Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326253

Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.

g đủ may

mắn, nhìn bất cứ thứ gì cũng nghĩ đó là chiếc phao cứu mạng. Nếu như sau này cô

ấy nhờ giúp đỡ mà em không làm được thì sẽ ra sao hả?

Trâu Nam đỏ bừng mặt, ngang ngạnh nói chủ kiến của

mình: “Chất giọng của cô ấy hay như thế, lại còn có khả năng sáng tác, em nghĩ

rằng cô ấy sẽ nổi tiếng. Hiện nay, trong cái làng giải trí này, những người nổi

tiếng là những ai chứ? Những con người đó toàn được chống lưng, mua chuộc báo

đài, bên cạnh còn có cha nuôi này, mẹ nuôi kia, suốt ngày chỉ biết ăn cắp sáng

tác của người khác rồi coi là của mình, trong khi đó nối khóa Son cũng không

biết.”

Mạc Hướng Vãn thấy Trâu Nam nói đến chuyện này, tuy

rằng cô cũng tán đồng, nhưng theo kinh nghiệm nghề nghiệp thì cô cho rằng cần

thiết phải giải thích cặn kẽ cho Trâu Nam hiểu rõ vấn đề.

“Chỉ cần có thể khiến người tiêu dùng chịu móc hầu bao

ra, khiến fan hâm mộ ngoan ngoãn mua vé, thì đó chính là mô hình kinh doanh

thành công của các doanh nghiệp, sẽ có giá trị kinh doanh. Dù cho người đó tài

hoa đến đâu, nhưng nếu như không thể hiện được giá trị kinh doanh của mình

trong cái làng giải trí này thì sau cùng cũng chỉ có thể trở thành phế phẩm mà

thôi.” Cô ngừng lại, rồi kéo chủ đề về đúng chỗ: “Bây giờ em là bạn thân của

người ta, thế nhưng em đem một quả táo treo trước mặt một người đang đói khát,

sau này nếu cô ấy không ăn được quả táo đó, liệu có quay sang oán trách em

không? Đứng ở góc độ công việc, em với cô ấy mỗi người có một lập trường riêng,

em không nên hứa với bạn những việc ngoài khả năng của mình. Trước tiên là vì

lợi ích của công ty, sau đó cũng là để duy trì tình cảm bạn bè giữa hai người.”

Trâu Nam uất ức đến hai mắt đỏ quạch lại: “Lão đại,

chị thực tế quá!”

Mạc Hướng Vãn cũng chỉ nói đến thế, sau đó nhìn thẳng

vào Trâu Nam: “Em hãy tự mình suy nghĩ đi!”

Mạc Bắc ngồi ở hàng ghế phía sau hai người, nghe thấy

những lời nói của Mạc Hướng Vãn, không ngừng lắc đầu.

Người phụ nữ này quá đỗi bình tĩnh, câu nào cũng đều

hợp tình hợp lý cả.

Anh nhìn thấy Trâu Nam nhăn nhó ra ngoài, căn phòng

lại trở nên tĩnh lặng. Mạc Bắc không tiện chào cô nên cúi đầu xuống đọc báo.

Chỉ vài phút sau, anh lại nhìn thấy Mạc Hướng Vãn gọi điện thoại.

“Chị Tần, chào chị, em là Hướng Vãn đây ạ.”

“…”

“Không ạ, gần đây em cũng bận lắm. Lâu lắm rồi, không

gặp chị, hôm nào cũng phải mời chị dùng bữa mới được.”

“…”

“À đúng rồi, em nghe nói chương trình Lắng

nghe lúc đêm khuya
của chị đang cần tuyển

một ca sỹ hát ngay tại phòng thu. Chỗ em vừa hay lại có một cô, giọng hát hoàn

toàn có thể địch với ca sỹ nổi tiếng Tề Duyệt đấy.”

“…”

“Đương nhiên rồi, cô ấy trông khá xinh, chính là vẻ

đẹp mà giới công chức ăn lương thích nhất đấy ạ.”

“…”

“Dạ được ạ, hôm nào em sẽ đưa cô ấy đến chỗ chị thử

xem sao nhé!”

“…”

“Làm gì có ạ, chương trình của chị gần đây rating càng

ngày càng cao, cho mấy người mới cơ hội cũng là chuyện nên làm mà. Chị Tần, em

nói thật lòng, chị đối xử với người mới thì không còn gì để nói, em chính là

nhân chứng sống mà.”

Mạc Bắc đặt tờ báo xuống, ngẩng mặt lên thì vừa hay

nhìn thấy Chủ nhiệm Giang đang bước lại gần. Đúng lúc ấy, Vu Chính cũng bước ra

khỏi phòng làm việc, liền lên tiếng chào hỏi Chủ nhiệm Giang: “Chú đúng là

thường xuyên đem lại điều kinh ngạc cho lớp trẻ chúng cháu.”

Mạc Bắc đứng dậy, quay sang thì nhìn thấy Mạc Hướng

Vãn đang hạ chiếc điện thoại trong tay xuống, ngây người nhìn anh.

Anh gần như chẳng thể nào khống chế được bản thân, bất

giác nhìn cô mỉm cười, khiến cho Mạc Hướng Vãn không phản ứng kịp, đỏ bừng mặt

lúng túng.



Tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn không kiềm chế được liền đến More

Beautiful
kể chuyện của Mạc Bắc cho Quản Huyền nghe, cô than

thở: “Em chẳng biết vì sao cứ nhìn thấy anh ấy là toàn thân em lại như mọc gai,

nhìn dọc nhìn ngang đều thấy chướng mắt.”

Quản Huyền mỉm cười đầy bí hiểm: “Đây được gọi là tâm

lý với người đàn ông đầu tiên trong đời.”

Câu nói này khiến cho Mạc Hướng Vãn suýt chút nữa phun

cả ngụm Coca trong miệng ra.

Quản Huyền tiếp tục: “Những người nói phụ nữ không có

tâm lý đó đều là loại vớ vẩn hết. Em làm sao có thể quên đi người đàn ông đầu

tiên đã khiến cho mình đau lòng được? Huống hồ anh ta còn là bố của con trai

em.”

“Em còn nhìn thấy anh ấy đi xem mặt với cô gái khác

nữa cơ. Chị nói xem, phải chăng em đã biểu hiện quá mức ai oán, phiền não?”

Quản Huyền nhìn cô khắp một lượt từ đầu đến chân, Mạc

Hướng Vãn vẫn thản nhiên như không.

“Em không phải người bình thường cho nên hành động

trái với phản ứng thông thường của những người phụ nữ khác cũng là chuyện dễ

hiểu.”

Nói xong, Quản Huyền lại sán tới gần Hướng Vãn, vẻ mặt

gian tà: “Nói thật lòng, nếu như năm ấy kỹ thuật về mặt đó của anh ta khá hơn

một chút thì có lẽ bây giờ biểu hiện tâm lý của em sẽ rõ nét hơn. Giả sử bây

giờ anh ta đã tiến bộ, liệu có nên thử một lần nữa xem sao không?”

Mạc Hướng Vãn đẩy khuôn mặt Quản Huyền ra xa rồi nhăn

nhó: “Đừng có nói chuyện đó với em, em không phải là người hoài niệm quá khứ.”

Đúng lúc đó,