khách một phòng
ngủ và một căn biệt thự bên bờ biển trị giá năm triệu tệ, tùy cô chọn lựa. Cô
đấu tranh hồi lâu giữa mơ ước và hiện thực, cuối cùng quyết định từ bỏ ngôi
biệt thự thiên đường nhân gian, lựa chọn căn hộ tiết kiệm phù hợp nhất với
mình. Ai ngờ, đến khi ký hợp đồng, đột nhiên bị thông báo rằng không có căn hộ
vừa túi tiền nữa, cô không có lựa chọn nào khác ngoài ngôi biệt thự bên bờ
biển.
Khi không trúng mánh lớn
như vậy, cảm giác vui sướng không cần nói cũng biết, nhưng vui sướng qua đi, cô
lại bắt đầu lo lắng, phí bất động sản và phí bảo dưỡng cao thấu trời căn bản
không phải là thứ cô đảm đương nổi.
Cần? Hay không cần?
...
"Em từng nghĩ, bất
kể dung mạo anh ấy ra sao, ưu tú đến mức nào, em đều nguyện ý tiếp nhận... Chỉ
cần anh ấy có thể trở về..."
Cô ngẩng đầu, nhìn anh.
"Nhưng mà..."
Anh căng thẳng nắm chặt
tay cô: "Nhưng mà sao?"
"Thầy..." Cô
cứng nhắc nuốt ngược chữ tiếp theo trở lại. "Anh nói, tình yêu thầy trò có
tính là loạn luân không?"
"..."
Dương Lam Hàng bị cô hỏi
á khẩu luôn, cả buổi không nói nên lời. Cô cào cào tóc, xem ra đề tài này rất
có chiều sâu nha. Vậy thì đổi cái khác. "Nghe người ta nói yêu đương qua
mạng đều "chết yểu", không biết có đúng không nhỉ?"
"..."
Đợt một lúc lâu, anh mới
mở miệng: "Việc gì cũng có ngoại lệ."
"Anh nghĩ chúng ta
sẽ là ngoại lệ sao?"
"Em cho rằng anh vì
cái gì mà về nước?" Anh hỏi lại.
Ý tại ngôn ngoại: Nếu anh
không tin tưởng vững chắc vào tình cảm này, không hề hối hận, thì việc gì phải
về nước tìm em, việc gì biết rõ em đã có bạn trai mà vẫn muốn ở cạnh em ngóng
chờ, đợi em hồi tâm chuyển ý."
Lăng Lăng le lưỡi. Cùng
một người đàn ông như Dương Lam Hàng nói chuyện yêu đương còn lãng phí tế bào
não hơn cả đi thi, rất thách thức chỉ số thông minh của con người.
Đúng lúc này di động reo
vang, ngay cả số điện thoại cô cũng không thèm nhìn, bắt máy luôn: "Alô,
xin chào!"
"Xin chào, cho hỏi
có phải Bạch Lăng Lăng đấy không?" Giọng nói trong điện thoại vô cùng lịch
sự.
"Đúng rồi ạ."
"Anh là Trình Vũ ở
công ty điện Triều Dương."
Tư duy của Lăng Lăng tăng
tốc chuyển động, cố tìm tòi cái tên xa lạ này trong não bộ trống rỗng, nhất
định là trưởng phòng Trình của công ty điện kia.
"Em chào sư huynh
ạ." Cô khách khí nói: "Em đang định gọi điện cho anh, không ngờ anh
lại gọi em trước."
"Em suy nghĩ kỹ
chưa?" Giọng điệu anh ta có đôi chút chờ mong.
"Em mới nói chuyện
với thầy hướng dẫn, thầy không đồng ý cho em đi làm." Lăng Lăng trộm liếc
Dương Lam Hàng một cái, thấy anh đang dán mắt nhìn mình với vẻ đăm chiêu, cô
chột dạ tránh cái nhìn chòng chọc của anh, tiếp tục nói: "Thật xin lỗi
anh, hơn hai năm nay thầy đã hết lòng dạy dỗ em... Hao tổn tâm tư, em nghĩ mình
nên tôn trọng ý kiến của thầy."
Tâm tư Dương Lam Hàng dĩ
nhiên khá hao tổn, còn về phần dùng loại tâm tư gì, cứ để người ta tự biết đi.
Trưởng phòng Trình nói:
"Anh hiểu. Nếu đã vậy, anh sẽ không "đoạt nhân sở ái"(*)
nữa."
Đoạt nhân sở ái? Anh này
có thi đậu trường Ngữ văn không vậy?!
Chậc! So sánh thôi, nhưng
mà có chút không thích hợp cho lắm.
"Sư huynh, dù sao đi
nữa, cảm ơn sự giúp đỡ của anh!" Cô nói: "Lần sau anh đến thành phố
A, em mời anh đi ăn bánh rán ạ."
"Được!"
Hàn huyên qua loa vài
câu, cúp điện thoại.
Lăng Lăng để ý Dương Lam
Hàng nhìn thoáng qua đồng hồ, cô xem đồng hồ trên màn hình di động, một giờ
mười lăm. Không ai hiểu rõ tinh thần làm việc cùng ý thức giờ giấc của Dương
Lam Hàng bằng cô. Mặc dù còn vô số lời chưa kịp nói ra, nhưng Lăng Lăng một
phút cũng không dám chậm trễ, vội vàng đứng lên: "Anh có việc thì cứ làm
đi, em về trước."
Anh đứng dậy đi theo:
"Anh đưa em về."
Từ nhà anh đến khu nhà
trọ nghiên cứu sinh chỉ mất ba phút, đưa cái gì chứ. "Không cần đâu, em
biết đường mà."
Anh cầm áo khoác mặc lên
người: "Anh đi dạy ở khu A, tiện đường cùng nhau đi đi."
Thì ra là vậy.
"Vâng."
Ra khỏi khu nhà, Lăng
Lăng phát hiện, khu A và nhà trọ nghiên cứu sinh nằm ở hai hướng hoàn toàn khác
nhau. Vậy cũng kêu tiện đường hả?
******
Đi trong sân trường, gió
thu se lạnh không làm nguội đi tình cảm ấm nồng trong lòng.
Mọi sinh viên đều rảo
bước như bay về phía khu giảng đường, vội vàng lên lớp, nhưng hễ đi qua Dương
Lam Hàng thì mọi nữ sinh đều giảm tốc độ, nhìn anh vài lần. Có nữ sinh thì thầm
nói nhỏ, có nữ sinh lại thoải mái chào hỏi: "Thầy Dương, chào thầy
ạ!"
Dương Lam Hàng luôn mỉm
cười khẽ nghiêng người, khiêm nhường lịch sự nhưng vẫn đúng chừng đúng mực.
Ai nói sinh viên nữ đại
học T chảnh không ai bì nổi, rõ ràng là nữ sinh còn lễ phép hơn cả nam sinh.
Trong vòng chưa tới mười phút, chín bạn nữ đã chào Dương Lam Hàng, còn một bạn
nam cũng không có! Đến khi một nhóm nữ sinh từ thứ mười đến thứ mười ba ở trước
cửa nhà trọ cùng nhau chào Dương Lam Hàng, Lăng Lăng dù rộng lượng tới đâu cũng
không chịu nổi nữa.
Cô cười cười, giọng điệu
vô cùng chân thành: "Thầy Dương, nhân duyên của anh tốt ghê nha. Em học ở
đại học T học bảy năm trời cũng không biết nhiều bạn nữ đến thế.
