ê nên từ tối hôm qua, hai người đã bắt đầu ngủ riêng. Khi Quốc vác chăn ra phòng riêng ngủ, trong lòng Tây chợt thấy thật nực cười vì chuyện này thường là con gái làm chứ Quốc làm thì được gì nào? Con trai muốn ngủ riêng chỉ cần nằm ngủ luôn không quan tâm gì trên giường là xong. Quyền chủ động là ở Quốc, chỉ cần Quốc không động lòng dù Tây có muốn cũng chẳng thể làm gì khác! Sáng nay thức dậy, Tây mới biết mọi chuyện không đơn giản thể. Mặt Quốc vẫn xị ra, bộ dạng thì đúng như người không đạt được mục đích nên không vui.
Thật sự không muốn về nhà chồng sao? Không phải vì sợ khổ, sợ gì khổ chứ, nghĩ tới 25.000 Hồng quân xem, mà cho dù là khổ thì có sao đâu, chẳng qua cũng chỉ có ba ngày, qua lắm là một tuần, có gì mà không chịu nổi chứ? Không phải Tây không chịu được khổ. Tây sợ là sợ cái khác, sợ gia đình Quốc sẽ lại hỏi chuyện về con cái. Cũng vì chuyện này, Tây đã về hỏi mẹ bệnh sảy thai tái phát thì chữa như thế nào? Mẹ Tây lập tức nói: “Sảy thai tái phát mà còn có thể chữa hả?” Bác sĩ ngoại khoa là thế đấy, nói rất thẳng, thẳng đến mức làm người ta tuyệt vọng. Nói không chừng, lần này gia đình Quốc gọi Tây về vì chuyện này cũng nên, gọi về là để thuyết phục Tây sinh con cũng nên. Tới lúc ấy, Tây biết nói sao với mọi người. Mẹ bảo Tây bị vậy là do Quốc nên không cần tự mình gánh hết trách nhiệm, bắt Quốc phải cùng gánh vác! Nhưng lý thuyết là vậy, còn thực tế Quốc cũng không thể gánh nổi trách nhiệm này!
Dù có nghĩ Tây cũng chẳng dám nghĩ tới việc nhờ Quốc nói chuyện với gia đình là năm nay không về ăn tết. Bởi vì đối với Quốc thì lời cha mẹ nói khác gì thánh chỉ đâu, khi thực hiện không dám làm trái dù chỉ là một chút. Về việc này, cụ thể là việc Quốc với gia đình anh, thực sự Tây nghĩ mãi mà chẳng biết làm như thế nào. Cứ cho rằng Quốc là người con có hiếu đi, nhưng cũng đâu cần có hiếu đến bất chấp mọi thứ thế chứ.
Lúc ấy, cửa văn phòng mở, Tây ngoảnh mặt nhìn lại, thấy một đồng nghiệp nam đang cong mông đẩy mấy thùng táo vào, phía sau còn một người nữa cũng đang đẩy một thùng rượu và cô ca to vào, đây chính là quà nhà xuất bản tặng cho nhân dịp tết. Nhìn mấy thùng đó, Tây chợt nghĩ ra một biện pháp, một biện pháp cũ thôi nhưng chẳng biết có linh không?
Cái gọi là “biện pháp cũ” ấy chính là bỏ tiền ra mua ít đồ cho gia đình Quốc, thiệt hại về tình cảm thì bù đắp bằng vật chất vậy. Hay như một câu nói rằng: trên đời này chẳng có gì là không thể mua bán được, chỉ cần giá cả hợp lý thôi. Nghĩ vậy,Tây lập tức lấy bút lập một bảng danh sách. Bố, mẹ, anh cả, chị dâu, hai cháu con anh chị, gia đình bác cả, gia đình thím hai, gia đình cô,…
Tây liệt kê hết gần hai trang giấy. Buổi trưa hôm ấy, không có việc gì làm, Tây mang tờ giấy danh sách đã lập ấy tới siêu thị. Những ngày giáp tết, cứ trưa tới là mọi người trong cơ quan đi hết. Ai cũng có những nơi chính đáng cần đi, tới phòng thiết kế, phòng in, hay đi gặp cộng tác viên, thực ra trong lòng ai chẳng hiểu rõ, sắp đến tết rồi, làm gì có ai có thể ngồi lại cơ quan để qua tết rồi tính. Tây đi lúc ấy còn là muộn đấy, Tây lấy lý do là tới thăm nhà văn Trần Lãm.
Một tay Tây cầm bút và bảng danh sách, một tay đẩy chiếc xe mua hàng to tiến vào siêu thị, mua được đồ tốt là để lấy lòng người ta, vì thế nên Tây bỏ chút tiền và thời gian để mua quà tết cho gia đình họ hàng nhà Quốc. Sau khi về nhà, Tây đặt hết mọi thứ lên đầy chiếc giường trong phòng ngủ của hai vợ chồng, chất cao như núi, sặc sỡ đủ loại, đến hoa cả mắt. Lần này Tây mua nhiều hơn lần đi trước, để xách được đống đồ này về nhà Tây cũng mướt mải mồ hôi.
Quốc tan làm về, nhìn thấy đống đồ chẳng nói chẳng rằng, Tây vẫn cố trấn tĩnh hỏi:
“Sao thế!”
“Xem ra em nhất quyết không về quê với anh rồi!”
“Nếu mọi người hỏi về chuyện con cái tính sao?”
“Vì lý do này em định không bao giờ gặp bố mẹ nữa hả?”
“Sau này, đợi sau này được không? Nếu không, hè chúng ta về. Việc gì cứ phải về dịp tết? Người thì đông, đường lại tắc. Được không anh?” Quốc chỉ cười nhạt rồi quay lưng đi thẳng ra phòng khách ngồi trên chiếc ghế sô pha, Quốc với tay lấy chiếc điều khiển từ xa, ấn nút mở ti vi lên xem. Tây cũng đi ra cùng: “Anh, chúng ta ai về nhà người nấy ăn tết có gì là không được? Thực ra gia đình anh cũng đâu có chào đón em về, về đó em chỉ gây phiền phức cho họ thôi, thà đưa họ luôn số tiền dùng để mua vé cho em còn hơn!... Anh nói đi!”
Quốc vẫn chẳng buồn nói lời nào. Đúng lúc ấy, điện thoại reo lên và Quốc ra nghe máy. Bố Quốc gọi lên hỏi khi nào hai vợ chồng về. Quốc trả lời rằng vẫn chưa mua được vé, đợi Tây định ngày rồi mua vì Tây phải xin phép cơ quan đã. Bố muốn gặp Tây nhưng Quốc nói Tây hiện không có nhà. Gác máy xuống, Quốc nói với Tây: “Nếu đã vậy, anh cũng không về nữa, chúng ta cùng ăn tết ở Bắc Kinh, Bắc Kinh ấm áp hơn.”
“Thật hả? Tốt quá! Em đóng góp 20.000 tệ! Và cả những thứ kia nữa!” Tây vui mừng ra mặt.
“Không sao. Mai anh sẽ đem tiền gửi về quê qua đường điện tín, coi như đưa mọi người ít lộ phí, bảo cả nhà lên đây ăn tết. Tới nhà chúng ta ăn tết cũng được, mẹ anh và chị dâu anh cũng chưa
