g tim, Thần Nữ tái hiện, nói với Tương Vương tiền duyên
đã hết, khuyên ngài nên thu lại tâm tình, chuyên tâm cai trị xã tắc, đừng tới
quấy nhiễu thiên đình.
“Đừng có nói bậy! Còn nói nữa là tớ cạch chơi với cậu đó!” Tiểu Hạ sa sầm
mặt lại, lòng rối như tơ vò.
“Được, không nói là được chứ gì!”
Nhác thấy tâm trạng Tiểu Hạ không tốt, Trần Duyệt hứng khởi phối hợp im
miệng. Cô nhấp ngụm trà hoa hồng hỏi : “Cậu định thế nào?”
“Cái gì định thế nào?”
“Việc của Thẩm Nhược Phi đó!”
“Cho dù mẹ tớ có mắng chết thì tớ cũng không sống cùng với nó nữa. Con
trai trưởng thành muốn tìm bạn gái là việc vô cùng bình thường, sống cùng với
tớ, cả hai đều bất tiện. Tớ sẽ nỗ lực xóa sạch chuyện ngày hôm qua, coi như
chưa từng xảy ra chuyện gì!”
“Phan Tiểu Hạ! Cậu thật là đồ ngốc! Thẩm Nhược Phi có điểm nào không tốt
chứ?”
“Không phải là tốt hay xấu…….” Tiểu Hạ đau đầu nói : “Nó là đứa em tớ
trông nom từ bé tới khi lớn! Tối qua chỉ là chuyện ngoài ý muốn! Sao cậu nghe
mãi mà vẫn không hiểu vậy?”
“Hai người có phải quan hệ huyết thống đâu! Em trai gì chứ?”
“Nhưng tớ luôn coi nó là em trai. Cảm giác hiện giờ tớ không thể tiếp
nhận nổi! Được rồi! Lùi lại nghìn bước mà nói, giờ nó có là một kẻ xa lạ không
khiến tớ có cảm giác phạm tội đi chăng nữa thì tớ cũng không thể nào hẹn hò với
nó được! Tớ 28 tuổi sắp thành gái già, còn nó 25 tuổi phong nhã hào hoa! Phụ nữ
già nhanh hơn đàn ông! Tớ luôn thích mẫu đàn ông chín chắn thận trọng, thích
hưởng thụ cảm giác được bảo vệ. Tớ không muốn làm bà mẹ già hầu hạ một chàng
trai trẻ như “cây lau nước” tươi tốt xanh mượt, sau đó đợi hắn đủ lông đủ cánh
rồi thì bị đá sang một bên, cô đơn tới già!”
“Phan Tiểu Hạ! Hai người cách nhau có 3 tuổi thôi! Hơn nữa tình chị-em có
gì mà đáng sợ như vậy? Cậu nghĩ quá khoa trương rồi đó!”
“Bạn cùng phòng thời đại học với tớ cũng rơi vào mối tình chị-em……Tớ
chính mắt chứng kiến cô ấy vì tên nhóc đó mà giặt quần áo, làm bài tập hộ, sau
đó còn đưa hết tiền sinh hoạt cho hắn, nói chung là cung cúc phụng hầu từ A –
Z. Năm đó, ai ai trong trường cũng tưởng hai người họ sẽ kết hôn, ai ngờ, hắn
tốt nghiệp xong viện cớ “công việc chưa ổn định tạm thời chưa thể kết hôn”, cô
ấy lại cứ ngây ngốc chờ đợi. Năm ngoái, hắn cuối cùng cũng được thăng chức, mua
được căn hộ khang trang, quay ngoắt một trăm tám mươi độ, nói chia tay với cô
ấy, dùng một lý do vô cùng thường thấy : “Chúng ta không hợp nhau” để cắt đứt
quan hệ! Nếu như đã không hợp nhau, sao hắn không chia tay ngay từ đầu? Sao sau
khi được chăm sóc, hầu hạ như ông trời, vững cánh bay cao rồi mới thông suốt là
hai người không hợp? Lại chỉ “hợp” với cô nữ sinh chăm chăm “làm bồ không làm
vợ” cơ chứ?”
“Tên đó thật quá ti tiện!” Trần Duyệt phẫn nộ.
“Thế nên mới nói đừng nên đi tìm một gã đàn ông trẻ hơn mình, nuôi
“ong tay áo” rồi dâng cho người khác làm chồng. Đó là việc vô cùng dại dột!
Tình chị – em vô cùng mệt mỏi! Tớ muốn tìm một đối tượng chỉ cần điều kiện hai
bên tương xứng để kết hôn, cho dù có chút cảm tình nhưng không hẳn là tình yêu
cũng chẳng sao. Tớ chỉ muốn kết hôn để cha mẹ an lòng mà thôi! Nếu như ở bên
Thẩm Nhược Phi……..cho dù hai bên gia đình có đồng ý, cũng không cảm thấy tớ lừa
gạt “nhi đồng”, cũng không nề hà tuổi tác trải nghiệm của cả hai,thì tớ vẫn cảm
thấy đó là bi kịch………Cứ cho là Nhược Phi vô cùng yêu tớ đi, nhưng giữa hai
chúng tớ có rất nhiều mâu thuẫn, ảnh hưởng của xung đột đó có thể khiến hai bên
gia đình trước tới giờ “thân như thủ túc”, phản mặt thành thù! Kết luận, từ
phương diện nào nhìn vào thì tớ và nó ở bên cạnh nhau là tuyệt đối không thể!”
“Phan Tiểu Hạ, sao cậu lại biến thành như vậy? Tình cảm là thứ có thể
ngồi phân tích mà ra đáp án sao? Cậu sao có thể như “rùa rụt cổ” vậy?”
“Là sợ hãi……..Uông Dương đã làm cho tớ cảm thấy sợ hãi! Tớ chỉ muốn kết
hôn, không hề muốn tình yêu!”
“Haizz……..Tên Uông Dương khốn nạn đó! Thực ra, cậu nói đúng, chúng ta đã
từng này tuổi, không còn trẻ trung gì cho cam, năm 20 thất tình, đau khổ sẽ có bạn
bè tới an ủi, nhưng năm 28 tuổi mà đau khổ vì thất tình thì chỉ chứng tỏ cậu
không có mắt nhìn người, đầu óc có vấn đề! Trong hôn nhân, điều kiện là tiên
quyết, cảm tình là thứ yếu, nếu chỉ vì tình yêu mà mù quáng lao đầu vào hôn
nhân thì sẽ không có kết cục viên mãn. Cho nên là, cả đời này, tớ sẽ không kết
hôn!”
Trần Duyệt nói đoạn, nét mặt tăm tối, dường như đang nghĩ tới những việc
đau lòng của bản thân! Qua một hồi, Trần Duyệt mới vỗ vỗ vai Tiểu Hạ, cố nặn ra
nụ cười: “Cậu yên tâm! Chúng ta là những phụ nữ thế kỷ 21, chúng ta vào được
đại sảnh, xuống được phòng bếp, viết được mật mã, truy được dị thường, giết
được ngựa gỗ, vượt được tường rào, lái được xe đua, mua được villa, vật được bò
tót, đánh được lưu manh! Cậu thấy chúng ta không thể có được hạnh phúc hay
sao?”
“Vậy cậu đi đâu để tóm về được một tuyệt thế mĩ nam, ngủ được dưới sàn
đất, sống được ngoài hành lang, quỳ xuống nạy chủ trọ, khâu được cả áo quần,
nhá được cả cơm thừa, kê được cả đơn thuốc, ẵm được cả trẻ con
