phía thư phòng, đẩy cửa đi vào cũng là một phòng tối đen, không có một bóng
người. Điều này khiến An Nhiên nghi hoặc, đôi mi thanh tú cũng khẽ nhíu chặt .
Đã muộn thế này, Tô Dịch Thừa còn đi đâu?
Mang theo nghi ngờ ra khỏi thư
phòng, đang chuẩn bị vào phòng ngủ lấy di động gọi cho anh, thì lúc này khóa cửa
vẫn đóng chuyển động, sau đó Tô Dịch Thừa mở cửa đi vào, thấy An Nhiên đã dậy
đầu tiên là sửng sốt, sau đó mỉm cười, “Sao dậy rồi?”
An Nhiên nhìn anh, vẫn
là cái áo sơ mi tham dự tiệc rượu, cà vạt nới rộng, cổ áo mở ra, tay áo vẫn vén
lên như khi ở trên tàu thủy.
An Nhiên cười cười, hỏi: “vừa đi ra
ngoài?”
Tô Dịch Thừa có chút mỏi mệt kéo cà vạt trên cổ xuống, tùy tiện ném
xuống ghế sô pha, vừa cởi nút áo sơ mi, nói: “Vừa rồi đi về gặp người quen ở
cổng tiểu khu, ngồi nói chuyện một lát, vừa mới đưa anh ta xuống.”
An Nhiên
cũng không để ý, bước lên nhặt cái cà vạt trên ghế sô pha, tiện thể tiếp nhận
cái áo sơ mi anh vừa cởi xuống, nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, có chút đau lòng,
nói: “Nhanh đi tắm đi, thời gian không còn sớm, ngày mai còn phải đi làm.”
Tô
Dịch Thừa nhìn cô, bình tĩnh nhìn một lúc lâu, mỉm cười gật đầu, xoay người vào
phòng ngủ.
An Nhiên nhìn bóng lưng của anh biến mất sau cánh cửa, khóe miệng
cong lên thành nụ cười, dường như cô nhận thấy lòng mình đang thay đổi, như là
thật thích anh. Ý nghĩ này khiến cô có chút buồn cười, thật quá nhanh, từ khi
bọn họ quen biết đến giờ mới được nửa tháng a!
An Nhiên ngồi trên ghế sô pha,
hồi tưởng lại những gì xảy ra từ khi quen anh đến giờ, như là thích anh quá dễ
dàng, anh quá xuất sắc, đối xử với cô quá dịu dàng và quan tâm, thích người đàn
ông như anh, là quá dễ dàng không phải sao?
Cười nhạt thu lại cà vạt và cái
áo trong tay, chuẩn bị cho vào máy giặt. Nhìn chén trà trên bàn, cô đưa tay thu
dọn theo bản năng, đứng dậy đi về phía phòng bếp, đến chỗ bồn rửa bát để đổ nước
thừa đi, vào lúc chuẩn bị đổ cái chén đột nhiên sửng sốt.
An Nhiên sững sờ
nhìn màu đỏ son môi dính trên miệng chén, cô dừng lại động tác.
Người vừa gặp
ở tiểu khu là một phụ nữ sao? Muộn thế này còn có phụ nữ đến gặp Tô Dịch Thừa
sao?
Trong đầu suy nghĩ không chịu khống chế, trong lòng có loại tâm tình
phức tạp không nói nên lời. Chậm chạp rửa sạch cái chén trong tay, lấy quần áo trở về phòng.
Tô Dịch Thừa
tắm rửa xong lúc từ trong phòng tắm đi ra, thì nhìn thấy An Nhiên ngồi ngây ngốc
ở trên giường ngẩn người, chân mày khẽ nhíu chặt, chắc là đang nghĩ gì
đó.
Cầm khăn lông lau đầu, Tô Dịch Thừa thử khẽ gọi, “An Nhiên?”
Hình như
An Nhiên không có nghe thấy, cầm quần áo trong tay, nhưng vẻ mặt trầm tư cái
gì.
Như là nhận thấy điều gì bất thường, để khăn lông trong tay xuống, Tô
Dịch Thừa đi về phía cô, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay để lên bả vai, vùi đầu vào
hõm vai cô, hít sâu mùi sữa tắm thơm ngát còn thoang thoảng sau khi tắm xong của
cô.
Vì động tác mạnh mẽ của anh mà An Nhiên ngẩn ra, lấy lại tinh thần, không
biết anh đã ngồi cạnh cô từ lúc nào, hơi thở ấm áp phả vào hõm vai cô, thật là
ấm, khiến cô cảm thấy có chút ngứa ngáy, vặn người nhăn nhó: nhăn nhó, “ha ha,
thật là ngứa.”
Tô Dịch Thừa há mồm nhẹ nhàng cắn lấy lỗ tai tinh xảo kia,
thanh âm bắt đầu có chút ám ách hỏi: “Vừa rồi đang nghĩ gì, gọi em mà không thấy
phản ứng.”
An Nhiên bị cắn đến tê dại, đưa tay nửa đẩy anh ra, nói: “Không,
không nghĩ cái gì.”
Vừa rồi cô đang nghĩ đến cái chén kia, đang nghĩ có nên
mở miệng hỏi anh người vừa đến là ai hay không, tại sao đến, thế nhưng nghĩ kỹ,
cô lại bỏ qua. Cô cho rằng nền tảng của vợ chồng là sự tín nhiệm. Năm nay anh đã
ba mươi hai tuổi, lại là nhân vật quyền quý trẻ tuổi của Giang Thành, với điều
kiện của anh, cô gái yêu thích chắc chắn không ít. Anh từng này tuổi, thân phận
như vậy, quá khứ của anh không thể nào chỉ là trang giấy trắng, trên đó nhất
định tràn đầy sắc thái. Không nói đến anh, chính mình chẳng phải đã từng có một
Mạc Phi đấy sao.
Lần trước ở cửa Du Nhiên Cư, anh đưa cô trở về, nhưng cuối
cùng không hỏi gì cả, thật ra thì anh có tư cách yêu cầu cô cho anh một lời giải
thích không đúng sao, không hỏi chẳng qua là vì anh tín nhiệm cô, chẳng qua là
vì anh tôn trọng quá khứ của cô. Kỳ thật cô đã cảm ơn anh không hỏi, vì những ký
ức đó chẳng tốt đẹp gì để mà nhớ lại, cô rất biết ơn rằng anh chỉ ôm lấy cô mà
không hỏi gì cả. Anh có thể làm được như thế, thì sao cô không thể đây?
Tô
Dịch Thừa ôm lấy cô, xoay người cô lại, chăm chú nhìn đôi mắt to chớp nháy của
cô, sau đó hôn xuống, kề sát môi cô, hỏi: “Trong tiệc rượu tối nay có chuyện gì
xảy ra?”
An Nhiên đáp lại nụ hôn của anh, thanh âm mơ hồ mang theo chút tinh
khiết sau khi tắm xong trả lời vấn đề của anh: “không, không có gì, lầm, hiểu
lầm mà thôi.” Thật ra thì đáng nhẽ không có việc gì, là cái bà Trương phu nhân
kia khinh người quá đáng, ngang ngược, không nói đạo lý, mới để chuyện bé xé ra
to. Nhưng mà tối nay coi như là để cô thấy được cái gì gọi là sức mạnh của
‘quyền lực’, một người cậy mạnh bắt nạt người khác cũng chỉ c