Lăng Xuyên Giang!
Cùng đến với bốn người này còn
có một người đàn ông trẻ tuổi có diện mạo xuất sắc, toàn thân mặc âu phục màu
thâm lam, đầu tóc chải chuốt tỉ mỉ, ánh mắt thâm thúy mê người.
Mà người đàn
ông này không phải ai khác, chính là Tô Dịch Thừa!
Trương Viễn Sơn liếc nhìn
bà xã đứng ở giữa, chân mày nhíu chặt, thấp giọng mắng một câu, rồi kéo bà lại
nhỏ giọng hỏi có chuyện gì xảy ra.
Lúc này An Nhiên cũng sững sờ nhìn Tô Dịch
Thừa, cái miệng nhỏ nhắn há hốc vì quá bất ngờ, anh nói anh sẽ có tiệc rượu,
nhưng cô không nghĩ anh cũng đến đây!
Tất nhiên Tô Dịch Thừa cũng nhìn thấy
cô, nhìn bộ lễ phục màu cam nhạt đen thành một vệt lớn ở trước ngực, chân mày
anh khẽ chau lại, nhưng không nói gì, vượt qua đám người đi về phía cô, cởi áo
khoác trên người xuống khoác lên người cô, rồi nhẹ tay vén sợi tóc trên trán cô,
hỏi: “Sao lại biến thành thế này?”
An Nhiên bị sự xuất hiện đột ngột của anh
hù dọa, một lúc lâu còn chưa phục hồi, chỉ sững sờ nhìn anh, hỏi: “Anh, sao anh
lại ở đây?”
Tô Dịch Thừa dịu dàng cười với cô, nói: “Anh chưa hề nói cho em
biết là tối nay cũng đến đây sao?”
Nhìn anh, An Nhiên đần độn lắc đầu, anh
quả thật không nói gì.
Tô Dịch Thừa cười cười, nói: “Vậy lần sau nhớ hỏi
anh.”
“Dịch Thừa.” Thanh âm có chút tang thương của thị trưởng Giang Thành,
Lăng Xuyên Giang một lần nữa vang lên từ phía sau, nhìn An Nhiên, có chút nghi
hoặc hỏi: “Vị này là?”
Tô Dịch Thừa quay đầu, cười nhạt nói: “Vợ của tôi, Cố
An Nhiên.” Tô Dịch Thừa vừa nói ra lời này, tất cả mọi người đều sửng sốt, cả hội trường
thoáng chốc không có tiếng động, im lặng đến khó tin.
Mạc Phi mở to mắt nhìn
Tô Dịch Thừa, rất bất ngờ vì anh ta lại ở đây, hơn nữa còn đến cùng đám người
Lăng thị trưởng, thân phận của anh ta là gì?
Tiếu Hiểu cũng sửng sốt, vẻ mặt
không tin tưởng nhìn hai người Tô Dịch Thừa và An Nhiên, lúc này sợ là không
nghĩ khác Mạc Phi là mấy, cô không dám nói là quen biết hết tất cả công ty bất
động sản của Giang Thành, nhưng những người có máu mặt cô tự nhận là đều nhận
biết được, chỉ có Tô Dịch Thừa là cô thật sự không có ấn tượng gì! Nếu như anh
ta không phải là người trong ngành, chỉ sợ là người trong thị ủy, nhìn những
người cùng đến, thân phận đích thị là không thấp a! Thế mà cô hoàn toàn không
ngờ được anh ta có lai lịch lớn như vậy!
Lúc này Hoàng Đức Hưng đứng bên cạnh
mới chợt hiểu ra, nhớ đến buổi sáng hôm đó gặp phải Tô Dịch Thừa ở trước cổng
công ty, bây giờ nghẫm lại sao lại trùng hợp như vậy, xem chừng là đưa An Nhiên
đi làm. Còn có, cuộc điện thoại xin nghỉ cho An Nhiên ngày đó cũng là anh ta
gọi, ông đã nghĩ sao mà thấy dãy số kia quen thế, rõ ràng là dãy số từ thị ủy,
thì ra là mình đoán không sai!
Đồng Tiểu Tiệp đứng cạnh người đàn bà họ
Trương thì khẽ nhíu mày, nhìn hai người trước mắt, người đàn ông này cô có chút
ấn tượng, hồi trước đã nhìn thấy bức ảnh chụp anh ta và cha cô, chẳng qua là
không ngờ anh ta và An Nhiên ở cùng nhau, hơn nữa đã kết hôn!
Dù sao đã quen
chứng kiến những cảnh như thế này, mặc dù khó tin nhưng Lăng Xuyên Giang vẫn là
người phục hồi tinh thần đầu tiên, hỏi: “Cậu, cậu kết hôn khi nào? Tại sao tôi
không nghe thấy cậu nói gì, lần trước đến chỗ lão Tô, cũng không nghe thấy mẹ
cậu nói gì a!”
Tô Dịch Thừa dắt tay An Nhiên đi về phía Lăng Xuyên Giang, chỉ
cười nhạt nói: “Chúng tôi kết hôn kết tương đối gấp gáp, tôi và An Nhiên đều sợ
phiền phức, cho nên chỉ đi đăng ký, tạm thời chưa định tổ chức đám cưới.” Rồi
quay đầu nói với An Nhiên: “An Nhiên, chào Lăng thị trưởng.”
Mặc dù còn ở
trạng thái sững sờ có chút ngây ngốc, nhưng An Nhiên vẫn gật đầu, cười cười với
Lăng Xuyên Giang, khẽ nói: “chào Lăng thị trưởng.”
Lăng Xuyên Giang gật đầu,
nhìn cô, rồi lại nhìn Tô Dịch Thừa một chút, trong lòng có chút cảm khái, nếu
hồi đó không có sự kiện kia, biết đâu, biết đâu Dịch Thừa sớm đã là con rể của
ông rồi, nhưng sự đời khó lường, ai mà biết được cuối cùng lại như thế này, tạo
hóa trêu ngươi, tạo hóa trêu ngươi a!
“Tô trợ lý kết hôn quá im hơi lặng
tiếng rồi, một chén rượu cũng không cho, quá không có lòng rồi, cũng quá hẹp
hòi.” Tiêu Ứng Thiên cười trêu ghẹo, xoa dịu bầu không khí có chút căng thẳng và
lúng túng.
“Ha hả, Tiêu tổng nói đùa.” Tô Dịch Thừa cười, sau đó quay đầu,
nhìn An Nhiên một chút, rồi lại quay đầu nhìn người đàn bà đanh đá và Trương
Viễn Sơn lúc này đang há hốc mồm, hỏi: “Xin hỏi Trương phu nhân, vừa rồi xảy ra
chuyện gì vậy? An Nhiên có chỗ nào làm phật lòng Trương phu nhân mà phải ầm ĩ
đến cục cảnh sát thế?”
“Đúng vậy a, vừa rồi xảy ra chuyện gì, có phải là có
hiểu lầm gì không?” Tiêu Ứng Thiên cũng hỏi, tiệc rượu đêm nay là do ông tổ
chức, ông được coi như là chủ nhà, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, tất nhiên là
ông phải đứng ra.
Người đàn bà đanh đá họ Trương gượng cười, suy nghĩ còn
chưa kịp phản ứng lại với câu ‘vợ tôi’ của Tô Dịch Thừa vừa nói, lúc này càng
không nói nổi lời nào rồi.
Bà đã gặp Tô Dịch Thừa mấy lần, cũng hiểu rõ bối
cảnh sau lưng của cậu ta, chưa nói đến th