Quên nói cậu, ngày đầu tiên đến lớp thầy Dương có nói: Giờ anh
ta dạy không hay lắm, sinh viên nào cho rằng nghe anh ta giảng là lãng phí thời
gian thì có thể không đến, anh ta sẽ không điểm danh. Hơn nữa, bình thường chỉ
cần tự làm hết bài tập anh ta giao thì đều sẽ thi đậu... Nếu có sinh viên nào
rảnh rỗi quá, muốn đến lớp anh ta ngủ, anh ta không có ý kiến, nhưng đừng có
ngáy quá to. Muốn lên lớp tám chuyện cũng được, nhưng đừng nói lớn hơn anh ta,
đừng ảnh hưởng tới các sinh viên khác nghe giảng là được."
"Không điểm danh mà
vẫn có nhiều sinh viên tới học vậy sao?"
"Tại sao không tới
chứ? Đằng trước có trai đẹp giảng bài, đằng sau có một rừng mỹ nữ, không những
có thể luyện nghe mà còn được mở mang kiến thức. So với tốn tiền đi học thêm
tiếng Anh còn tốt hơn nhiều!"
"Nói cũng
đúng."
...
Giữa giờ giải lao, có một
bạn nữ hết sức xinh đẹp chạy đến chỗ Dương Lam Hàng hỏi bài, còn dùng tiếng Anh
nói chuyện với nhau. Cũng không biết là hỏi bài, hay là muốn luyện tiếng? Hay
lại...
Lăng Lăng ngây người nhìn
họ, nhìn vẻ suy nghĩ sâu xa của anh, lúc anh thảo luận vấn đề vẻ mặt rất nghiêm
túc, nhìn nụ cười nhẹ nhàng của anh... Càng nhìn càng thấy khó thở, trong lòng
buồn bực.
"Tớ ra ngoài hít thở
không khí, trong phòng này không khí kém quá!" Cô tức giận nói.
Ai ngờ, vừa đi tới cửa,
Dương Lam Hàng bỗng nhiên gọi tên cô: "Bạch Lăng Lăng."
Cô lập tức dừng lại, quay
đầu lúng túng chào anh: "Chào thầy Dương ạ."
"Em lại đây, tôi có
lời muốn nói với em."
"Dạ!" Lăng Lăng
không tình nguyện đi qua.
Chờ anh đuổi bạn nữ kia
đi xong, anh mới quay đầu nói với cô: "Lát nữa tan lớp em có thời gian không?"
"Có... thời gian
ạ!"
Cô liếc nhanh một lượt
các bạn trong phòng, không ít sinh viên đều đang tò mò nhìn cô. Rõ ràng anh
đang hại cô mà. Nếu để các bạn nữ cùng ngành nhìn thấy bộ dáng đỏ mặt của cô,
trở về nhất định sẽ bị trêu chọc.
"Tôi đã đặt bàn ở nhà
hàng xoay, tan lớp tôi dẫn em đi ăn chút gì nhé."
Dưới cái nhìn chằm chặp
của hơn một trăm cặp mắt sáng ngời mà hẹn cô đi ăn, cũng chỉ có tên biến thái
Dương Lam Hàng này mới có thể nghĩ ra.
"Em biết rồi
ạ."
Nói xong cô vội vàng chạy
trối chết về chỗ ngồi, tim đập đến muốn mất cảm giác, toàn thân đều nóng ran.
Anh vẫn mang vẻ mặt bình
thản ung dung như trước, nói: "Bây giờ bắt đầu vào học."
Cô tức muốn nghiến răng.
Đây... rõ ràng là cố ý chỉnh cô mà.
----------------------
(*) Đoạt nhân sở ái:
chiếm lấy thứ mà người khác yêu thích.
Tiếu Tiếu đến bên Lăng
Lăng, nhỏ giọng hỏi cô: "Thầy Dương phê bình cậu, sao trông cậu ấm ức cứ
như con dâu bị mẹ chồng mắng vậy?"
"Anh ta hẹn tớ đi ăn
tối."
Bạn học xung quanh đều
dùng ánh mắt xem người điên mà nhìn cô. Thời buổi này, không còn ai tin lời nói
thật nữa rồi. Lăng Lăng cúi đầu, bất lực nói: "Anh ta bảo tớ về sau lên
lớp không được nói chuyện nữa!"
Phía trước hai bạn nữ
thoạt nhìn lạ hoắc cúi đầu thì thầm trong chốc lát, rồi quay đầu nhỏ giọng hỏi
cô: "Thầy Dương là sếp bạn hả?"
Cô gật đầu.
"Hạnh phúc ghê
nha!"
Vẻ mặt các cô đầy hâm mộ,
như thể cô là bạn gái anh vậy!
Cô phớt!
Một đám nữ sinh không có
bạn trai mà tụm lại với nhau, chung quy đều nói về trai đẹp. Mà nói càng nhiều,
sẽ lại càng chú ý, càng có hứng thú, cũng càng quan tâm. Kỳ thực có nói yêu
thích bao nhiêu cũng chẳng được gì, đơn thuần chỉ là do sự ỷ lại trong lòng sản
sinh bởi tính hiếu kỳ cùng sự nhàm chán mà thôi.
Bạn nữ ngồi trước lại
hỏi: "Nghe nói thầy đến giờ vẫn chưa có bạn gái, thật không vậy?"
Hả? Liệu cô có tính không
ta!?
"Nghe nói thầy không
có bạn gái." Tiếu Tiếu trả lời thay cô. "Lạ thật nha!"
"Đàn ông đẹp trai cỡ
đó, cho dù không theo đuổi phụ nữ, cũng sẽ bị một rừng phụ nữ đuổi theo, làm
sao thế giới tình cảm lại có thể trong sạch đến vậy chứ?"
"Bây giờ đàn ông
chất lượng cao đều có khuynh hướng yêu trai, không lẽ..."
"Các cậu bảo thầy ấy
thích hợp làm công hay thụ?" Một bạn nữ ngồi cạnh cô phát biểu.
"Dĩ nhiên là công,
đàn ông có giá như thầy sao có thể làm thụ được!" Lúc Tiếu Tiếu nói
chuyện, ánh mắt còn liên tục nhìn Dương Lam Hàng từ đầu đến chân. "Không
biết thầy thích loại tiểu thụ nào nhỉ!"
"Nhìn thầy phông độ
thế, có lẽ thích dạng nhu nhược một chút."
Trong đầu cô hiện lên
cảnh tượng anh cùng một gã đàn ông khác... Cho xin đi, các bà tám không thể
quan tâm chút đỉnh đến cảm nhận của bạn gái mới nhậm chức là cô đây à? Cứ thế
này sẽ khiến cô hình thành ám ảnh tâm lý mất thôi.
"Thầy có bạn gái
rồi!" Cô không thể không mở miệng thay anh dẹp bỏ tin đồn, chấm dứt mơ
mộng vớ vẩn của các nữ sinh này.
"Hả!" Các bạn
nữ đồng thanh hô to, đề-xi-ben hợp lại rất có sức mạnh xuyên thủng, ngay cả
giọng Dương Lam Hàng cũng không đọ lại.
Nhận thấy tình hình không
ổn, các nữ sinh nhanh chóng ngồi ngay ngắn, làm như không có việc gì cắm đầu
đọc sách, cho nên ánh mắt cả phòng đều tập trung trên người Lăng Lăng.
Cô vô tội nhìn Dương Lam
Hàng. Năng lực kháng cự quấy nhiễu của anh sao kém vậy chứ! Cô thề mình chưa có
nói gì cả, từ đầu đến cuối