khoang bên phòng không có cửa vì Tây nghĩ nhà văn Trần chắc chắn sẽ thích “cảnh trí hữu tình”. Hướng đối mắt nhìn khe nước bên ngoài qua tấm rèm pha lê lấp lánh, Tiểu Tây từ từ kể cho nhà văn Trần về nỗi khổ của mình, về chồng về con - với người như nhà văn Trần thì phải dùng khổ nhục kế như thế này… Nhà văn Trần nghe chuyện lòng cũng trĩu xuống, bèn thở dài quyết định:

“Thôi được rồi, lấy tên “Ba năm tôi được trai bao” đi.”

“Cảm ơn chị!” Lúc ấy, đôi mắt Tây bỗng sáng rực lên.

Nhà văn Trần tự than thở: “Đúng là: Rồng vàng tắm nước ao tù, người khôn ở với người ngu bực mình.”

“Chị à, đợi đến khi nào cuốn sách này bán được một triệu bản chị sẽ thấy rồng vàng của chị tuyệt thế nào!… Mọi thứ trên thế gian này đều có thể thay đổi, chỉ cần có một cái giá hợp lý mà thôi.”

“Tôi hiểu rồi, cần tiền chẳng cần đến thể diện, mà giữ thể diện thì sẽ chẳng có tiền.” Nhà văn Trần gật đầu than thở “Có điều, nếu đổi tên sách thì tác giả cũng phải đổi tên, cuốn sách này đừng dùng tên tôi.”

“Chị à!” Tiểu Tây thốt lên van nài.

“Đây là quyết định cuối cùng của tôi!” Nhà văn Trần kiên định nói.

“Hay để em thương lượng thêm với bên phòng phát hành”

“Không cần!”

Nước vẫn chảy trong khe bên ngoài tấm rèm đẹp tựa pha lê. Bố Quốc về quê.

Quốc chuẩn bị cho bố hai túi xách đầy, chủ yếu là quần áo cũ, mà phần lớn là quần áo Tây thu dọn từ nhà mẹ đẻ về. Thực ra quần áo cũ bên nhà mẹ đẻ thì cũng gửi về quê gần hết rồi. Những bộ quần áo đó nói là cũ nhưng cũng không hoàn toàn là cũ, có bộ còn chưa giặt quá hai lần, thế nhưng nếu không cho thì biết làm như thế nào? Mua cái mới đưa bố mang về quê thực không tiện. Ngoài ra còn có một thùng nước ngọt Spite mẹ được bệnh viện cho từ dịp Tết, Tây cũng đem về nhà. Cả nhà không quen uống loại nước này nên cứ nhận về là để ở đó, nếu quá hạn dùng thì bỏ đi. Có hôm Tây nói với mẹ là nếu không ai uống hay là cho đi, nhưng mẹ bảo loại nước này ai người ta thèm lấy? Đã vậy, nếu không cho ai được hay cho bố chồng Tây.

“Bố à? Thùng nước này có mang về không”. Quốc hỏi mà lòng vẫn hy vọng bố sẽ nói không, như vậy Quốc có thể vứt đi, vứt đi một cách nhẹ nhõm, vứt đi ngay trước mặt Tiểu Tây.

“Mang, sao mà không mang? Mang về chia cho mọi người ở quê.”

“Nặng lắm!”

“Nặng gì? Chúng ta cái gì cũng không có, chỉ có mỗi sức khỏe thôi! Đưa bố một cuộn dây thừng bó lại vài vòng là xong!”

Quốc kiếm sợi dây bó thùng nước lại mà trong lòng không khỏi xót xa: Thế này gọi là người nghèo thì tham vọng ít đây.

Còn chuyện sáu mươi nghìn tệ kia đến giờ vẫn chưa thể nói rõ ràng. Quốc vẫn chỉ nói với bố là sẽ bàn cùng vợ; rồi lại nói với vợ rằng sẽ bàn với bố, cả hai bên đều ậm ờ thế. Nhưng cả hai người ấy đều cho Quốc thời hạn cuối cùng là phải nói trước khi bố Quốc về quê, quả thật Quốc không thể làm nổi. Chỉ còn cách để hai người đó gặp nhau, ấy nhưng gặp nhau rồi ắt sẽ đả động tới chuyện này, mà khi đã nói tới chuyện này thì tất yếu là “ba mặt một lời” rồi. Còn Quốc lại rất sợ kiểu “ba mặt một lời” này nên cứ đành mập mờ nước đôi, Quốc bảo Tây không cần đi tiễn bố, Quốc đi một mình là được; rồi lại bảo bố là Tây bận công việc nên không thể đi tiễn bố được.

Thế nhưng Tây quyết tới, định sẽ từ cơ quan về nhà với lý do hết sức hợp lý rằng: bố về quê, con dâu không thể không về tiễn bố. Bố Quốc thấy con dâu vội vàng về tiễn mình thì cũng lấy làm vui lắm, cười tít cả mắt khiến Quốc càng thêm phần lo lắng. Quốc biết, Tây cố ý quay về tiễn bố là vì sao, và càng hiểu niềm vui của bố khi gặp co


Old school Easter eggs.