Insane
Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325344

Bình chọn: 7.5.00/10/534 lượt.

tổn thương. Cô không muốn nữ sinh nhiệt tình

đó thất vọng, nhưng cô lại không muốn gặp hắn!

“Cô ơi! Cô bỏ đi sao? Cô Phan!”

Cô nữ sinh gọi to sau lưng cô, Tiểu Hạ thầm kêu khổ, chỉ còn nước rảo

bước thật nhanh. Nhưng cũng vì câu nói đó mà Uông Dương chú ý tới cô. Hắn nheo

mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang vội vã bỏ đi, lập tức bước nhanh đuổi theo!

Hắn giơ tay tóm lấy cổ tay cô, giọng khàn khàn : “Không muốn gặp anh đến vậy

sao?”

“Xin hãy buông ra!”

“Tiểu Hạ……….”

“Uông Dương! Anh có tư cách gì mà nói với tôi câu đó? Chúng ta thân thiết

lắm sao? Buông tay!”

Tiểu Hạ tức tối, vung tay, giằng thoát khỏi bàn tay Uông Dương, quay người,

bước nhanh về phía nhà xe. Lên xe, nhưng vặn khóa thế nào cũng không khởi động

được! Cô tức điên lên, đập mạnh vào vô-lăng, tay cũng vì vậy mà đau rần. Cô cảm

thấy lí do để bản thân kiêu ngạo phảng phất biến mất trong khoảnh khắc, giờ cô

chỉ chăm chăm muốn làm sao để mau chóng thoát khỏi cái nơi quỷ quái này, chạy

thoát khỏi cái nơi có gã đàn ông khiến cô sợ hãi như gặp ác mộng này!

Nước mắt không thể kiềm nén nổi lăn dài trên má, trước mắt cảnh vật đều

biến mơ hồ. Cô lấy tay gạt phắt hai hàng lệ, hít thật sâu trong 2 giây, cuối

cùng mới trấn tĩnh lại được. Cô khởi động xe, vượt qua 3 đèn đỏ, 2 đèn xanh,

cuối cùng phóng tới nhà! Tắm xong, cô ngồi trên ghế sô-fa, vừa lấy khăn lau mái

tóc ướt nhẹp vừa vùi đầu vào lớp lông mềm mại, như thế, cô mới cảm thấy toàn

thân ấm áp lên được phần nào!

Ti vi chiếu chương trình truyền hình nhiều kỳ (chương trình chiếu

trong thời gian dài lê thê, nội dung thường hư cấu, ủy mị)
, Tiểu Hạ lười

không muốn chuyển kênh, lặng lẽ ngồi thu mình trên ghế, yên lặng xem, nhưng

thực ra đầu óc lại bắt đầu bay đi đẩu đâu!

Uông Dương………

Năm năm trước hắn bỏ cô ra đi, năm năm sau hắn quay lại để làm gì? Muốn

lần nữa lưu lại trong tim cô một nhát dao nữa hay sao?

Nhưng cô sẽ không để hắn có cơ hội gây tổn thương cho mình thêm một lần

nào nữa!

Tuyệt đối không thể!

Trời càng lúc càng tối……..

Tiểu Hạ xem ti-vi tới phát chán, lết tới bếp tìm đồ ăn, vô tình nhìn

xuống dưới lầu, đập vào mắt là bóng dáng của một người đàn ông đang đứng ở bên

dưới. Cô sống ở tầng 5, lại hơi cận thị, nhưng dầu vậy, cô vẫn nhận ra người

đứng đó là ai!

Giờ là lúc tan sở, tiểu khu người tới người lui, rất nhiều người kinh

ngạc nhìn chàng trai đứng im như tượng, lại nương theo ánh mắt của chàng trai

ấy nhìn lên trên, nhưng chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ đành thất vọng rời đi. Tiểu

Hạ nhìn Uông Dương, chỉ thấy máu trong cơ thể đột nhiên chảy ngược dồn hết lên

não.

Uông Dương? Hắn đang giở trò vậy? Muốn o ép cô sao?

Nhưng cô sẽ không mềm lòng!

Cô giận dữ quay vào phòng khách, bật loa ti-vi hết cỡ, như vậy sẽ không

nghe được tiếng tim đang đập bình bịch, cũng ngăn cản tâm trạng thấp thỏm bất

an phiền não trong lòng. Trên ti-vi, có kênh đương phát sóng cảnh nữ

chính dưới trời mưa to bão bùng đau khổ hỏi nam chính : “Rốt cuộc anh có yêu em

không?”, chuyển kênh khác, lại gặp ngay cảnh “ion âm và dương đang dao động

quay vòng” của một đoạn phim cổ trang, nàng từ trên cây rớt xuống, chàng vội

vàng bay lên đỡ, hai người bắt đầu quay quay xoay xoay, rồi nhẹ nhàng đáp xuống

đất!

Có nhầm không thế? Lẽ nào, ngoài mấy cảnh tình tình ái ái này ra thì

không còn tiết mục nào khác sao? Lẽ nào, tiết mục của cả đời người chỉ là nói

về chuyện yêu đương thôi sao?

Cô không tin!

Tiểu Hạ bực bội tức tối hết chuyển kênh này rồi nhảy sang kênh khác, cuối

cùng chuyển sang kênh tin tức! Nhưng cô biên tập viên xinh đẹp lại đang nghiêm

nét mặt đọc đoạn tin : giết nhau vì tình! Cảnh tình này, thời khắc này, đã

khiến cho Tiểu Hạ sụp đổ hoàn toàn.

Cô quẳng remote sang một bên, nằm phịch xuống ngẩn người nghĩ ngợi.

Anh ta……..rốt cuộc đã bỏ đi chưa? Không phải vẫn còn đứng đó chứ?

Không biết qua bao lâu, Tiểu Hạ cuối cùng nhịn không nổi, tiến tới cửa sổ

nhìn vọng xuống. Cô cúi khom người, dùng rèm cửa che lấp mình, giống như đang

lén lút đi ăn trộm, qua một kẽ rèm nhòm xuống dưới lầu, nhưng lại không trông

thấy bóng dáng Uông Dương đâu cả. Cô cảm thấy đầu óc mơ màng, lòng không rõ là

vui hay buồn.

Nếu như Uông Dương còn tiếp tục đứng đó, cô sẽ nổi giận đùng đùng, nhưng

hắn thật sự đi rồi, vậy thì cảm giác hụt hẫng trong lòng đó là do đâu?

Phan Tiểu Hạ, mi rốt cuộc muốn thế nào?

Tiểu Hạ rối như tơ vò, cầm quần áo bước vào phòng tắm, chỉ hi vọng lần

này tắm xong sẽ không còn bất cứ phiền não nào dai dẳng đeo đuổi nữa. Có lẽ, vì

đang tâm sự trùng trùng, cô bước tới cửa phòng tắm liền trượt chân, cả cơ thể

ngã cái rầm xuống sàn cứng, chỉ cảm thấy toàn thân đau điếng, khuỷu tay càng

đau thấu xương. Cô ngồi trên sàn đá lạnh, nỗ lực mấy lần nhưng không đứng dậy

nổi, vừa tức vừa lo, nước mắt rưng rưng. Cô nhớ tới bài báo: “Một cô gái độc

thân chết tại căn hộ riêng, mười ngày không ai hay biết”, càng nghĩ càng thê

lương, nước mắt không kiềm nổi tí tách tuôn rơi!

Đau quá……….

Nếu như ở nhà, mẹ nhất định sẽ vội chạy tới đỡ cô dậy, mắng cô vụng về,

còn nếu như