Snack's 1967
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324815

Bình chọn: 9.00/10/481 lượt.

n dâu trước khi về không chỉ vì con dâu tới tiễn mà còn có lý do khác. Cả hai đều không nghĩ đơn giản vậy, cả hai đều đợi đến giây phút cuối này để nói rõ với nhau về câu chuyện sáu mươi nghìn tệ kia.

Họ bắt taxi tới bến xe Bắc Kinh. Tây đề nghị vậy và chủ động trả tiền. Suốt chặng đường, Quốc không khỏi hồi hộp, căng tai lên nghe hai người nói chuyện hệt như lính cứu hỏa đang sốt ruột chờ tin cấp báo. May thay dọc đường đi không có chuyện gì xảy ra. Taxi đỗ ngay trước bến xe, nhưng vẫn phải đi bộ một đoạn, trên đoạn đường đó phải đi qua chiếc cầu vượt ngoài trời dành cho người đi bộ. Lúc qua cầu, Quốc vác trên vai hai bao đồ to cùng với một thùng nước ngọt lại cộng với việc phải leo bậc thang nên mệt lử cả người. Hồi trẻ, mấy thứ đồ này và đoạn đường từng ấy chẳng là gì với Quốc. Giờ thì khác rồi, tim cứ đập thình thịch trong lồng ngực, đúng là ngồi bàn giấy quá lâu rồi nên thế. Bố cũng thương Quốc lắm, bảo Quốc dừng lại uống chút nước, Quốc liền đồng ý. Giá mà biết trước hậu quả của việc dừng lại này, có đánh chết Quốc cũng quyết không dừng lại “một lúc”. Vì trong một lúc ấy, bố chồng nàng dâu đã va chạm với nhau, “chạm mặt chính diện”.

Tây quyết làm rõ cái “chính sách hồ đồ” của bố chồng, bởi Tây hiểu chồng mình nên cố tình tới đây, nếu không Tây đã chẳng bỏ cả công việc từ cơ quan về để tiễn bố chồng, Tây đâu được “thảo hiền” đến thế. Tây đến chính là vì những giây phút cuối này, chính là để nói rõ với bố chồng về khoản tiền sáu mươi ngàn tệ. Trên đường không tiện nói là vì còn người lái xe, Tây chẳng muốn vạch áo cho người xem lưng, suy cho cùng đó là người lạ mà. Nhưng trong lòng vẫn đang ấp ủ chờ cơ hội, đang nghĩ xem bao giờ nên nói và nói như thế nào. Cuối cùng Tây quyết định sẽ nói toàn bộ sự thực. Bước xuống xe taxi Tây đã tìm cơ hội để nói, hai bố con cứ dính lấy nhau như hai đứa trẻ nên Tây chẳng có cơ hội; thêm vào đó là tiếng ô tô rầm rầm bên đường nên càng chẳng tiện nói chuyện. Sau đó lên cầu, bố lại bảo dừng lại nghỉ “một lúc”. Tây cho rằng cơ hội đã đến, đợi Quốc đặt đồ đạc xuống, còn bố ngồi tạm lên thùng nước ngọt nghỉ ngơi cho bớt nóng. Tây tiến tới trước mặt bố, đứng lại và gọi: “Bố!”. Vừa nghe vậy, Quốc biết chuyện lớn sắp xảy ra, bởi đó là tiếng gọi sâu lắng của suy tư, tiếng gọi trịnh trọng nghiêm túc, một tiếng gọi đầy cương quyết. Trước tình thế đó, Quốc bèn níu tay Tây lại, dùng tay ra hiệu cho Tây đừng nói. Nhưng Tây giằng tay Quốc ra, nhìn thẳng vào mắt bố và nói: “Bố, chúng con cảm ơn bố đã xây nhà cho chúng con, nhưng chúng con không cần dùng, xây lên thật lãng phí, chúng con không muốn thế.”

Bố không muốn nói chuyện trực tiếp với con dâu nên quay người lại. Ánh mắt ấy ngập tràn giận dữ khiến mặt Quốc tái mét mặt. Quốc đành nói đỡ lời: “Nói gì vậy, bố mẹ xây nhà sao lại không muốn?”

Bố Quốc gật đầu đồng ý, nhưng Tây chẳng buồn để ý, chỉ liếc Quốc một cái, rồi quay đầu đi thẳng. Những gì cần nói Tây đều đã nói cả, những gì không nói cũng đã kìm nén lại. Quốc đuổi theo Tây, bố thì không quên với theo dặn dò: “Về nhớ dạy dỗ nó. Vợ không dạy là không được, cứ chiều đâm quen, sau lại sinh ra tật xấu, rồi không khéo nó ngồi lên đầu đấy!” Quốc dạ vâng rồi vội chạy mất.

Quốc đuổi kịp Tây ở đầu cầu. Chỗ này cách xa nơi bố đang đứng, không thể nghe được gì nên Quốc mới yên tâm nói với Tây: “Em à, anh xin lỗi… việc này bỏ qua đi, coi như em giữ thể diện cho anh, được không?”.

“Em giữ thể diện cho anh đủ rồi! Dẫn cả một đoàn quân lên tìm mẹ em, không buồn nói trước tiếng nào, mẹ em cũng chẳng nói gì, chạy tới chạy lui dẫn họ đi; thích ở nhà chúng ta, em lập tức dọn đi!”. Quốc liên tục đáp: “Anh biết rồi mà.” Tây vẫn cứ nói: “Anh còn muốn em làm gì nữa?”

“Hay xây căn nhà đó nhé!”

“Tiền đâu ra?”

Quốc chẳng nói lời nào…

Bố Quốc vẫn ngồi trên thùng nước, hai bao đồ dựng bên cạnh, ung dung hút thuốc đợi. Thời gian còn nhiều mà, ban đầu họ định đi xe buýt, sau đó lại đi taxi nên còn nhiều thời gian, cũng đủ để hai bố con nói chuyện. Hút hết điếu thuốc, con trai và con dâu cuối cùng cũng quay lại. Sắc mặt con dâu có vẻ khá hơn, thậm chí là khá tốt. Bố cho rằng như vậy thì tốt rồi nên cũng chẳng nói thêm gì nữa. Thanh niên mà, phạm lỗi là chuyện bình thường. Hai vợ chồng tiến tới trước mặt bố. “Bố”, Tiểu Tây vui vẻ nói “Con và anh Quốc đã bàn với nhau rồi, chúng con không cần xây nhà đó.”

Bố không dám tin vào tai mình nữa, quay sang nhìn con trai, nhưng Quốc chỉ gật đầu. Bố Quốc chuyển từ ngạc nhiên sang giận dữ: “Phòng không cần vẫn phải đóng tiền.”

Tiểu Tây cũng giận dữ: “Sao lại thế ạ.”

“Vì sao hả?” Bố Quốc nhấn mạnh từng chữ: “Vì chúng ta sinh ra và nuôi lớn nó! Nó và anh trai cùng thi đỗ đại học nhưng chỉ mình nó được đi học! Cả nhà phải nhịn ăn nhịn mặc để nuôi nó đấy! Giờ nó thành đạt, vào thành phố sống, có tiền có thể bỏ rơi cha mẹ đẻ không?”

“Anh ý đâu có ý bỏ rơi bố mẹ, bố mẹ muốn anh ý báo đáp thế nào nữa… Bố, bố mẹ yêu cầu quá nhiều, thực sự vượt quá khả năng của bọn con!”

Bố Quốc chẳng buồn nói chuyện với con dâu nữa, không đáng để nói chuyện với con dâu, như thế l