thế sẽ vui hơn.
- Ừm. – Nếu muốn chứng minh mình không quan tâm thì không được hỏi tiếp, nhưng cô lại không làm được. Cuối cùng cô lại hỏi. – Cô gái mà anh anh thích sau đó thế nào? Sao họ lại chia tay?
- Không rõ nữa, tôi chưa gặp cô ta lần nào, chỉ nhìn thấy ảnh thôi. – A Triệt bỗng dưng nghĩ ra cái gì đó, búng tay cái tách. – Ha, đúng rồi, mấy hôm trước tôi tới phòng anh ấy lấy quyển sách, nhìn thấy bức ảnh đó kẹp trong quyển sách của tôi, tôi tiện tay mang về phòng mình, vẫn chưa nói với anh ấy. Nếu anh ấy phát hiện ra mất bức ảnh đó, chắc là lo lắm, haha.
Bức ảnh đó vẫn còn?
Bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn còn trân trọng nó như thế, chắc chắn là anh rất yêu người con gái đó. Bảo Lam im lặng không lên tiếng, ánh mặt trời chiếu đỏ rực trên bàn tay cô.
Những gì cần nói đã nói hết, A Triệt mệt mỏi uốn lưng rồi ngáp một cái thật dài:
- Mọi việc làm xong rồi, về nhà ngủ thôi.
- Anh tới đây tìm tôi là để nói với tôi những việc này hả?
- Đừng có tưởng bở! – A Triệt lườm cô. – Ngày trước tôi cũng học trường này, hôm nay về làm thủ tục nghỉ học, ai rảnh rỗi mà tới tìm cô nói chuyện chứ? Ai cũng tưởng bở.
Cậu đứng lên định đi, Bảo Lam gọi cậu lại:
- Này, cứ cho là tôi tưởng bở, giúp tôi một chút được không? Tôi… tôi muốn xem bức ảnh cô gái mối tình đầu của Ân Tá.
- Hehe, cô ghen rồi hả? – Cậu cười nhạo báng. – Muốn xem ai xinh hơn chứ gì?
Cô đỏ mặt:
- Ừm, cứ cho là vậy đi. Cậu về nhà chụp lại bức ảnh đó rồi gửi cho tôi được không?
- Bổn thiếu gia tôi không có hơi làm việc đó, nếu cô muốn xem thì đi cùng tôi về nhà, xem ảnh xong cô một mình biến, miễn cho tôi khoản tiễn khách.
Đúng là một gã mồm mép độc địa. Bảo Lam buồn rầu nghĩ. Sao có thể về nhà một người không quen được? Cho dù họ là anh em, ở chung trong một mái nhà. Cô ậm ừ không lên tiếng. A Triệt khịt khịt mũi, đội chiếc mũ giắt sau lưng lên đầu, huơ huơ tay:
- Về đây. – Cậu chẳng buồn nói tạm biệt, đi thẳng ra khỏi nhà ăn.
Yêu một người là yêu hiện tại của người đó, quá khứ không thể nào thay đổi được nên cũng không còn ý nghĩa gì nữa – cô không ngừng nói như vậy để ru ngủ bản thân – đừng quan tâm, đừng quan tâm, chỉ là một tấm ảnh cũ thôi mà? Có gì đâu mà phải quan tâm…
- Này, Lâm Ân Triệt! – Hiện thực và lý tưởng khác nhau nhiều quá, Bảo Lam đứng bật dậy chạy theo cậu, ngượng ngùng nói. – Tôi… tôi vẫn muốn xem tấm ảnh đó, nhưng anh đừng nói với anh trai anh được không?
- Nhìn tôi nhiều chuyện thế sao? – A Triệt nhanh nhảu nói. – Đi thôi, xe tôi ở đằng kia.
Suốt cả một ngày, Ân Tá vốn làm việc rất quyết đoán nhanh nhẹn tỏ ra thấp thỏm không yên. Buổi sáng, anh Trương thấy anh rót nước tràn ra bỏng cả tay, buổi chiều Coco lại trách đầu óc Ân Tá có vấn đề, một tiếng trước còn bảo cô hẹn tổng giám đốc Vương ở công ty đối tác đi ăn cơm, một tiếng sau lại bảo tối nay công ty họp, gọi cơm hộp tới phòng làm việc ăn, quên hết việc mà mình đã nói. Anh Trương bê ly cà phê gõ cửa phòng làm việc của Ân Tá:
- Có vào được không?
Ân Tá trông vô cùng tiều tụy.
Anh Trương đoán là anh có tâm sự gì đó:
- Nhà có việc gì hả? Hay là… có gì với cô bé đó? – Dựa vào những hiểu biết của mình về Ân Tá, anh tỏ ra thất thần thế này chắc chắn là vì có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm. Ân Tá mỉm cười khổ sở, lắc đầu:
- Không có gì. – Anh lấy ra một bản hợp đồng vừa ký lúc sáng. – Đây là đơn đặt hàng vừa mới nhất, cậu phụ trách cái này được không?
Anh Trương liếc mắt qua, lại là một hợp đồng lớn! Lâm Ân Tá mới làm việc hơn một năm nhưng vô cùng nhanh nhạy. Một mình anh đã ký được rất nhiều hợp đồng quan trọng, đúng là một truyền kỳ trong giới kiến trúc! Anh Trương thầm khen ngợi, anh chàng này chỉ ba, năm năm nữa chắc chắn sẽ nổi danh như cồn. Làm việc với Lâm Ân Tá, không lo không có tiền tiêu! Anh Trương vui vẻ mang bản hợp đồng về phòng làm việc của mình để nghiên cứu.
Tiếng đóng cửa vang lên. Căn phòng làm việc rộng lớn, sáng sủa bị ngăn cách với đại sảnh bên ngoài, chỉ còn nghe thấy tiếng chảy tí tách của phin cà phê. Ân Tá mệt mỏi ngồi dựa lên chiếc ghế đặt sát cửa sổ, yên lặng ngắm cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Khi thành lập tạp chí INCO, An Kỳ có tìm anh mời hợp tác, anh bhỏ ra 10 triệu nhân dân tệ và trở thành cổ đông lớn nhất, sau đó yên tâm giao tất cả mọi việc cho An Kỳ lo, yêu cầu duy nhất của anh là phòng làm việc được đặt trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng này, tốt nhất là nhìn thẳng ra biển. Anh yêu biển như yêu sinh mệnh mình, luôn thích được nhìn ra cảnh biển rộng lớn. Trong xương cốt của anh luôn hướng tới một sự tự do, anh không bao giờ nghĩ rằng, có một ngày anh sẽ sa vào vũng lầy tình yêu, đánh mất sự tự do mà không thể nào rút chân ra được.
Hôm đó A Triệt cố ý tiếp cận Bảo Lam, chỉ cần anh tới muộn một chút thôi, có lẽ cậu đã nói ra bí mật đó. Cậu nhóc đó có thể vì tiền mà làm mọi việc. Mặc dù khi đó anh đã cố ý nói rằng “Cô ấy không phải bạn gái tôi”, nhưng một người thông minh như A Triệt chắc chắn có thể đoán ra rằng mối quan hệ giữa anh với Bảo Lam không bình thường.
Ân Tá suy nghĩ suốt một ngày. Cứ để mặc cho sự v