, nuôi được
cả tiểu thư, nhịn được cả hiu quạnh, tranh cả với sói dữ?” Tiểu Hạ nghiến răng
trèo trẹo hỏi lại.
“Ai ya! Đáng ghét! Chỉ biết đả kích tự tin của người ta!”
“Ha ha….Trần Duyệt! Tớ sống ở nhà cậu được không?”
“Hả?”
“Tạm thời tớ không biết đối mặt với thằng bé đó thế nào…….”
“Cho nên cậu lựa chọn “lẩn tránh”?”
“Không phải là “lẩn tránh”, là muốn tạm thời ngồi trấn tĩnh lại tâm tư!
Này! Cậu đừng có mà không có nghĩa khí thế chứ! Nhớ năm đó khi cậu thất
tình……..”
“Dừng! Dừng! Tớ để cậu ở là được chứ gì? Không như thế lại mang muối xát
vào vết thương của người ta!”
“Cảm ơn!” Tiểu Hạ mỉm cười nói.
“Vậy, Thẩm Nhược Phi phải làm sao? Không phải thằng bé đó đang bị thương
sao?”
“Thương tích không nặng, có thể tự xoay xỏa!” Tiểu Hạ bực bội : “Còn có
bản lĩnh………tớ tin là nó không chết đói được đâu! Nếu không thì tìm cho nó một
bà giúp việc về chăm sóc là được!”
“Chậc, chậc, chậc, có thể bức Tiểu Hạ vốn luôn “mềm lòng” của chúng ta
tới mức độ này, tên nhóc Nhược Phi đó quả là cao tay……..Này, đây là chìa khóa
nhà tớ, cậu đi đánh lấy một cái rồi về nhà tớ ở tạm, tớ nói trước nghen, cậu ở
nhà tớ thì được, nhưng phải giúp tớ dọn dẹp nhà cửa!”
“Biết rồi! Có điều, nấu cơm thì đừng có trông
chờ gì ở tớ nhé……”
Tán gẫu với Trần Duyệt một lúc, Tiểu Hạ cảm thấy tâm trạng đỡ hơn hẳn.
Hai người chia tay nhau xong, Tiểu Hạ một mình đi dạo quanh siêu thị, tìm mua
mấy thứ nghe nói rất có lợi cho liền xương khớp.
Tính tiền xong, ra khỏi siêu thị, cô theo thói quen giơ túi đồ ra đàng
sau, nhưng qua một hồi chẳng thấy ai đỡ lấy túi đồ nặng trịch đó, cô mới chợt
nghĩ ra, Nhược Phi lúc này đang ở nhà dưỡng thương, không thể đi lại, nên không
tránh khỏi cười khổ.
Sao lại như vậy? Đã xảy ra chuyện như thế rồi mà vẫn còn nghĩ Nhược Phi
vẫn ở bên mình? Nhưng sao cô lại có cảm giác ngộ nhận này cơ chứ?
Tiểu Hạ ngẫm nghĩ rồi đột nhiên phát hiện cô quen với việc Nhược Phi ở
bên mình, cảm giác “thói quen” đó thật sự khiến cô khủng bố vạn phần! Nghĩ kĩ
lại, hai người sống chung với nhau, cô hoàn toàn không có chút kiêng dè gì với
cậu……….
Lẽ nào, là do cô không duy trì khoảng cách giữa hai người nên mới khiến
cậu hiểu nhầm, mới gây ra việc hoang đường hôm qua? Lẽ nào…………mọi việc đều là
lỗi của cô?
“Haiz! Rốt cuộc phải sao mới đúng đây……..Thẩm Nhược Phi?” Tiểu Hạ lẩm
nhẩm.
Tiểu Hạ gửi tin nhắn cho Nhược Phi chỉ nói cô sẽ ở tạm nhà Trần Duyệt vài
ngày, hoàn toàn không hề đả động tới việc tối qua một chữ nào! Cô sốt sắng hồi
hộp đợi Nhược Phi nhắn lại, qua một lúc lâu, Nhược Phi mới gửi lại một từ đơn
giản —— Ừ!
