vậy.
Ta lại không muốn trở thành cái gì mà tài nữ, chỉ cần học để hiểu
được ý nghĩa mỗi chữ như thế nào là đủ, ta hiện tại tuổi mụ mới mười
tuổi, tính tuổi thực là chín tuổi, cách thời điểm rối loạn của Võ Đang
trong truyện còn khá xa, không cần nóng vội. Bằng vào trí nhớ của mình,
ta có thể trộm xuống núi đến lớp học trấn trên nghe giảng, nhiều nhất là hai năm cũng có thể hiểu được, hiện tại thân ở Võ Đang, không giống như khi ở Hán Thủy, nơi này rất an toàn, có thể xuống núi mà không cần lo
lắng điều gì.
“Không phải cha không muốn con đi Võ Đang, con ở đó học tập cha cũng
rất vui vẻ, nhưng chỉ là con phải nhớ, con năm nay đã mười tuổi, đã sắp
đến tuổi cập kê, ở Võ Đang cần tuân thủ lễ pháp, lời nói không thể khinh bạc, không thể lúc nào cũng như con gái nông gia không hiểu lễ nghi,
hơn nữa không cần cùng mấy người Tống thiếu hiệp quá mức thân cận, nhớ
rõ không?” Cha lời nói mang theo chua xót.
Ta lúc này mới hiểu nỗi khổ của cha, cha thân là nam tử, nữ nhi ở cổ
đại mười ba tuổi đã đến tuổi cập kê, ta đã mười tuổi, phải biểu hiện một chút nữ tử tu thân dưỡng tính, chính là cha cũng không dạy được ta tốt
về tam tòng tứ đức, lại thấy ta và Tống Thanh Thư thân thiết, sợ rằng có điểm thất lễ, cô phụ phó thác của mẹ ta, đánh mất thể diện của Tiết
gia.
Lại lo lắng ta lên Võ Đang học, đệ tử đều là nam hài tử, sợ ta mang
tiếng, ta thật sự cười khổ không thôi, thân là thế hệ hiện đại, mười
tuổi như ta chính là trẻ con mà thôi, tuy rằng Tống Thanh Thư cũng có bộ dáng nam sinh tuổi trung học, nhưng ta làm sao lại có thể có gì với
tiểu hài tử chứ. Bất quá ở cổ đại nam nữ bảy tuổi đã bất đồng, việc này
thật tình đúng là khó nói, có thể không cẩn thận va chạm một chút đã
thất lễ, xem ra về sau ta phải bảo trì khoảng cách, cách xa người khác
ba thước mất.
“Cha hãy yên tâm, con biết, nhất định cẩn thận, không để thất lễ, con chính là đi học tri thức, sẽ không quá thân mật với người khác, nhưng
tạ lễ đưa cho Mạc Thất hiệp phải có những gì đây ạ?” Ta đối với những
quy tắc lễ giáo này chỉ có thể bất đắc dĩ thỏa hiệp, ngẫm lại vạn nhất
mà bị truyền ra là thất lễ với tiểu hài tử cũng mất mặt đến chết.
Cha vui mừng cười, biết con gái thông minh nói chút đã hiểu, cho nên
cũng không nhiều lời, suy nghĩ một chút liền đáp: “Con lại không phải
bái sư, lễ vàng bạc tài vật chỉ sợ đại hiệp cũng không nhận, phái Võ
Đang tuy không kiêng thịt nhưng cũng hầu như ăn toàn đồ chay, nếu tặng
thịt để ăn cũng không thích hợp, quả thật hơi khó! Không bằng như vậy
đi, nha đầu ngươi thường làm đồ ăn sáng rất ngon, không bằng chuẩn bị
chút điểm tâm, khi đến học thì mang theo, đại hiệp hẳn cũng khó từ
chối.”
“A, đúng vậy! Làm điểm tâm cũng cần thời gian, buổi tối con còn phải làm một chiếc cặp đựng giấy bút mực nghiên, vậy thì ngày mai buổi sáng
bắt đầu làm điểm tâm, vừa lúc buổi chiều mang đi.”
Từ sau khi dùng ám khí giết được sói, ta liền thường xuyên vào rừng
bắt chút dã vật, nhiều khi thừa thịt, bên ngoài lại nóng bức liền đem
thịt và mỡ vào hầm đá trữ đồ coi như một hầm băng, có thể dự trữ đồ ăn
giống như tủ lạnh còn được miễn phí tiền điện.
Ta lúc này làm điểm tâm không phải giống như hiện đại thường làm là
đồ ăn tây, mà thường làm điểm tâm cổ điển cải biến, nguyên liệu chủ yếu
là dầu ăn (được thay bằng mỡ động vật), bột năng, bột đậu, đường trắng…
vừa ngọt vừa mặn rất hợp miệng, lại không quá ngọt, cha thường ngày tuy
không thích ăn ngọt cũng rất thích ăn, bởi vì cổ đại đường không phổ
biến lắm, khá là quý cho nên thường ngày làm hầu như là vị mặn, may mắn
trước đó mấy ngày vì cha bị hoảng sợ, ăn uống không vào nên ta đã nhờ đệ tử Võ Đang mua giúp đường, bột đậu làm điểm tâm cho cha, lần này thật
đúng lúc cần dùng đến.
Một đêm không nói gì, sáng hôm sau ta đem các nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn làm bánh, đến chiều hoàn thành, ta nếm thử, hương vị khá được, chọn mấy cái hình dáng đẹp nhất đem bỏ vào hộp đựng thức ăn. Trên lưng đeo
túi nhỏ đựng văn phòng tứ bảo, tay mang theo hộp đựng đồ ăn đi học, nói
thật là có cảm giác trước đây đeo cặp đi học, hài tử người nho nhỏ, trên lưng cặp sách to, có chút buồn cười lại đáng yêu.
Vì tiện cho việc đi học, ta hôm nay không mặc quần áo cũ kỹ như
thường ngày, tóc đơn giản buộc gọn cao lên thành một cái đuôi ngựa, dùng dây vải màu vàng cột chắc, quần áo lành lặn màu xanh gọn gàng. Lôi
Tuyết cũng đã lớn hơn, không hợp ngồi trên đầu ta nữa đành bám vào vai
nghịch cái đuôi tóc của ta. Hơn nữa ta thân hình nhu mỹ, bước chân trên
đường chẳng những không mất đi vẻ u nhã lại thêm sự hoạt bát, phong thái ra dáng một thiếu nữ, không giống một đưa nhỏ mười tuổi.
Đến Võ Đang, ta trước đến viện nơi Mạc Thanh Cốc ở, hắn không có ở đó đành phải đem điểm tâm giao cho đạo đồng, nói rằng đây là lễ tạ, thỉnh
bọn họ chuyển cho Mạc Thất hiệp. Rời đi ta cũng không vội, cùng Lôi
Tuyết đùa nghịch đi hướng Thanh Tùng viện, xa xa chợt nghe tiếng Mạc
Thanh Cốc thanh lãng chỉ đạo thế hệ đệ tử thứ ba của Võ Đang luyện tập
võ nghệ.
Ta đi vào, thấy Tống Thanh Thư, Cốc Hư Tử, Ch