ảo Thảo trong căn phòng đó đích thực
là một cô gái gọi nhỏ tuổi, trang điểm đậm, dùng thuốc lắc, mọi dáng vẻ đều
quyến rũ, ngây ngô. Cô lại còn mắng anh là “lưu manh”. Lúc đó, Mạc Bắc thật sự
cảm thấy buồn cười, tại sao bản thân mình lại biến thành lưu manh chứ? Cô gái
này chẳng phải tự mình bán thân hay sao?
Anh sát lại gần, nhìn đôi lông mi vừa dài vừa cong của
cô. Anh biết rằng, cả cuộc đời này Điền Tây sẽ không bao giờ làm những chuyện
như vậy, cũng giống như sau khi nhà xảy ra chuyện, anh đã từng hỏi Điền Tây
liệu có còn muốn theo anh tới Tây Bắc rộng lớn nữa không? Điền Tây liền chớp
chớp mi, không nói thêm gì.
Điền Tây có quá nhiều điều không dám, còn cô Thảo Thảo
này lại dám cởi hết quần áo trước mặt anh, sau đó còn tự xưng mình là ‘món
quà”.
Theo bản năng con người, anh bắt đầu có cảm hứng, làm
theo đúng những kỹ thuật học được từ Vu Trực và số đĩa phim cấp ba đã xem trước
đó. Sau khi làm xong mọi chuyện, anh cảm giác như đã hoàn thành được một nhiệm
vụ đầy khó khăn, coi như nhờ vào đó để vĩnh biệt cái tuổi hai mươi đau khổ của
mình.
Mạc Bắc có được người con gái đầu tiên trong cuộc đời
chẳng phải là trải nghiệm gì dễ chịu cho lắm. Anh không hề thấy khoái cảm, vui
sướng, thứ mà anh có được chỉ là một cảm giác nặng nề. Vào lúc đó, ngay bản
thân anh cũng chẳng biết được mình đang muốn gì nữa.
Thảo Thảo cũng thế.
Đêm đầu tiên đầy đau khổ của hai người đã trở thành lễ
vật đón chào tuổi hai mươi của anh, thật là nực cười.
Từ đó trở đi, anh bắt đầu cùng Vu Trực làm những
chuyện hoang đường như bao gái, cờ bạc, thậm chí còn hít cả ma túy. Thế mà lúc
trước anh còn cảm thấy ghét Thảo Thảo vì cô đã dùng thuốc lắc, đúng là chó chê
mèo lắm lông.
Vu Trực phóng xe đua đâm phải người, đó là một công
nhân quét dọn vệ sinh. Anh ta lại là trụ cột kinh tế trong nhà, gia đình khốn
khó đó lại càng trở nên nguy nan khi cột trụ vững chắc bất ngờ đổ xuống. Mạc
Bắc cùng hai người bạn nữa thay mặt Vu Trực đi thăm nom nạn nhân. Khi đến nới,
họ liền bị cả nhà già trẻ lớn bé ôm lấy khóc ỉ ê đến mức chẳng biết phải làm
sao.
Vu Trực cũng chẳng sung sướng gì. Cậu ta bị ông nội
đánh cho một trận nên thân, đến gãy cả bốn cái thước mới chịu thôi.
Mạc Hạo Nhiên sau khi quay về nhà mới biết, đứa con
trai từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn của mình giờ đây chẳng khác nào một tên
ăn chơi trác tán, hư đốn tột độ. Hoàn toàn không ngoài dự đoán, anh bị bố đánh
một trận nên thân, còn bắt phải cắt tóc. Mạc Bắc cảm thấy mình bị thế là hoàn
toàn xứng đáng. Nhìn vào gia phong nề nếp của gia đình xưa nay, chính bản thân
anh không nên sống buông thả như vậy. Mạc Bắc cầm số ma túy còn dư tìm người
trung gian, nhượng lại lấy tiền về, tất cả là một vạn ba nghìn đồng.
Đến cổng sau của Bách Lạc Môn, anh rẽ sang trái, rồi
bỗng nhiên nhìn thấy Thảo Thảo.
Có lẽ, cái này được gọi là có đầu có cuối. Thảo Thảo
nói cô ấy đang thiếu tiền, trong tay Mạc Bắc lại hay vừa có tiền. Còn tiếp sau
đó tại sao lại tìm nhà nghỉ qua đêm thì Mạc Bắc đã từng nói với Vu Trực là: “Do
ma đưa lối, quỷ dẫn đường.”
Có điều, cảm giác lần đó rất tuyệt, nhưng phản ứng của
Thảo Thảo khiến anh thấy kỳ lạ. Cô nửa bộc bạch, nửa giấu kín, nửa tình nguyện,
nửa bất lực. Thiết nghĩ, những điều này anh không cần phải tìm hiểu sâu xa làm
gì. Quan hệ giữa hai người rất đơn giản, giống như những gì Thảo Thảo từng nói,
đó chỉ là khách làng chơi và gái gọi, sau khi trời sáng thì chẳng ai thiếu nợ
ai hết. Có lẽ, đây cũng có thể coi là có trước có sau.
T¬T
Khi không có mặt cô bạn Đài Loan ở đó, Mạc Bắc nói với
Vu Trực: “Mình gặp lại cô gái gọi nhỏ bé năm xưa đấy”.
Thực lòng, Vu Trực không biết anh đang nói đến ai:
“Năm xưa, chúng ta là những thanh niên chơi bời lêu lổng, các cô gái gọi nhỏ bé
nhiều đến mức đếm không xuể”. Vừa nhìn thấy cô bạn gái đang từ phòng vệ sinh quay
lại, anh nhanh chóng thay đổi thái độ: “Cậu nói là cậu gặp lại người quen nào
cơ?”
Mạc Bắc chẳng nói gì thêm nữa.
Nói gì được chứ? Thảo Thảo bây giờ có tên là Mạc Hướng
Vãn, làm một công việc bình thường, vô cùng nỗ lực, cố gắng, tính cách thẳng
thắn, chỉ một câu nói đùa vô ý của anh cũng khiến cô bực mình.
Như vậy cũng rất tốt, tất cả mọi người đều đã quay về
chính đạo cần thiết.
T¬T
Vừa nãy, Mạc Bắc không hề cố ý gọi cái tên “Thảo Thảo”
đó. Ngay lúc gọi, anh đã nhìn thấy vẻ hoang mang, lo sợ của Mạc Hướng Vãn, anh
cảm thấy hình như mình đã quá đường đột, mạo muội thì phải.
Thế nhưng tối nay, cô thật sự quá giống với hình ảnh
của chín năm trước, trang điểm lộng lẫy, dáng nhảy lại vô cùng gợi cảm, quyến
rũ.
Dạo này, anh rất ít khi tới các quán bar vui chơi, lần
này phá lệ chẳng qua vì Vu Trực cứ liên miệng nói rằng sắp phải “đeo xích” rồi
nên muốn ra ngoài chơi bời một lần sau cùng cho thỏa thích.
Lúc nãy, khi nhìn thấy Mạc Hướng Vãn uốn người nhảy
rất gợi cảm ngoài sàn, Vu Trực liền thốt lên: “Cô gái kia xinh đẹp quá!”
Mạc Bắc quay ra nhìn, không ngờ lại là Mạc Hướng Vãn.
Vào thời khắc đó, anh không thể nhớ ra tên thật của cô mà trong đầu chỉ hiện