biết đi đâu, chỉ là muốn
hít thở không khí trong lành, nhưng anh ta vô thức lái xe đến đường Xuân Đô, nơi có cửa hàng flagship của Tân Bảo Thụy.
Anh ta ngồi trong ô tô, chứng kiến cảnh khách hàng ra vào tấp nập, trong lòng vô cùng dễ
chịu. Tân Bảo Thụy là toàn bộ tâm huyết của anh ta. Nó thuộc về Chúc
thị, cũng thuộc về anh ta.
Một lúc sau, ánh mắt của Ninh Duy Khải bị một người phụ nữ đứng ở góc đường thu hút. Cô đội mũ lưỡi trai, hai
tay bỏ vào túi quần, lặng lẽ quan sát cửa hàng túi xách Tân Bảo Thụy.
Sắc mặt cô có chút bi ai và hoang mang, không còn vẻ thông minh linh lợi thường ngày, trông rất đáng thương.
Ninh Duy Khải nhìn cô một lúc rồi đẩy cửa xuống xe.
“Tiền Lẻ.” Anh ta đi đến bên Lâm Thiển, mỉm cười với cô. Hôm nay, Lâm Thiển tới đây chỉ với mục đích xem xét tình hình kinh doanh của cửa hàng flagship Tân Bảo Thụy. Tuy nhiên, khi tận mắt chứng kiến cảnh Sa Ưng bán chạy,
Lâm Thiển có chút buồn bực và phẫn hận.
Đúng lúc này, một giọng nói đàn ông dịu dàng vang lên bên tai cô: “Tiền Lẻ.”
Đập vào mắt Lâm Thiển đầu tiên là cái bóng đổ dài trên mặt đất ngay bên chân cô. Hừ, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Lâm Thiển ngoảnh đầu về phía Ninh Duy Khải, miệng nở nụ cười tươi: “Ninh tổng, trùng hợp thật đấy.”
Ninh Duy Khải có tâm trạng rất tốt, anh ta mở miệng trêu cô: “Không trùng hợp, tôi cố tình bám theo em.”
Câu nói này khiến Lâm Thiển đờ người mất mấy giây. Nhưng bản lĩnh quan sát
nét mặt của cô rất tốt nên cô nhanh chóng phát hiện anh ta đang đùa
giỡn.
Lâm Thiển cũng cười: “Anh vô vị thật đấy.”
Thế mới
nói ứng xử giữa con người với con người là một điều kỳ diệu. Trước mặt
một số người, bạn vô thức tỏ ra nghiêm chỉnh, không dám lỗ mãng, ngược
lại có những đối tượng, bạn không nhịn được cãi lại anh ta. Dù xa cách
nhiều năm, dù bây giờ anh ta quyền cao chức trọng chứ không còn là cậu
thanh niên năm nào nhưng khi mở miệng nói chuyện, cảm giác xưa dường như lại ùa về.
Trước câu nói không được lịch sự của Lâm Thiển, Ninh
Duy Khải phì cười, giơ tay xoa đầu cô: “Đi thôi, chúng ta đi uống chút
gì.” Lâm Thiển không thích sự đụng chạm của anh ta, vội nghiêng đầu né
tránh.
Có điều, cô vẫn quyết định đi uống nước. Bây giờ Sa Ưng là cái gai trong mắt cô, gặp được ông chủ lớn, đương nhiên cô phải nhân cơ hội thăm dò một phen.
Lâm Thiển gật đầu, hai người đi tới quán cà phê ở góc phố.
Chuyện cũ của Lâm Thiển và Ninh Duy Khải xảy ra từ bảy năm trước. Lúc đó, Lâm
Thiển mới năm thứ hai đại học, Ninh Duy Khải học năm thứ tư.
Ninh Duy Khải tuy xuất thân nghèo khó nhưng rất nổi bật. Anh ta có ngoại
hình sáng sủa, tính cách nhã nhặn, hài hước, phong đột, tốt nghiệ Học
viện Thương mại với thành tích đầu bảng, sớm được doanh nghiệp trong Top 500 toàn cầu tuyển dụng, đúng là hội tụ mọi ưu điểm mà nam sinh mơ ước.
Lâm Thiển quen Ninh Duy Khải khi tham gia cuộc thi mô phỏng của giới thương mại. Lúc bấy giờ, hai người còn có cả đám bạn chung, Lâm Thiển vô tâm
vô tư, chỉ coi Ninh Duy Khải là người bạn không tồi.
Sau đó, Ninh Duy Khải bày tỏ tình cảm với cô. Anh ta theo đuổi con gái không mạnh mẽ như Lệ Trí Thành mà rất dịu dàng. Ví dụ mỗi sáng mua đồ ăn cho Lâm
Thiển, đón cô đi học; buổi trưa cùng tự học với cô; buổi tối giúp cô
xách nước, mua hoa quả…
Ninh Duy Khải còn viết thư tình, văn
phong vừa chất phác vừa dịu dàng, không chê vào đâu được. Chắc sẽ chẳng
có người con gái nào không rung động khi đọc những lá thư tình của anh
ta, Lâm Thiển cũng không ngoại lệ. Ở độ tuổi đó, Ninh Duy Khải đúng là
phù hợp mọi yêu cầu về một người bạn trai lý tưởng. Hơn nữa, tuy Lâm
Thiển luôn miệng nói, chỉ coi anh ta là người anh em tốt, nhưng trên
thực tế, cô cũng có cảm tình với anh ta. Về phần anh ta không có tiền
bạc, Lâm Thiển chẳng hề bận tâm.
Ninh Duy Khải theo đuổi hơn một
tháng, hai người đến với nhau một cách tự nhiên. Tuần đầu tiên hẹn hò
tương đối ngọt ngào, hai người có chung sở thích, tính cách thoải mái
nên rất vui vẻ khi ở bên nhau.
Tuy nhiên, Lâm Thiển có quan hệ
rộng nên sau ba tuần, một người bạn tiết lộ với cô: “ Tiền Lẻ, tối qua
Ninh Duy Khải nhà cậu và một đám bạn ra ngoài chơi, nghe nói anh ấy hôn
một cô gái.”
Lâm Thiển vô cùng sửng sốt. Biết Ninh Duy Khải là
người miệng lưỡi trơn tru, đen cũng có thể nói thành trắng, cô không
trực tiếp đi chất vấn anh ta mà hỏi bóng hỏi gió, tìm hiểu sự việc từ
những người có mặt ở hiện trường.
Kết quả… đúng là hôn thật. Đối
phương là một mỹ nữ con nhà giàu, cảm mến Ninh Duy Khải từ lâu. Tối hôm
đó, bọn họ chơi trò “đại mạo hiểm nói thật”, hai người hôn nhau cuồng
nhiệt, chẳng biết có phải do cô gái kia cố tình sắp đặt không nữa?
Hôm sau Lâm Thiển đề nghị chia tay, Ninh Duy Khải cố níu kéo, không cho cô
đi, sắc mặt anh ta u ám chưa từng thấy: “Tiền Lẻ, tối qua anh uống chút
rượu, hơn nữa cũng chỉ là trò chơi, sau khi kết thúc anh và cô ta đâu có liên lạc với nhau. Em đừng nhẫn tâm như vậy.”
Lâm Thiển chẳng
nói chẳng rằng bỏ đi mất. Cô còn nghe mọi người kể lại, sau khi chia
tay, Ninh Duy Khải sa sút tinh thần một thời gian, n
