h một chú chim đang sải cánh bay, còn
Tiểu Hạ nhìn nét chữ trẻ con vạn phần của Nhược Phi, dở khóc dở cười. Một bụng
đầy tâm sự muốn giãi bày chỉ có thể bị cô nuốt sống sượng xuống như thế, cô
thấy mình như Đường Tăng bị uống thuốc câm, vắng vẻ hiu quạnh tới tuyệt vọng.
“Có lẽ như vậy mới là kết quả tốt nhất, không phải sao? Đừng nghĩ ngợi
vẩn vơ nữa Phan Tiểu Hạ………..” Tiểu Hạ tự nhủ.
Nhược Phi bỏ đi, những ngày tháng tiếp theo đối với Tiểu Hạ mà nói qua vô
cùng chậm . Rõ ràng cậu chỉ rời đi được có một tháng mà cô lại cảm thấy bản
thân có ảo giác đã đánh mất cậu, không thể quay lại như thuở ban đầu.
Nhược Phi rời đi bằng bẵng nguyên một tháng cũng không hề nhắn tin gọi
điện một lần, cô cũng tự nhiên không đi liên lạc với cậu. Tháng ngày của cô đều
đặn bình yên qua, cuộc sống cũng đi vào khuôn nếp, nhưng lòng luôn trống trải,
làm gì cũng không có hứng!
Cô lại đi gặp mặt mấy người đàn ông điều kiện cũng rất tốt, nhưng không
phải vì đối phương không có cảm giác mà là vì đối phương nhận thấy mình không
có duyên phận với cô, tìm hiểu cô cứ như là chơi cổ phiếu vậy, mờ mịt mơ hồ
không rõ tương lai! Mỗi khi cô nhẫn nại cùng với anh chàng “thông minh tuyệt
đỉnh” hay cùng với anh chàng “khai thác dầu mỏ” gặp gỡ nói chuyện, đầu óc
cô lại bất giác để đi nơi khác, bất giác nhớ tới hình bóng chàng trai có khuôn
mặt đẹp đẽ, lúc nào cũng hiện hữu nụ cười quyến rũ………..
Nếu như thằng nhóc đó 30 tuổi thì sẽ thế nào nhỉ? Tóc của nó nhiều như
vậy, chắc là không thể bị hói bóng lưỡng, nó thích vận động như vậy chắc là
bụng không thể chảy phệ ra………..Sao không dưng lại nhớ tới nó vậy? Mình rốt cuộc
sao thế?
Tiểu Hạ kinh hoảng vội vàng thu ngay tâm trạng không thể khắc trụ cùng nụ
cười vui sướng tự dưng hiện ra lại, cưỡng ép bản thân quay về thực tại, nhưng
nhịp tim đang đập loạn lên lại khiến cô khó có thể tự dối gạt mình! Đối tượng
ngồi bên ghế đối diện vẫn thao thao bất tuyệt giới thiệu về số cổ phiếu anh ta
nắm trong tay, nước miếng bất lịch sự văng tung tóe. Tiểu Hạ lần thứ n lôi điện
thoại ra nhìn đồng hồ, thất vọng lẩm nhẩm nói với cái màn hình : “Tên nhóc
Nhược Phi nhà cậu biệt tăm biệt tích nguyên cả tháng nay, coi như cậu giỏi! Đợi
cậu về, nói không chừng tôi đã tự tìm cho mình một đức lang quân rồi cũng nên!”
“Cô giáo Phan! Cô đang nói gì vậy? Đang nói với tôi sao?”
“Á? Ha ha……..” Tiểu Hạ cười gượng.
Lại là một ngày vô vị nữa trôi qua.
Giờ học kết thúc, Tiểu Hạ thu dọn giáo án chuẩn bị về nhà, tâm trạng vô
cùng chán chường. Đột nhiên gần đây cô lại thích đi tới trường dạy học, vì như
vậy cô không còn phải một mình đối diện với 4 bức tường lạnh lẽo, đến một người
để đấu khẩu cũng không có, cũng không còn phải từ sáng tới tối ngồi nghĩ vẩn vơ
thẫn thờ! Cô mệt mỏi đi tới nhà để xe, chính lúc này có một học sinh vội vội
vàng vàng chạy tới : “Cô Phan, có người đang đợi cô ở đình nghỉ mát trong vườn
trường! Cô mau đi tới xem đi!”
“Ai đang đợi cô vậy?” Tiểu Hạ ngây người.
“Người đó không nói là ai! Cô ơi! Cô mau lại xem đi, người đó đợi cô rất
lâu rồi đó!”
Nữ sinh nói đoạn, nắm tay kéo cô về phía đình nghỉ, vì đeo guốc cao lại
bị lôi xềnh xệch nên cô xém chút bị trượt trẹo chân!
Là ai tới tìm cô vậy? Trần Duyệt? Cô ấy bao giờ cũng gọi điện rồi mới
tới! Thẩm Nhược Phi? Lẽ nào thằng nhóc đó quay về rồi? Để xem cô xử lí nó thế
nào!
Tiểu Hạ tức tối nghĩ ngợi, chỉ đăm đăm nghĩ
làm sao có thể trừng trị Nhược Phi, không hề để ý tới khóe miệng đang cong cong
hiện ra nụ cười như ẩn như hiện.
Tiểu Hạ đương cười ngoác miệng chợt nhìn thấy hình dáng quen thuộc giữa
vòng vây huyên náo của nữ sinh, chỉ cảm thấy hô hấp đột nhiên khó khăn, nụ cười
cũng ngay lập tức đông cứng lại. Cô nhìn người đàn ông thanh tú nho nhã đang
đút tay vào túi quần, nét mặt bình thản nhìn về hướng giảng đường, lần nữa cảm
thấy cuộc sống thật sự vô cùng kịch tính!
Tiểu Hạ không ngờ hắn sẽ tới!
Thời gian đầu khi hắn bỏ cô mà đi, hàng đêm cô đều thức trắng ngồi ảo
tưởng cảnh hai người trùng phùng, luôn cảm thấy ở một góc nào đó bên cổng
trường, hắn sẽ vừa ôm quả bóng rổ vừa đợi cô, sau đó mỉm cười ấm áp với cô! Cô
hi vọng biết nhường nào trước khi đi hắn có thể nói với cô một câu, sự biệt ly
của hai người chỉ là một giấc mộng, nhưng chờ đón cô lại chỉ là nỗi thất vọng
ngày này qua tháng khác!
Sau dần, thất vọng nhiều rồi cũng biến thành tuyệt vọng!
Theo từng vết thương khắc dấu trong lòng, cô cuối cùng cũng chấp nhận sự
thật là hắn đã bỏ cô mà đi! Tâm trạng biến tĩnh lặng như mặt nước hồ thu!
Thù hận biến nhạt phai!
Tình yêu cũng chỉ có vậy mà thôi!
Cứ như vậy cô đi qua hết năm năm……….
Năm năm rồi…….
Uông Dương, anh quay lại để làm gì?
“Cô ơi! Người ấy vẫn luôn đợi cô! Cô không qua đó sao?”
“Cô không qua! Cô không quen anh ta!”
Tiểu Hạ nhàn nhạt nói, mỉm cười với nữ sinh đó, không quản tới nét mặt
ngạc nhiên mà thất vọng của cô bé, quay người, rời đi. Tuổi trẻ thật hay, người
trẻ tuổi thường có gì đều viết hết trên mặt, khuôn mặt dễ hiểu dễ nhìn thấu đó
khiến người ta không nhẫn tâm đi
