The Soda Pop
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323834

Bình chọn: 10.00/10/383 lượt.

mày khẽ chau lại, dặn Bảo Lam cứ ăn trước đi, anh ra ngoài nghe điện thoại. Ánh mắt của Bảo Lam luôn đuổi theo anh. Anh đi xa có tới 200m, ra khỏi cửa quán ăn, đứng sát bên lòng đường, lúc này mới yên tâm nghe điện thoại, rõ ràng là vì anh không muốn cô nghe thấy bất cứ lời nào trong cuộc đối thoại của anh với “người kia”.

Bên đường, Ân Tá cố gắng chịu đựng tiếng ồn và khói bụi từ các loại xe, bực mình hỏi:

-… Rốt cuộc em muốn thế nào?

- Muốn anh thực hiện lời hứa của mình.

-… Anh chưa từng hứa gì với em cả, em nên biết điều đó! – Người thường xuyên gọi điện thoại tới làm phiền anh, khiến anh muốn tránh cũng không tránh được lại không phải là người ngoài – mà là người vô cùng thân thiết với anh.

- Vậy được thôi. – Đối phương cũng không chịu thua. – Bây giờ chúng ta tới đồn công an, kể lại chuyện đó cho công anh nghe. Lâm Ân Tá, chuyện đó là do anh làm, anh không thoát được đâu. Còn nữa, anh không sợ cô bạn gái nhỏ của anh biết sao?

Câu nói này chạm đúng vào điểm yếu của Ân Tá.

Sợ.

Sao lại không sợ?

Anh thở dài, một lúc lâu không nói gì, cuối cùng cũng mệt mỏi hỏi:

- Được, em cần bao nhiêu?

- Bao nhiêu anh tự biết, cứ gửi vào tài khoản của tôi. Ngày mai nếu còn chưa nhận được, cẩn thận cô bạn gái của anh. – Điện thoại vang lên những tiếng tút tút kéo dài. Ân Tá bối rối nhìn Bảo Lam vẫn đang ăn cơm trong cửa tiệm, mắt hai người chạm phải nhau, cô e thẹn nở một nụ cười.

Ân Tá đi vào, cố gắng mỉm cười để che giấu đi sự mệt mỏi trên khuôn mặt mình.

- Điện thoại của ai vậy? – cô hỏi.

- Một người bạn.

- Em không thể nghe được hả?

Cô muốn hỏi “Người gọi đến có phải là một cô gái không?”, nhưng nghĩ câu hỏi này giống như câu hỏi của một cô người yêu nhỏ đang ghen, nên cô đành kìm chế lại. Dù sao cô cũng chưa phải là gì của anh.

- Ừm, cũng không phải, nghe nói dạo này có một bộ phim rất hay, lát nữa đi xem được không? – Ân Tá cố gắng chuyển chủ đề.

Sau chuyện đó, nghe Bảo Lam kể chi tiết về việc này, ánh mắt Ngải Linh Linh như có lửa:

- Xì, nhận điện thoại mà phải chạy xa như vậy, chắc chắn là có vấn đề. Cậu cẩn thận không lại tìm phải một Ja­son thứ hai.

Bảo Lam thoáng giật mình.

Đúng vậy. Đúng là cô đang sợ.

Cho tới ngày hôm nay, nửa đêm tỉnh dậy, trong đầu cô vẫn xuất hiện khuôn mặt của Ja­son. Bởi vì cô còn hận, nên cô phát hiện ra rằng mình vẫn chưa quên. Con người lúc nào cũng như vậy, thường quên mất người đối xử tốt với mình, nhưng lại không bao giờ quên được người từng làm mình tổn thương. Mấy tuần tiếp theo đó, cô không nhận lời mời của Ân Tá, thi thoảng Ân Tá tới tòa soạn hoặc tới trường tìm cô, cô đều trốn anh, chỉ nói rằng:

- Dạo này em bận lắm, để lần sau nhé?

Cô đang sợ hãi, sợ lại một lần nữa phải chịu tổn thương.

Trước khi Liệt Nùng chưa nghiên cứu được ra thuốc mới, cô vẫn phải uống loại thuốc đó để giữ tính mạng của mình, những viên thuốc màu xanh lam trôi xuống họng cùng với nước, cảm giác như đang uống vào những viên thuốc độc. Làm công việc biên tập một thời gi­an dài, cô dần dần xa cách với cuộc sống trong trường, những cô bạn cùng tuổi vẫn còn đang viết những bài thơ tình ướt át, đang lo lắng cho kỳ thi cuối kỳ, đang buồn rầu vì chuyện yêu đương thì cô đã đặt một chân vào xã hội đầy bon chen, phiền phức. Hôm nay viết bản thảo xong đã hơn 9 giờ tối, cô tiếc tiền không dám ngồi taxi, bèn mua một cốc trà sữa rồi vừa uống vừa chờ xe buýt.

Có người đặt tay lên vai cô.

Cô sợ toát mồ hôi lạnh, quay đầu lại phát hiện có một thanh niên lạ mặt. Thấy Bảo Lam sợ hãi đứng dịch sang, chàng trai đó gỡ chiếc kính râm xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.

- Không nhận ra tôi sao? – Anh ta hỏi.

- Anh là? – Bảo Lam cảm thấy người này có vẻ quen quen, nhưng khuôn mặt này khác rất nhiều các khuôn mặt quen thuộc trong đầu cô, không thể nào nhớ ra được là ai. Người thanh niên thấy Bảo Lam không nhớ ra, bèn mỉm cười.

- Tôi còn tưởng cả đời này cô sẽ nhớ tới tôi. Cô là bạn gái của anh tôi phải không?

Khuôn mặt anh ta rất giống Ân Tá nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng vẻ gì đó ngang tàng và nguy hiểm, có một sức hút vô cùng mãnh liệt với con gái. Càng nguy hiểm càng khiến người ta muốn tới gần.

- Thực ra… – Bảo Lam ngượng ngùng định giải thích thì Ân Tá bỗng xuất hiện và ngắt lời anh ta.

- Cô ấy không phải bạn gái anh! – Anh vội vàng kéo tay Bảo Lam bỏ đi. Anh đi rất gấp, mãi tới bãi gửi xe rồi mới đi chậm lại, nhưng vẫn không lên tiếng. Sự lạnh lùng dần dần biến thành một sự im lặng đáng sợ.

Anh muốn nói ra bí mật luôn dày vò trái tim anh, nhưng chỉ sợ nói ra rồi, cô sẽ không thèm nhìn anh thêm lần nào nữa. Ân Tá không dám nhìn vào mắt Bảo Lam, chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập thật mạnh, như muốn phá tan lồng ngực của anh… Ngọn lửa hối hận đốt cháy trái tim anh. Anh thu hết dũng khí, nhìn thẳng vào mắt Bảo Lam.

Đã mở miệng ra rồi mà vẫn không thể thốt lên lời. Sự im lặng kéo dài, cô không nhịn được, lên tiếng hỏi:

- Có chuyện gì muốn nói với em sao?

- … Đi ăn cơm trước đã, hôm nay mấy đồng nghiệp rủ nhau đi ăn. – Anh lái xe nhanh như bay, cảnh vật hai bên đường trở n