Nhược Phi ở nhà cũng không để cô một mình lẻ loi hiu quạnh! Thẩm
Nhược Phi! Tên nhóc thối tha! Giờ phút then chốt nó lại chết ở đâu rồi? Đợi đến
lúc nó về tìm cô, e rằng cô đã sớm “ngọc nát hương tan” từ lâu lẩu lầu lâu rồi!
Quả nhiên là thằng nhóc không đáng tin cậy!
Điện thoại trong phòng khách không ngừng reo lên, cũng không biết là ai
đang gọi cô!
Tiểu Hạ cố gắng gượng dậy, loạng choạng lê ra phòng khách, phát hiện
khuỷu tay rách một mảng, sưng đỏ lên, khẽ duỗi ra một chút mà đau tới kinh hồn!
Cô đang phân vân có nên tới bệnh viện hay không, đầu óc rối ren, chính lúc này
chuông cửa reo lên!
“Đing—đoong!”
Tiểu Hạ rất hiếm khi có khách tới chơi, cho
nên khi nghe thấy tiếng chuông thì sững người! Cô cẩn thận nâng khuỷu tay, bước
tới cửa, nhìn qua mắt mèo, thấy Bà Lí hàng xóm thỉnh thoảng có bữa gọi cô sang
ăn cơm đang cười tít mắt với mình. Cô vội dùng tay trái không bị thương mở cửa,
nhưng lại nhìn thấy kẻ cô không muốn nhìn nhất đàng sau lưng bà…………
Uông Dương!
Cô rất muốn đóng sầm cửa lại, nhưng bà Lí trước tới giờ luôn đối xử với
cô rất tốt, lỡ như để bà ấy hiểu lầm thái độ của cô, như vậy sẽ không hay!
Cô hít sâu một cái, không để hai người họ vào, miễn cưỡng mỉm cười hỏi :
“Bà Lí ạ, có chuyện gì không bà?”
“Cô giáo Phan à, chàng trai trẻ này muốn tìm cháu, nhưng gõ nhầm cửa! May
là cháu có ở nhà, nếu không thì chàng trai trẻ này về tay không rồi!”
“Cảm ơn bà Lí, bà có muốn vào nhà, ngồi uống tách trà với Tiểu Hạ không
ạ?” Uông Dương nói.
“Không cần, không cần, chuyện của hai thanh niên các cháu, bà không nên
can dự, kẻo lại gây thêm phiền phức! Cô giáo Phan rảnh thì sang nhà bà ăn cơm
nha!”
“Nhất định ạ! Nhất định ạ!” Tiểu Hạ cười cười, miễn cưỡng cầm cự!
Khi bà Lí vừa về tới phòng của mình, mặt Tiểu Hạ bỗng sa sầm lại. Cô
chẳng thèm nói lời nào, toan đóng cửa cái rầm, nhưng Uông Dương nhanh nhẹn hơn,
vội đẩy cửa, lách người vào. Tiểu Hạ tức điên, gằn giọng uy hiếp : “Anh mà
không ra là tôi báo cảnh sát đó!”
“Tiểu Hạ, em rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại thành ra như vầy!”
“Tôi không xảy ra gì cả!”
“Vẫn còn nói không xảy ra chuyện gì?Tay em bị sao vậy?”
Ánh mắt sắc lẻm của Uông Dương thoáng cái đã phát hiện ra cánh tay phải
giấu sau lưng Tiểu Hạ. Tiểu Hạ không muốn dây dưa gì thêm với hắn nữa, miễn
cưỡng mà lạnh giọng : “Không liên can tới anh!”
“Cho anh xem! Anh là bác sĩ!”
Uông Dương kiên định nói, dưới kiên trì của hắn, Tiểu Ha cuối cùng cũng
bị đánh bại.
Cô giơ tay cho Uông Dương xem, Uông Dương chỉ nắn nhẹ, cô đã đau tới suýt
chảy nước mắt. Uông Dương chau mày nhìn cô : “Sưng tấy lên rất nghiêm trọng, em
phải đi tới bệnh viện chụp X-quang kiểm tra!”
“Tôi cảm thấy không sao hết, không cần phải đi bệnh viện khám!” Tiểu Hạ
bực bội đáp lại.
“Phan Tiểu Hạ! Anh lấy thân phận của một bác sĩ khuyến cáo em, không phải
lấy thân phận bạn trai của em! Anh là bác sĩ, phải có trách nhiệm với bệnh
nhân, cho nên em phải đi tới bệnh viện với anh! Có những vết thương bề ngoài
không nghiêm trọng nhưng lại vô cùng ảnh hưởng tới cơ thể, đợi vết thương hiện
rõ triệu chứng, lúc đó mới đi bệnh viện khám thì muộn mất rồi! Em trai em bị
thương, em còn biết đưa nó tới bệnh viện, sao khi đến lượt mình thì lại lơ là
qua quýt như vậy? Hay là em luôn nghĩ, chỉ cần không nhìn thấy anh thì có tổn
hại tới bản thân cũng không sao?”
“Bác sĩ Uông, anh nghĩ mình quan trọng đến thế sao?”
“Nếu đã không phải thì mau theo anh tới bệnh viện!”
Tiểu Hạ trợn mắt trừng Uông Dương, cô biết rõ sự cố chấp ban nãy của mình
chẳng qua là chiêu khích tướng của Uông Dương, nhưng cánh tay càng ngày càng
đau nhức, xem ra không cần thiết phải giận dỗi với hắn nữa! Cô lại lườm Uông
Dương một cái, miễn cưỡng theo sau hắn xuống lầu, bước tới cạnh chiếc xe Audi
đen. Uông Dương giúp cô mở cửa xe đàng trước, cô lại nhất quyết đòi ngồi ở đàng
sau, Uông Dương chỉ đành mỉm cười khoan nhượng cái tính trẻ con của cô.
Xe phóng nhanh tới bệnh viện, ngồi trên chiếc ghế mềm mại êm ái làm bằng
da thật, Tiểu Hạ bỗng nhiên có chút khinh nhờn chiếc xe Mazda của mình, lòng
cũng có chút đố kị cùng bất bình! Cô ngắm chiếc xe mới của Uông Dương, thầm
nghĩ hắn tốt nghiệp chưa được bao lâu đã tậu được Audi, còn mình thì dựa vào
tiền của gia đình để mua chiếc Mazda đỏ, thật sự là người hơn người, tức chết
người mà! Cô nhìn ra cửa kính, không thể kiềm nổi, buông lời mỉa mai : “Bác sĩ
Uông, lăn lộn cũng khá đó nhỉ, tự mua được cả Audi, xem ra HẢI QUY so với dân
quèn như chúng tôi quả là một trời một vực!”
“Tiểu Hạ, em nói gì vậy?” Uông Dương hơi biến sắc.
“Tôi đang tán dương anh, anh nghe không hiểu sao? Trước đây anh từng nói,
mơ ước của mình là được lái xe Audi, giờ thành hiện thực rồi đó! Chúc mừng
nha!”
“Cảm ơn……….Nhưng anh càng hoài niệm tháng ngày đạp xe cùng em đi hết
quãng đường học sinh hơn!”
Tiểu Hạ lặng thinh.
Cô nhớ lại hồi đại học, Uông Dương vẫn chỉ là cậu học sinh nghèo, có mỗi
một chiếc xe đạp hai bánh, ngoài cái chuông không kêu ra thì thứ gì cũng kêu cành
cạch, nhưng như vậy
