rượu: “Anh chàng đẹp trai, cho
một ly “Tiên lượn rừng xanh”!”.
Người pha chế rượu nhận được lời đề nghị của mỹ nữ,
liền nhanh chóng pha rượu. Mạc Hướng Vãn cúi đầu chờ đợi, tạm thời không thèm
để ý đến Mạc Bắc.
Vu Trực cười nhạo Mạc Bắc: “Kỹ năng tán gái của cậu
thật tệ!”
Vu Trực vừa dứt lời thì Mạc Hướng Vãn đã đi tới trước
mặt Mạc Bắc, nâng ly rượu về phía anh, khiến anh cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Cô nói: “Mạc tiên sinh, anh đã nhận nhầm người đúng
không?”
Đôi mắt cô vừa sáng, lại tràn đầy sức hấp dẫn. Mạc
tiên sinh chợt nhận ra lông mi của cô còn dài hơn cả Điền Tây, ánh mắt thì đầy
sự chiếm lĩnh, nhìn thẳng về phía anh. Đem so với Mạc Hướng Vãn, quả nhiên Điền
Tây chẳng khác nào một con bồ câu nhỏ bị nhốt trong lồng, Hướng Vãn mới là con
phượng hoàng tự do bay ượn giữa trời xanh.
Anh đã hoàn toàn hiểu ý, ngồi thẳng người lại, cũng
nâng ly rượu trong tay lên.
“Ha ha, đúng vậy, tôi đã ngà ngà men say rồi.”
Mạc Hướng Vãn gật đầu, thái độ dần trở nên khách khí:
“Tôi hoàn toàn có thể thông cảm được, nhưng Mạc tiên sinh à, nhận nhầm người
không hay đâu. Nào, tôi mời anh một ly, không ngờ có thể gặp người quen ở đây,
nhân tiện cũng cảm ơn anh đã giúp chúng tôi hoàn thành mẫu hợp đồng mới luôn.”
Đương nhiên, Vu Trực chẳng hiểu gì, trước mắt anh vốn
dĩ là một đôi nam nữ đang xung đột nảy lửa, đột nhiên giờ lại trở thành đối tác
bàn bạc công việc!
T¬T
Sau khi rời quán bar, Mạc Bắc vẫn không kể rõ ràng mọi
chuyện liên quan đến Mạc Hướng Vãn cho Vu Trực nghe, khiến Vu Trực bừng bừng tức
giận, mắng anh là không có nghĩa khí. Từ góc nhìn của mình, Vu Trực thấy rõ hai
con người này không có chuyện gì mới là lạ!
Mạc Bắc liền nói một câu để bắt anh bạn im miệng lại:
“Mẹ mình nhờ Phương Trúc giới thiệu bạn gái cho mình rồi, cô gái ấy trông vô
cùng đáng yêu, xinh xắn.”
Vu Trực trợn tròn mắt, đưa ra kết luận sau cùng: “Thôi
đi ông ạ, đến sau này nói không chừng ông lại đi bao gái, bao vợ lẽ cũng nên,
vừa nhìn thấy mỹ nữ mà lưng đã cứng đờ cả lại rồi.”
Mạc Bắc không tiện nói cho Vu Trực biết rằng đó là vì
lúc nãy anh đang căng thẳng.
Nói đến điều này, anh thật sự cảm thấy quá mất mặt. Cô
Mạc Hướng Vãn này đúng là tính cách vô cùng mạnh mẽ, mỗi lần gặp dường như chỉ
muốn áp chế anh vậy. Con người Mạc Bắc xưa nay luôn hòa nhã, thân thiện, suốt
mấy chục năm trong đời mới dùng đến bạo lực có một lần, ngoài việc đó ra, xưa
nay hầu như chưa bao giờ thù ghét ai cả.
Con trai thì phải có phong độ, đó là thói quen hình
thành ngay từ khi còn nhỏ của Mạc Bắc.
Có điều Mạc Hướng Vãn lại tránh anh như tránh tà, điều
này đương nhiên khiến anh cảm thấy vô cùng phiền não. Mạc Bắc thầm nghĩ, anh
chưa bao giờ đắc tội với cô, hoặc có thể cô đang vì sự việc xảy ra nhiều năm
trước giữa hai người nên mới cư xử như vậy. Thế nhưng, anh đâu phải là Trần
Quán Hy, có cần thiết phải làm thế không? Đến nay, anh với Điền Tây còn có thể
bình tĩnh ngồi bên nhau ôn chuyện xưa cũ, vậy mà tại sao mỗi lần gặp anh, Mạc
Hướng Vãn lại cảm thấy căng thẳng thế chứ?
Vu Trực lại truy hỏi về tình hình bạn gái mới của anh
hiện nay, thật sự anh cũng chẳng biết cô ta như thế nào, anh chỉ lấy để xong
chuyện mà thôi.
T¬T
Sau khi Mạc Bắc học xong bằng Thạc sỹ từ nước ngoài
trở về, mẹ anh đặt hết mọi trọng tâm vào việc tìm cho anh một cô gái thích hợp.
Thái độ của anh cũng khá tùy tiện, nếu như gặp được người thích hợp, ai nói họ
không thể cùng nhau sống trọn đời?
Nhưng Mạc Bắc đã đi xem mặt mấy lần rồi, tất cả đều là
một kết thúc không lời. Mẹ anh cho rằng, anh vẫn còn quyến luyến Điền Tây nên
ngày nào cũng thầm rủa bố cô. Thực tế lại hoàn toàn khác, Mạc Bắc không còn để
tâm đến chuyện cũ người xưa nữa.
Một số cô gái anh có cảm tình khi xem mặt, anh còn
chưa kịp hiểu con người thật của họ thì họ đã biến thành con người hoàn hảo.
Những người thích anh thì giữ lại thái độ muốn nhưng vẫn e thẹn từ chối kiểu
Thôi Oanh Oanh[4'>, như
thể Thánh mẫu trong các tòa thành tình yêu lý tưởng vậy. Anh không thể làm nổi
Trương Quân Thụy[5'>, chẳng
thể chấp nhận được chiếc gối uyên ương do bà mối mang tới.
[4'>
Nhân vật nữ chính trong tác phẩm Tây Sương Ký nổi tiếng Trung
Quốc.
[5'>
Nhân vật nam chính trong tác phẩm Tây Sương Ký nổi tiếng Trung
Quốc.
Đương nhiên bà Mạc cảm thấy vô cùng lo lắng, bắt đầu
nhờ người khắp nơi như thể biến anh thành con trai thứ năm của ông vua đá quý
cái gì cũng có ngoại trừ một người vợ. Bà còn nhờ đến cả những người bạn thuở
ấu thơ lâu ngày mới gặp lại để tiến hành việc này.
Anh chấp nhận qua lại cùng cô gái Phương Trúc giới
thiệu vì cô này vừa không giả vờ lại không tỏ vẻ thánh mẫu, tính tình hòa nhã,
rất giống với anh, nếu như thuận lợi thì việc bách niên giai lão chẳng thành
vấn đề gì hết.
Giờ đây, Mạc Bắc gần như quên hết những việc hoang
đường từng làm thời trai trẻ nông nổi kia.
Cho đến khi gặp lại Mạc Hướng Vãn, anh cảm thấy hiếu
kỳ nhiều hơn là hồi ức.
Cuộc sống của con người ở thành phố này vô cùng kỳ lạ,
cô có thể dứt ra khỏi trạng thái khốn cùng tr