Duck hunt
Thời Đại Kết Hôn Mới

Thời Đại Kết Hôn Mới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327312

Bình chọn: 8.5.00/10/731 lượt.

g ta, người đấm thì phái có kẻ xoa chứ. Nếu hai người cùng nóng lên, thì sẽ loạn lên mất. Mục đích của tôi là làm con thay đổi chứ không phải là đẩy con đi. Hiểu chưa?”

“Nếu nói vậy, về chuyện của Hàng, tôi và ông cùng một quan điểm đúng không?” Bố Tây gật đầu nhất trí. Mẹ Tây thở dài nhẹ nhõm: “Chúng ta dù nói thế nào cũng không thể chấp nhận con bé Giai đó.”

“Tuyệt đối không” ngừng một lát ông nói tiếp “Có điều, việc của Tây và Quốc, chúng ta có nên nhân nhượng chút không nhỉ?”

Mẹ Tây lại thở dài, bà biết chồng mình không nỡ bỏ Quốc. “Không phải là không thể nhân nhượng, nhưng, thà đau một lần rồi thôi vẫn hơn.”

“Tây và Quốc với chuyện Hàng và Giai không giống nhau.”

“Trên thực tế là giống nhau.”

(1) Henry Alfred Kissinger: Là một nhà ngoại giao người Mỹ - Đức gốc Do Thái, người dành giải Nobel Hòa bình năm 1973. Ông từng giữ chức Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ và sau đó kiêm luôn chức thư kí liên bang dưới thời Tổng thống Richard Nixon. Kissinger đóng một vai trò then chốt trong chính sách đối ngoại của Hoa kỳ giai đoạn 1969 - 1970.

(2) National Basketball Association: Hiệp hội bóng rổ quốc gia.

Bố Tây rất hiểu ý của mẹ Tây khi nói rằng hai chuyện này thực tế là giống nhau. Mẹ Tây tư tưởng rất khắt khe đối với vấn đề hôn nhân, hôn nhân theo bà phải môn đăng hộ đối, hay ít nhất thì điều kiện phải tương đương nhau. Dù yêu nhau đến mấy mà gia cảnh không giống nhau, điều kiện khác biệt nhau thì cũng khó có thể hòa hợp trong các vấn đề nảy sinh trong cuộc sống. Nhưng,quan điểm của bố về vấn đề của Tây và Hàng không giống nhau, nói trắng ra, ông không thể tiếp nhận Giản Giai, nhưng lại có thể chấp nhận thậm chí là rất quý Quốc. Vấn đề của Quốc là vấn đề khách quan, còn vấn đề của Giai lại là vấn đề chủ quan, nói cách khác là vấn đề về tư tưởng.

Cuối cùng ông cũng thuyết phục được vợ tách riêng vấn đề của vợ chồng Tây ra, cho chúng thêm một cơ hội nữa để hàn gắn, và để hai ông bà cùng xem xét. Nhưng có một điều kiện là từ giờ trở đi tuyệt đối không cho phép người nhà Quốc tới thẳng bệnh viện làm ảnh hưởng tới công việc của bà. Tây đồng ý tức khắc thay Quốc. Xa nhau mấy ngày, trong lòng thấy bình tĩnh hơn nghĩ lại Tây nhận thấy rằng lần này bố Quốc lên thăm và những gì ông gây ra khác với các lần trước đó. Lần này có thể thông cảm, có thể hiểu và thậm chí là có thể tha thứ được. Chẳng nói tới bố chồng, đến bố mẹ Tây cũng vậy thôi, nếu con dâu chẳng nói chẳng rằng đem phá thai đi liệu ông bà ấy có thể vui mừng không? Đương nhiên là không rồi. Huống hồ là bố Quốc. Bố Quốc cũng không vì việc này mà bắt con trai phải bỏ vợ đã là tốt lắm rồi, đương nhiên, việc có phải con dâu tự ý phá thai hay không lại là một khía cạnh khác, xong, nếu giờ đứng trên địa vị bố Quốc mà nghĩ thì thấy quả thực ông không sai. Sau khi nhận được “tha bổng” của mẹ, Tây lập tức trở về nhà, mua thức ăn cho bố chồng, rồi nói khó với bố, hứa rằng sau giai đoạn công việc quá bận này sẽ sinh con. Tây đổ tại việc phá thai lần này là vì công việc bận quá. Lý do này là có sức thuyết phục nhất với bố Quốc, bởi cả đời ông làm gì có việc làm như thế, đối với ông, công việc là cái gì đó thật thần bí và kỳ lạ. Khi Tây làm được thế, Quốc tự nhiên cũng thấy vui và nhẹ lòng hơn, tận sâu thẳm trong lòng, Quốc vô cùng cảm động. Cũng cần biết rằng lần nào Tây sảy thai cũng có liên quan tới gia đình Quốc, nhưng Quốc sao dám nói ra điều này chứ. Nếu nói ra, bố mà biết Tây có thể không sinh được con nữa, Quốc e rằng có khi mình sẽ phải đối mặt với lựa chọn mà anh không thể làm được, bố thì chẳng cần biết việc Tây không sinh được nữa là vì ai, chỉ cần biết là con trai có thể sinh con hay không mà thôi. Mà Quốc tất nhiên không muốn và không thể lựa chọn. Cũng biết đây không phải là kế lâu dài, nhưng cuộc sống là vậy mà. Đến đâu biết đến đó, qua ngày nào là thắng lợi ngày đó. Hai vợ cồng làm lành với nhau, tiễn bố về quê xong liền quay về dọn dẹp nhà cửa. Trong lòng cả hai đều râm ran cảm giác hạnh phúc âm ỉ của sự yên ả sau cơn giông tố.

Tết sắp đến, không khí chuẩn bị đón tết ở nhà xuất bản thật tấp nập, khắp hành lang người người đi đi lại lại, bận rộn. Nhưng Tây lại không thể hòa cùng niềm vui đón tết như thế được. Có hai lý do: một là Giai chuyển đi. Giai yêu cầu được chuyển công tác, xin chuyển sang làm biên tạp viên bình thường bên ban ba do trưởng ban Mỹ Phu quản lý. Mọi người đều cho rằng đây là vì Tây, cho rằng vì Tây làm mất mặt Giai trước mặt đồng nghiệp nên thế. Cũng vì thế giờ đây trong con mắt của mọi người Tây trở thành hình ảnh của một người hay đố kỵ. Thực ra, nguyên nhân chính khiến Giai xin chuyển công tác là vì Tiểu Hàng. Giai cảm thấy lần này phản ứng của Tây có phần hơi quá đáng. Sau khi bố mẹ Tây biết chuyện hai người đi ăn cơm với nhau thì kiên quyết phản đối Hàng và Giai qua lại với nhau. Giai cũng không muốn Tây có thể làm tình báo chuyện của họ như kiểu mẹ ghẻ dò xét con chồng, họ làm sao có thể giấu nổi điều gì? Lý do thứ hai khiến Tây không vui là năm nay gia đình Quốc lại bắt hai vợ chồng về quê ăn tết. Vì Tây không chịu về qu