Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324763

Bình chọn: 9.5.00/10/476 lượt.

à hạ thấp mình. Ông quay sang nói chuyện với con trai. “Bố”, Quốc nói với bố đầy khó khăn nhưng cũng rất rành mạch: “Bố, con, chúng con hiện giờ thực sự rất khó khăn…”

Bố Quốc giận run người: “Mày, thằng con này, đúng là phí công nuôi dưỡng rồi.”

“Thế nuôi anh ý xong là để ăn thịt anh ấy chắc, anh Quốc là lợn hay là gà chứ?”. Tiểu Tây ngang nhiên nói. Nếu cần phải nói chính là lúc ấy, nếu không nói sẽ không bao giờ nói rõ được nữa. “Bố, bố đừng lúc nào cũng lôi chuyện nuôi anh Quốc thế nào, chu cấp cho anh ăn học ra sao, đó chẳng phải là nghĩa vụ tối thiểu của bố mẹ với con cái sao, lẽ ra bố mẹ cũng nên nuôi anh cả ăn học, bố mẹ không thể chu cấp cho anh cả ăn học thì phải tự cảm thấy có lỗi chứ!...”.

Nói về điểm này thì từ trước Quốc có quan điểm giống Tây. Khi nhắc tới anh cả, trong phút chốc ấy, Quốc lại tự thấy lòng mình trĩu nặng cùng một cảm giác áy náy, đồng thời, hình ảnh rõ nét xưa kia lại hiện về trước mắt: trong căn nhà đất, trước cái bếp đất, bố ngồi giữa, hai anh em ngồi hai bên, bên trong là hai mẩu giấy bốc thăm. Bố bảo hai anh em cùng bốc thăm để quyết định ai được đi học đại học, anh trai Quốc bốc trước. Khi anh thò tay ra phía cái bếp để bốc thăm, ánh mắt Quốc dõi theo không rời, bàn tay ấy đang run. Cũng đúng thôi, bởi thăm bốc này quyết định cả cuộc đời mà, còn có gì tàn khốc hơn thế chứ? Anh trai bốc một thăm, cầm một lúc mới dám mở ra, xem xong bèn đưa cho bố, sau đó, anh đi khỏi, chẳng nói lời nào chỉ lẳng lặng cầm cái cuốc ra đồng làm việc. Trên chiếc thăm đó viết hai chữ: “không học”…

Tiểu Tây vẫn tiếp tục nói, nhưng Quốc không còn nghe rõ Tây nói gì nữa, tim đập loạn nhịp, huyết áp tăng, hai tai ù đi. Quốc tới trước mặt Tây, giơ tay tát “bốp” một tiếng rõ ràng vào mặt trong khi Tây vẫn đang liên hồi nói. Trong phút chốc, cả thế giới chợt như yên lặng. Tây đứng chết chân tại chỗ, đôi mắt tràn trong ngạc nhiên, đẫm mùi giận dữ và cả vị khổ đau. Đôi mắt ấy hệt như đứa trẻ luôn tin tưởng người lớn một cách vô điều kiện giờ chợt bị tổn thương. Gió xuân nơi Bắc Kinh đô thị bỗng đâu ùa về thổi bay những chiếc túi ni lông trên mặt đường, trắng, đỏ, xanh…

Hai bố con cùng tiến vào bến xe Bắc Kinh.

Quốc hệt như chú lạc đà vác nặng trên lưng, trước ngực sau lưng đeo hai túi đồ, một tay bê thùng nước, một tay xách túi thức ăn đi đường của bố. Bố Quốc thì đi người không, Quốc quyết không để bố cầm vật gì. Chẳng còn cách nào, ông đành cố đỡ cho con trai gánh nặng của thùng nước hi vọng con nhẹ bớt hơn. Đức hiếu của con khiến bố cảm động, nhưng cũng khiến ông thấy bất an, buồn lòng, ông buồn vì con trai mình. Con dâu thành phố chẳng giống với con dâu ở nông thôn, nói đánh là đánh luôn. Nếu con dâu vì chuyện này mà làm khó con trai, Quốc phải làm như thế nào đây?

Tây bị tát một cái sưng hết một bên má, đỏ ửng lên. Nhà cửa tanh bành, vi tính cũng được dỡ xuống đóng thùng. Giản Giai có khuyên Tây không cần mang theo vi tính nhưng Tây không chịu. Tây gọi điện cho em trai lát tan làm sẽ qua đón mình. Thu dọn xong xuôi, Tây thấy vẫn còn sớm bèn rủ Giai đến bệnh viện. Cái tát còn đau đến mức Tây nói không tròn tiếng. Giai hỏi Tây vì sao phải đến bệnh viện, cứ ở nhà chườm đá là đỡ ngay. Lúc đó Tây mới thú thực mình muốn đến bệnh viện để phá thai. Nghe vây, Giản Giai vô cùng ngạc nhiên, Giai có thể giúp bạn bỏ nhà đi chứ tuyệt đối không thể giúp bạn đi phá thai. Giai không lãnh được trách nhiệm này. Việc này nhất quyết phải thông báo ngay cho Quốc, nhưng trước hết phải làm thế nào đó để Tây bình tĩnh lại. Nhưng làm thế nào đây? Đột nhiên Giai nhớ tới buổi họp báo long trọng ra mắt cuốn sách mới của nhà văn Trần sắp tới. Nhà văn Trần rốt cuộc cũng chấp nhận đề nghị phía nhà xuất bản đổi tên sách và giữ tên tác giả, như thế sách sẽ bán chạy và dễ dàng hơn, trong đó công đầu là của Tây. Sau buổi gặp mặt ở quán Great Choice ấy, Tây còn đến thương lượng thêm ba lần nữa, nói hết lời hết nhẽ, đề nghị, nịnh nọt đủ cả, thậm chí rơi cả nước mắt van xin, nhà văn Trần rút cuộc vẫn là con người với trái tim máu thịt, vì thế cuối cùng đành phải nhận lời. Tây được chọn là người dẫn chương trình trong buổi họp báo ra mắt cuốn sách mới này.

“Bây giờ có muốn làm gì cũng phải nghỉ mất mấy ngày, thế buổi họp báo tính sao đây?” Giản Giai viện cớ “hay thế này, để họp báo xong tính tiếp, cũng chỉ hai ngày thôi chứ mấy.” Lúc này Tây mới thôi khăng khăng. Giai vì thế cũng thở phào nhẹ nhõm, thực tế Giai đang từng bước thực hiện dự định của mình, Giai đoán Tây cả giận mất khôn, cần có người giúp Tây bình tĩnh lại. “Tây à, sao bạn phải bỏ đứa bé đi?” Tây không trả lời. “Không muốn sống với Quốc nữa hả?” Giai tiếp tục hỏi.

“Không phải là không muốn mà là không thể. Không thể sống tiếp nữa, không có cách nào sống tiếp nữa.” Tây giờ mới đáp lời: “Lúc đầu mẹ luôn nói rằng môn đăng hộ đối vô cùng quan trọng, vợ chồng nghèo sinh ra mọi chuyện. Nhưng mình chẳng nghe lời mẹ, luôn ngang ngạnh, đối đầu với mẹ, còn bảo vợ chồng ân ái đâu chỉ ban đêm – nghĩ cho cùng vẫn là ruột thịt mà! Giai à, về lý mà nói, hai người khi kết hôn với n


Duck hunt