ương Lam Hàng hỏi đến á khẩu không
nói nên lời nhiều năm trước.
Cô mắng anh biến thái,
anh lại nói với cô: "Sinh viên và giáo viên đều giữ ý kiến riêng của mình,
tình huống đối chọi gay gắt là rất bình thường. Anh ta phủ định em, đề cao quan
điểm của anh ta, không có nghĩa em phải phủ định chính mình, là do em không tự
tin vào bản thân!"
Đúng vậy, khoa học không
có quyền uy! Ai cũng có thể phủ định bạn, nhưng bạn không được phủ định chính
mình!
Lăng Lăng đứng thẳng, ánh
mắt kiên định nhìn về phía hiệu trưởng Châu. "Em tin kết luận của mình là
đúng!"
Lời "đại nghịch bất
đạo" từ miệng Lăng Lăng nói ra, các giáo viên phía dưới mặt đều biến sắc,
sinh viên có người kinh ngạc, có người cười thầm, nhưng trên khuôn mặt chờ đợi
nghiêm nghị của hiệu trưởng Châu không hề lộ vẻ khó chịu như cô dự đoán.
Lăng Lăng thở sâu, ổn
định hồn phách treo lơ lửng, cố gắng bình tĩnh đặng trình bày lý do của mình...
Hai mươi phút sau, cô nghe hiệu trưởng Châu nói: "Ý tưởng rất tốt, cần làm
thêm chút phân tích chuyên sâu, chứng minh rõ hơn."
Lăng Lăng giật mình, hiệu
trưởng Châu chấp nhận quan điểm của cô ư? Cô cứ tưởng hiệu trưởng Châu chí ít
nên ở trước mặt các giáo viên lẫn sinh viên trong tổ đề tài giữ thể diện cho
bản thân đôi chút, bác bỏ cô đến tuyệt đường tranh cãi... Nhưng ông không làm
vậy, ông xoay người, hỏi Dương Lam Hàng ngồi phía sau: "Cậu thấy thế
nào?"
"Kết luận trên lý
thuyết, cần làm thêm chút thí nghiệm chứng minh." Dương Lam Hàng nói.
"Làm thí nghiệm sẽ
rất khó khăn."
Lăng Lăng lớn tiếng nói:
"Rất khó khăn, nhưng em làm được ạ."
Dương Lam Hàng cười gật
đầu với cô, đôi mắt lấp lánh tựa hồ như đang nói: Em cuối cùng đã cho anh thấy
Bạch Lăng Lăng trong lòng anh!
Cô rốt cuộc đã hiểu được
sự lao tâm khổ tứ của anh, đã hiểu Dương Lam Hàng xuất thân cao quý tại sao lại
từ bỏ cuộc sống xa hoa, lựa chọn con đường học thuật trông rất kham khổ này.
Bởi vì khoa học có sức hấp hẫn độc đáo của nó, trong trời đất này, tồn tại hai
chữ đã bị con người lãng quên từ lâu: công bằng!
Sau lưng xã hội phồn hoa
ngày nay có rất nhiều quy tắc ngầm không mấy ai hay, sự tối đa hóa lợi ích
khiến cho tính hám lợi trước mắt của con người càng thêm trầm trọng. Quy tắc
sinh tồn dạy người Trung Quốc cái gì là "khom lưng vì năm đấu gạo",
còn ai tìm kiếm sự "công bằng", còn ai thèm để ý đến "khí phách"
không đáng một xu?! Nhưng trong giới học thuật, bạn thật sự có thể nhìn thấy
một phương tịnh độ, một dòng suối trong!
Trong thế giới đó không
có phân biệt thân phận địa vị, không có khom lưng phụ họa dối trá, càng không
có nhượng bộ hèn mọn. Chỉ cần bạn nỗ lực hết mình, bạn tin tưởng quan điểm của
bản thân, bạn không ngừng kiên trì, mặc kệ đối phương là hiệu trưởng hay chuyên
gia danh tiếng, cũng đều sẽ tôn trọng bạn. Bởi vì trong thế giới nghiên cứu
khoa học, cho dù có vĩ đại như Albert Einstein, ông ta cũng sẽ tôn trọng cùng
một thứ - sự thật!
...
Trước khi Lăng Lăng đi
xuống, cô cúi chào một cái thật sâu trước Dương Lam Hàng!
Nếu trên đời này không có
Dương Lam Hàng, cô sẽ chỉ là một người phụ nữ bình thường, tốt nghiệp, lấy
chồng, sống một cuộc đời bình thường, ngày làm tám tiếng. Giữa biển người mênh
mông, cô gặp được anh, nhờ có anh, cô hiểu được sự lôi cuốn của ngành Vật liệu
kỹ thuật, nảy sinh hứng thú mạnh mẽ với nghiên cứu khoa học.
Hứng thú cũng giống như
tình yêu, cần thời gian hiểu biết, lĩnh ngộ. Đợi đến khi hiểu rõ, tự khắc sẽ
nảy sinh hứng thú.
Nhưng khoa học không chỉ
có hứng thú là đủ, muốn làm ra thứ có giá trị, còn cần phải trả giá bằng nỗ lực
tâm huyết không ai hình dung nổi...
...
Đêm đã khuya, trong tòa
nhà khoa Vật liệu rộng lớn chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người một trước
một sau. Lăng Lăng thích đi sau lưng Dương Lam Hàng như vậy, bởi vì nhìn khuôn
mặt anh tuấn kia, cái cô thấy trong mắt chỉ là Dương Lam Hàng; còn nhìn bóng
lưng anh, cô mới có thể cảm giác được bóng dáng của "Vĩnh viễn có xa không"...
"Lăng Lăng?"
Anh đi chậm lại. "Sao em cứ đi phía sau anh vậy?"
"Vì em thích nhìn
bóng lưng anh."
"Bóng lưng?"
Dương Lam Hàng hết sức khó hiểu: "Tại sao?"
Anh cúi đầu nhìn cô, ra
chiều suy tư, Lăng Lăng cũng hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, bị khuôn mặt hút hồn
của anh dẫn dụ thần trí... Cô muốn rút lại lời nói vừa rồi!
Một tiếng ho nhẹ cố ý,
cắt ngang hai người đang nhìn nhau đến quên cả trời đất, Lăng Lăng nhìn về phía
xuất phát âm thanh, tim đột nhiên rơi đánh bịch.
Hiệu trưởng Châu đang đi
tới, vừa đi vừa đánh giá họ.
Lăng Lăng vội cúi người
hành lễ. "Chào thầy Châu ạ."
Dương Lam Hàng tiếp lời:
"Hiệu trưởng Châu, khuya vậy rồi sao thầy còn chưa về?"
"Tôi vừa cùng thầy
Chu thảo luận về đề tài của các cậu một lát. Tôi nghe nói, Viện Khoa Học Trung
Quốc có một thiết bị tạo tia ion hội tụ... Các cậu có thể dùng thử xem
sao." Hiệu trưởng Châu nghĩ nghĩ, rồi nói: "Có điều thiết bị này
không dùng cho người ngoài viện. Cậu đến Viện Khoa Học một chuyến, nói chuyện
với bọn họ cho thấu đáo. Chỉ cần có thể làm ra kết quả tốt, kinh phí kh