Teya Salat
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323845

Bình chọn: 9.5.00/10/384 lượt.

ên mờ nhạt. Một cảm giác sợ hãi dâng lên trong cổ họng, cô bụm miệng cúi thấp đầu, Ân Tá bèn giảm tốc độ, dừng xe lại bên đường, vỗ nhẹ lên vai cô. – Em sao thế?

- Không, không sao. – Đôi môi cô tái nhợt, nhớ lại tai nạn xe bốn năm trước. Chỉ một giây trước khi tai nạn xảy ra, bố cô cũng lái xe rất nhanh, vừa lái vừa cãi nhau với mẹ.

- Làm vợ chồng bao nhiêu năm, anh từng quan tâm tới tôi chưa? Anh có giống một người đàn ông không?

- Cô điên rồi! Con còn đang ngồi đằng sau! – Ông vừa lái xe vừa hét lên với người vợ đã sống cùng ông suốt 20 năm. Mẹ cúi đầu lau nước mắt. Chiếc xe lao nhanh như bay, nhanh tới mức cảm giác như nó sắp bay lên, bay lên thiên đường.

Tối hôm sau, người bố bị thương nặng thực sự đã bay lên thiên đường. Từ đó về sau, mỗi khi ngồi chiếc xe nào chạy với tốc độ nhanh, cô đều có cảm giác khó chịu, buồn nôn.

Sợ hãi, chỉ là sợ hãi.

Ân Tá nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô, bàn tay anh vừa to vừa ấm. Một lúc sau, cô vỗ nhẹ lên ngực, đã thấy khỏe hơn nhiều. Ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Ân Tá, anh đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt sáng như ánh sao. Cô biết anh muốn nói cái gì đó, bèn kiên nhẫn chờ anh.

- Thực ra… – Anh im lặng. – Cũng không có gì. – Anh nắm tay Bảo Lam, ủ ấm đôi tay cô trong lòng bàn tay mình.

- Bạn anh còn đang chờ, đi thôi.

Cuối cùng anh vẫn không nói gì.

Nhưng trong lòng anh vẫn chôn giấu một bí mật! Chỉ một chút nữa thôi là anh đã nói ra – một khoảng cách mỏng manh xuất hiện giữa hai người. Bảo Lam không nói gì, chỉ gật đầu:

- Vâng!

Vừa bước vào phòng ăn cao cấp của quán hải sản, ánh mắt của tất cả mọi người nhất tề hướng về phía Bảo Lam. Anh Trương vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn thân lâu năm của Ân Tá, thấy anh đưa một cô gái xinh đẹp tới dự tiệc, kinh ngạc không nói lên lời.

- Chẳng phải em là cô gái lần trước ở cửa thang máy… – Anh nhìn Bảo Lam. – Lâm Ân Tá ơi Lâm Ân Tá, lần trước sang châu Âu chơi, bao nhiêu mỹ nữ vây quanh lấy cậu, cậu không chớp mắt lấy một lần, đúng là giỏi! Tôi còn tưởng cậu có bí mật gì khó nói, ha ha ha… – Anh bật cười thoải mái. – Hóa ra là đã có chủ rồi. Tiểu Tô này, xem ra em hết cơ hội rồi.

Cô gái tên là “Tiểu Tô” tự nhiên bị nhắc tới bèn xấu hổ đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nói:

- Anh nói linh tinh, em có ý gì với anh Lâm đâu! – Mặc dù nói thế nhưng ánh mắt cô lại dừng lại trên người Bảo Lam: khoảng 18, 19 tuổi, da đẹp tới nỗi cảm giác chỉ cần gió thổi là có thể rách, cũng coi là ưa nhìn nhưng không thể xếp vào hàng mỹ nhân.

Cô ta dựa vào cái gì mà đòi theo đuổi Lâm Ân Tá? Tiểu Tô thầm nghĩ, không cam lòng. Ân Tá dẫn Bảo Lam vào chỗ ngồi, giúp cô cất túi rồi cẩn thận lau bát đũa cho cô dùng. Chị Lưu vừa kết hôn tỏ ra ghen tị:

- Ai da, nếu chồng tôi mà đối xử với tôi tốt như vậy thì có chết cũng cam lòng.

- Anh ấy lúc nào cũng chu đáo như thế. – Co­co, giám đốc tài vụ kiêm bạn cũ của anh nghĩ ra cái gì đó. – Nói mới nhớ, đây là cô bạn gái thứ hai của Lâm Ân Tá mà tôi từng gặp… Từ 16 tuổi tới 24 tuổi chỉ có 2 cô bạn gái, đúng là chung tình!

Anh Trương nhéo mạnh Co­co:

- Nói linh tinh cái gì thế? Phục vụ, chúng tôi gọi đồ ăn! – Chủ đề câu chuyện lập tức chuyển sang cái khác, mọi người bắt đầu tranh luận với nhau xem chọn món ăn nào. Bảo Lam vẫn còn đỏ mặt, trong đầu cô nhớ lại câu nói mà Co­co vừa nói: “Đây là cô bạn gái thứ hai của Lâm Ân Tá mà tôi từng gặp”.

Vậy người thứ nhất là ai?

- Hồi còn ở Mỹ, Ân Tá là một nhân vật rất nổi tiếng, những em da trắng mắt xanh thích cậu ấy cứ phải là đếm không xuể, những em da vàng thì có thể thành một tiểu đoàn!

– Anh Trương thực ra chưa già, là bạn cùng phòng hồi đại học với Ân Tá, năm nay cũng chỉ khoảng 24, 25 tuổi là cùng. Anh mời Bảo Lam một ly rượu. – Nào, em dâu, chúc mừng em thu phục được anh chàng nổi tiếng nhất nhóm tôi, tôi phải mời em một ly.

- Này… – Ân Tá chặn lại ly rượu mà anh Trương đưa tới. – Cô ấy không biết uống rượu.

- Ồ, bảo vệ bạn gái quá. – Co­co và đám con gái ngồi quanh đó đều cười. – Xem ra chúng ta không có chút hy vọng nào rồi.

Chỉ có anh chàng Lý Sóc mới vào công ty là tỏ ra yên tâm:

- Anh Lâm, cuối cùng anh cũng có bạn gái rồi, lần này thì đám con gái trong công ty đều vỡ mộng hết, có thể vì vậy mà họ sẽ bớt chút thời gi­an để nhìn ngó tới tôi, ha ha…

- Được rồi, người thích cậu Lâm làm sao mà thích cậu được, khác nhau xa quá! – Chị Lưu lườm anh chàng.

Mọi người đều bật cười vui vẻ, thời gi­an trôi qua nhanh chóng, theo thông lệ, Ân Tá sẽ phải chi tiền cho bữa ăn. Anh Trương nói:

- Đi ăn cơm với Ân Tá thích nhất là điểm này, cho dù là ai mời thì cuối cùng vẫn là cậu ấy trả tiền.

Trên đường về nhà, không ai nói với ai lời nào, tới nhà Bảo Lam, cô định xuống xe, Ân Tá bèn níu tay cô lại, ánh mắt thân thiết:

- Vừa nãy mọi người nói đùa thôi, em đừng giận nhé?

- Có gì đâu mà giận? Em đâu phải bạn gái của anh. – Cô cười. – Vừa nãy bạn anh bảo em là bạn gái thứ hai của anh, đúng là nói bừa.

“Cái gì mà bạn gái thứ hai, em có phải bạn gái của anh đâu!”. Bảo Lam cay đắng nghĩ thầm trong bụng. Cô đang ghen, đang ghen rất nhiều, chỉ cần nghĩ tới việc còn có một người con