hau thì dựa vào quan hệ của hai người là chính, đúng không? Nếu không kết hôn thì làm gì? Bố mẹ thì tính gì trong đó? Nhưng Quốc thì luôn luôn suy tính cho gia đình của anh ta, mà việc gia đình anh ta thì nhiều không kể xiết. Ban đầu, mình cũng không hiểu vì sao anh ta phải làm thế, bây giờ thì mình đã rõ. Tất cả đều vì nghèo đói, không thì đã chẳng ai bảo vợ chồng nghèo sinh ra mọi chuyện…Bạn thấy đấy, bây giờ đã bắt đầu đánh vợ rồi đấy!”
“Cũng chỉ mới một lần nhỡ tay thôi mà!”
“Đó là tất nhiên trong sự ngẫu nhiên mà thôi! Giai à, bạn biết không? Họ hàng nhà anh ta rất thích đánh vợ, treo lên để đánh, dùng roi da tẩm nước đốt! Có chị bị đánh đến mức toàn thân sần sùi như cóc, mùa hè cũng chẳng dám mặc áo cộc tay…”
Giai nghe chuyện mà nổi hết da gà.
Tiểu Hàng đến trước giờ hẹn, cho dù đã được nghe chị kể qua câu chuyện nhưng tới nơi Hàng vẫn không khỏi ngạc nhiên: trên sàn nhà là hai túi đồ to bự và một chiếc túi xách tay, không phải một chút đồ của người muốn bỏ đi như Hàng vẫn tưởng tượng. Sau đó, Hàng nhìn qua gương mặt vẫn còn sưng ửng đỏ của chị gái. Biết chuyện, Hàng chẳng nói chẳng rằng quay người đi thẳng. Tây vội bảo Giai nhanh đuổi theo giữ em trai lại vì đoán trước nó sẽ tới gặp Quốc, thế nên tuyệt đối không để cho nó đi.
Giai nghe vậy vội đuổi theo để Tây ở trong nhà vì ban nãy Tây có bảo thấy râm rẩm trong bụng, giờ lại thấy đau hơn. Giai đuổi kịp Hàng ở cầu thang máy. “Hàng à, cậu đừng đổ dầu vào lửa nữa được không, vợ chồng cãi nhau có động tay chút cũng có gì là to tát đâu.”
“Vậy hả! Tát vợ sưng cả mặt mà bảo là “động tay chút”, là “không to tát” hả?”
“Hàng à” Giai vẫn kiên nhân thuyết phục “Cậu là đàn ông nên cậu không hiểu, chị cậu cho đến lúc này vẫn không đành lòng xa Quốc đâu.”
“Sao chị biết?”
“Phụ nữ thường hiểu nhau hơn mà…”
“Phụ nữ không phải ai cũng giống nhau.” Ngừng lại giây lát Hàng khẽ nhìn Giai “Chị tôi là người rõ ràng, đúng là đúng, sai là sai. Chị ấy không giống những cô gái khác, lúc nào cũng giả vờ này nọ, lúc nào cũng diễn kế “cự tuyệt để thử thách” hay “bỏ đi để thử thách”, bên ngoài ra vẻ yêu thương thật lòng, nhưng thực tế thì chẳng khác nào kẻ mưu mô, để có được tình yêu, người ta sẵn sàng đặt mọi áp lực lên người mình yêu, chỉ để đạt được mục đích cuối cùng nào đó.”
Giai hiểu rõ ngụ ý trong mỗi câu nói của Hàng. Trong giây lát ấy, những gì chưa thể giải thích đều đã được giải thích. Lúc đầu, Tây đã rất tiếc của không ngừng chì chiết Giai vì đã trả lại Khải Đoạn đôi hoa tai, sau đó biết được Giai trả lại Khải Đoạn cả nhà cửa, xe cộ, Tây chẳng nói lời nào. Giai cứ nghĩ chắc là vì gia đình Tây dạo này xảy ra nhiều chuyện nên chưa hỏi thăm được bạn, vì thế Giai cứ đợi bạn hỏi thăm. Không ngờ Tây lại nghĩ về mình như thế, lại cho rằng Giai dang dùng mưu kế, đem bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, đã thế lại còn đem bụng tiểu nhân ấy kể cho em trai mình… Lúc này, Hàng dã bước vào thang máy, Khi Giai kịp định thần lại thì cửa thang máy đã đóng. Giai càng nghĩ càng thấy giận, cũng bấm thang máy và đi luôn. Không thèm quan tâm đến chuyện của Tây nữa! Nếu Tây không đáng là bạn, Giai cũng chẳng cần khách khí nữa.
Số chỉ tầng trên thang máy bắt đầu từ số 1, dừng lại một lát rồi tiếp tục tăng lên 2, 3, 4, 5,… đến tầng 18 thì dừng lại, ngưng một lát rồi mở cửa ra. Giai vừa bước được một chân vào thì nghe tiếng gọi từ phía sau “đợi đã”. Đó là Tiểu Tây, đang vừa gọi vừa bước tới, một bên má vẫn sưng, hai tay ôm bụng. Đau bụng à? Đang mang thai mà đau bụng thì không tốt rồi! Giai chợt lo lắng, đưa tay ấn nút giữ thang máy đợi Tiểu Tây…
Quốc đang làm việc ở công ty. Tiễn bố về xong, Quốc quay lại công ty làm việc tiếp, mấy hôm nay công việc chất đống lên, không thể trì hoãn được nữa, vì thế đành tạm gác chuyện của vợ sang một bên, đợi tối tan sở về nhà nói tiếp. Trong phòng có mấy chục người, từng ấy chiếc máy tính, cũng từng ấy bàn phím đang lách cách gõ. Rầm! Cánh cửa mở bung ra với một lực rất mạnh, đập vào bàn vi tính phía sau đó rồi bật trở lại. Cả phòng ngước nhìn đầy ngạc nhiên, ngừng tay gõ, những tiếng lách cách cũng chợt im bặt, trong phòng bỗng chìm trong im ắng khác thường.
Đứng ngay trước cửa là một thanh niên sáng sủa mặc quần bò áo Jacket. Thanh niên sáng sủa là để chỉ ngoại hình chứ không để chỉ tâm trạng. Bởi lúc này, trên khuôn mặt người thanh niên ấy không chỉ có những nét sáng sủa mà còn u ám cả một bầu trời mây. Sau mấy phút kinh ngạc, mọi người bắt đầu lo lắng và tò mò: Ắt có chuyện gì đó sắp xảy ra! Ngày ngày quẹt thẻ vào làm, bắt đầu làm việc là gõ bàn phím, trưa đến ăn cơm rồi nghỉ trưa khoảng nửa tiếng, cuộc sống cứ thế đều đều diễn ra thì liệu có chuyện gì xảy ra nhỉ? Mà gây chuyện với ai vậy? Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người thanh niên ấy, rồi lại ngoái cổ nhìn khắp phòng một lượt để xem ai là người gây chuyện với anh ta. Thậm chí đến những kẻ ngày thường ngày hay “gây sự” nhất cũng đang ngoái cổ nhìn khắp phòng một cách thành thật. Không phải mọi người không nhìn thấy tổ trưởng của họ đột nhiên đứng phắt dậy trong phòng làm việc riêng nhưng thực