Pair of Vintage Old School Fru
Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213280

Bình chọn: 8.00/10/1328 lượt.

ăn

còn quở trách Cố Hạ, “Làm ở thành phố C còn gần một chút, một năm

có thể về nhà hai lần, hai năm trước con lại chạy đi xa như vậy, về

nhà một chuyến phiền biết bao, nếu bây giờ công ty mà điều con về chi

nhánh thì hãy nghỉ việc cho xong.”

“Mẹ, ăn cơm đi mà, mẹ

đừng lải nhải nữa.” Cố Hạ nói.

“Không nói thì làm sao

con chịu nghe.” Mẹ Cố tiếp tục lải nhải, “Lúc trước còn chạy đến

cả đông bắc, cho dù có muốn chịu khổ thì cũng phải nghĩ đến ba mẹ

lo lắng chứ, làm gì mà chạy đi xa như thế.”

Triển Thiểu Huy ngồi

bên cạnh cười phụ họa, “Có nghe thấy không, mẹ em cũng nói em chạy

lung tung kìa.”

Mẹ Cố bật cười ha ha,

“Hai con đều ở thành phố C cũng thuận tiện hơn nhiều, nghe Tiểu Hạ

nói hai con đã quen nhau nhiều năm, quen nhau lâu cũng tốt, bây giờ kết

hôn chớp nhoáng gì đó thật không đáng tin.”

Mẹ Cố còn muốn nói

tiếp nhưng ba Cố đã mở miệng ngắt lời bà, “Hai đứa nó hiếm khi mới

về một lần, có chuyện gì thì bà để sau hãy nói, ăn cơm cho ngon

lành trước đi.”

“Cũng đúng.” Mẹ Cố

cười rộ lên, mời Triển Thiểu Huy, “Tiểu Triển, ăn nhiều một chút.”

“Thử món giò này đi,

đã hầm cả tối đấy…”

Điều kiện cùng ngoại

hình của Triển Thiểu Huy không tệ, khí chất cũng tốt, trước mặt ba

mẹ Cố Hạ thỉnh thoảng lại tỏ ra rất quan tâm, hai ba mẹ đều thấy

rất thỏa mãn, ăn cơm tối xong Cố Hạ giúp mẹ Cố dọn chén, mẹ Cố

còn khoát tay nói: “Không cần, không cần, con và Tiểu Triển xuống cư

xá dưới kia tản bộ đi, buổi tối cư xá rất náo nhiệt, hai đứa ra

ngoài chơi đi.”

Thật ra ở nhà Cố Hạ

rất ít làm việc nhà, từ khi lên thành phố học đại học, một năm chỉ

về một hai lần, chỉ cần con gái về nhà là ba mẹ đã cực kì vui vẻ,

làm gì cam lòng để cho cô phải động tay vào, Cố Hạ không hề thấy áy

náy kéo tay Triển Thiểu Huy xuống dưới lầu tản bộ. Nhà cô vừa mua

mấy năm trước, chung cư này cũng không tệ, lúc này có không ít người

già và trung niên đang khiêu vũ trong công viên, bật những ca khúc rất

được yêu thích những năm về trước, Cố Hạ kể cho Triển Thiểu Huy nghe

quê của cô có gì hay, vài ngày nữa sẽ dẫn anh đi chơi.

Đến tối khi Triển

Thiểu Huy đang tắm, cả nhà cả ngoài phòng khách xem TV tán gẫu, trên

TV đang chiếu một bộ phim gia đình hiện đại, đôi vợ chồng trẻ vì

chuyện nhà cửa mà sứt đầu mẻ trán, mẹ Cố nói ngay: “Tiểu Hạ, căn

nhà cũ của chúng ta đã bị quy hoạch phá bỏ và đền bù ở nơi khác,

là một căn nhà hai phòng, hiện giờ cũng đã lấy được nhà, mẹ và ba

con thương lượng bán nó đi, sau này con cũng không có ý định ở cùng

nên ba mẹ cũng không cần nhà rộng lắm, quyết định mua một căn nhỏ

hơn, tiền bán nhà để chuẩn bị cho lúc con kết hôn sẽ mua nhà hoặc

là mua thiết bị đồ dùng.”

Bị phá bỏ và dời đi

nơi khác chính là ngôi nhà cũ của Cố Hạ, khi còn bé Cố Hạ đã ở

đấy, căn nhà ba phòng này là vay tiền mua từ mấy năm trước, sau khi

Cố Hạ đi làm cũng có gửi về một ít tiền, trước đó không lâu đã

trả hết tiền nhà, trước mắt trong nhà cũng không có nhiều gánh

nặng, ba mẹ già rồi cũng có lương hưu nên mới tính toán như vậy, Cố

Hạ khoát tay nói: “Không cần đâu ạ, chuyện của con ba mẹ không cần

quan tâm.”

“Mẹ biết Tiểu Triển

có nhà nhưng mà nếu kết hôn chúng ta cũng không thể không bỏ ra đồng

nào, dù sao cũng phải mua đồ cưới cho con, ba mẹ trích ra một ít

tiền cho căn nhà mới có thể xem là nhà của con, hoặc là sửa sang

lại cũng được.” Ba mẹ nghe nói con rể tương lai là một ông chủ thì

cũng vui, nhưng cũng không muốn con gái của mình bị xem thường, “Tuy

chúng ta không giàu có nhưng cũng không quá khó khăn, con cũng không

cần lo lắng cho ba và mẹ, con sống hạnh phúc là nửa đời sau ba mẹ

cũng bớt lo rồi.”

Ba mẹ chỉ có một ít

tài sản này nên Cố Hạ cũng không muốn động đến, vả lại Triển Thiểu

Huy mà biết thì nhất định sẽ cảm thấy anh bị đối xử khách sáo, cô

lại không muốn nói nhiều với ba mẹ như vậy, chỉ nói qua loa: “Sau này

hãy tính đi, bây giờ giá cả thị trường không được tốt, bán nhà sẽ

rất thiệt thòi. Không nói nữa, con xem TV đây.”

Cô tỏ ra không kiên nhẫn

nên mẹ Cố cũng không nói nữa, một lát sau Triển Thiểu Huy bước ra từ

trong nhà tắm, Cố Hạ cầm quần áo đi tắm, Cố Hạ nghĩ, cuối cùng

không cần phải nghe mẹ lải nhải nữa.

Hai ngày sau Cố Hạ và

Triển Thiểu Huy ra ngoài chơi, còn đi đến vài khu du lịch cách đó vài

chục km, ở đấy cũng có không ít món ăn đặc sắc, ban ngày hai người

đi dạo phố, một ngày