Nhìn thấy tin vắn đó, Tiểu Hạ dở khóc dở cười, cô lên mạng tra số điện
thoại của Công ty quản lý gia đình, gọi điện đến, đích thân chọn ra một dì giúp
việc hơn 40 tuổi. Cô nói tất thảy thói quen ăn uống của Nhược Phi cùng những
việc cần chú trọng cho dì giúp việc, ngoài ra, còn trả cho dì ấy thêm 200 tệ,
nhờ dì ấy hàng ngày sắc thuốc cho Nhược Phi uống. Dì giúp việc cười tít mắt nói
với cô : “Cháu gái à, cháu đối xử với bạn trai tốt thật đó!”
“Nó là em trai cháu!” Tiểu Hạ ngây người, có chút bất lực trả lời, ánh
mắt cũng có chút mơ màng.
Mấy ngày sau, cô hoàn toàn không quay về nhà!
Sống ở căn nhà bừa bãi lộn xộn của Trần Duyệt, nhìn Trần Duyệt ban ngày
xinh tươi lộng lẫy, ban tối tan sở về nhà thì bất chấp hình tượng, cô thật sự
vô cùng hoài niệm cuộc sống trước đây!
Cô hàng ngày đều liên lạc với dì giúp việc, yên tâm biết được rằng Nhược
Phi ăn ngon ngủ khỏe, đã rời giường đi lại được, nói chung là không có gì đáng
ngại. Giường của nhà Trần Duyệt rất to rất mềm mại, nhưng lại khiến cô càng
thêm hoài niệm tổ ấm nhỏ xây từ những năm 90, hoài niệm chàng trai khiến cô
không biết phải đối mặt thế nào!
Tên nhóc Thẩm Nhược Phi đó không biết có uống thuốc đúng giờ không, không
biết có vì tâm trạng buồn bực mà trút giận lên đầu dì giúp việc không? Cô bỏ đi
biền biệt như vậy, hình như hơi vô trách nhiệm thì phải? Nhưng cô thật sự không
biết làm sao để đối mặt với thằng bé đã cưỡng hôn cô……..
Hai người không phải là chị em sao? Rõ ràng lúc đầu chỉ là quan hệ chị em
thôi mà…….
Khi Tiểu Hạ cuối cùng cũng trấn tĩnh lại, giải quyết mọi gút thắt trong
lòng, quyết định về nhà, thẳng thắn nói chuyện với cậu thì cậu lại đi rồi!
Tiểu Hạ vỗ ngực lấy dũng cảm, luyện lại một lần những lời cô muốn nói với
Nhược Phi, mở cửa, bước vào, lại phát hiện cậu đã bỏ đi mất rồi, đột nhiên lòng
có cảm giác thất lạc, hụt hẫng!
Tên nhóc Thẩm Nhược Phi này rốt cuộc đi đâu rồi?
Tiểu Hạ bực tức nghĩ ngợi, bất chợt phát hiện trong phòng khách có tờ
giấy kẹp bên dưới bình hoa ở trên bàn. Cô lấy tờ giấy ra xem, bên trên là bút
tích vô cùng quen thuộc —— “Tiểu Hạ, việc xảy ra ngày hôm đó tôi sẽ không nói
câu “xin lỗi” với chị, bởi vì đó là việc bấy lâu nay tôi luôn muốn làm! Chị
không cần phải né tránh tôi, đây là nhà chị, phải đi là tôi mới đúng! Nhưng tôi
tuyệt đối không buông tay! Chân tôi đã khỏi rồi, đi Tây Tạng tìm cảnh vẽ, chị
hãy đợi tôi trở về!”
Chữ kí phía dưới tờ giấy nhắn là hìn