ại bang. Bên cạnh đó, Huyết Sát cung cùng với Nguyệt Dạ sơn trang cũng lên tiếng giúp đỡ hoàn đế trấn hưng Hàn Thiên quốc thái bình.
Vương Gia Khánh được Diệp Phi trao lại toàn bộ tửu lâu cùng kỹ viện năm xưa khi hai vợ chồng họ nhảy vực tự tử và Diệp Phi đã đứng ra quản lý tồn thịnh cho đến ngày hôm nay.
Trấn Nam hoàng đế một ngày hứng thú cùng với sự xúi giục của hoàng hậu đã lập ra một thánh chỉ động trời, nội dung chính là ban tứ hôn cho Duệ Thân vương gia với đại tiểu thư Trúc Lâm sơn trang Diệp Phi và đại quốc sư Dương Thần Tịch với Vô Sắc thần y Trúc Nhã.
Và do đó, cả kinh thành lại thêm hồi kinh hỉ trong hai hỉ sự diễn ra trong một ngày tại Duệ Thân vương phủ.
Đánh dấu một sử khởi đầu sau kết thúc của một quốc gia.
Hạnh phúc đến không dễ dàng nhưng chỉ cần chúng ta biết đồng lòng luôn hướng về nhau thì dù biển Đông có sâu và rộng bao nhau, ai tình cũng có thể tát cạn tất cả.
Truyện đến đây hết được chưa nhỉ???
…
…
…
Chưa đâu!!!! Thời gian thấm thoắt trôi qua cũng được nửa năm kể từ ngày Nam Phong lên ngôi vua lấy niên hiệu là Trấn Nam hoàng đế. Thiên Kỳ cũng theo những chiến công mà mình dành được đã đường đường chính chính nhận ngôi vị Duệ Thân vương gian người người kính nể.
Diệp Phi còn nhớ ngày đó, cái ngày nàng khoát trên mình bộ hỉ phục đỏ chói lọi ngồi trong hỉ phòng chờ tân lang đến. Lần đầu tiên trong cuộc đời của Phi Điệp nổi danh giang hồ biết thế nào là hồi hộp, là háo hức, là lo lắng và hạnh phúc.
Tiếng “ken két” vang lên sau hàng loạt những lời chúc tụng bay bướm của kháh nhân bên ngoài đã vô tình báo cho Diệp Phi biết, người mà nàng nguyện yêu suốt cuộc đời này đang từng bước tiếng vào cõi lòng.
Dưới tàn khăn hỉ trên đầu, Diệp Phi chỉ thấy được đôi chân trong bộ hỉ phục của tân lang nhưng chính điều đó càng khiến cho nàng hiểu được nỗi lòng của những tân nương khi ngày đầu về nhà chồng.
Dù cho khaongr thời gian cả hai bên nhau đã không biết bao lâu rồi nhưng giờ phút này, Phi Điệp lạnh lùng chỉ còn lại trái tim xấu hổ của Diệp Phi thơ ngây mà thôi.
Khăn hỉ được vén lên để lộ ra gương mặt phấn nộn được trang điểm kỹ càng xinh đẹp của nàng, nhưng hình như có điều gì đó không ổn.
- Đại tỷ!
Cái quái gì thế này?
Người đang đứng trước mặt nàng cư nhiên không phải là… trượng phu.
- Các người muốn làm gì đây?
Diệp Phi ngữ khí lạnh lẽo hướng nam nhân trước mặt khiến mặt hắn nhanh chóng tái đi mười phần.
- Đại tỷ! Tỷ nghe ta nói!
- Nói! Con nha đầu kia muốn làm gì nữa đây?
- Ta…
Lời chưa dứt thì cánh cửa hỉ phòng nhanh chóng bị một chưởng lực lớn tung mạnh vào, ngay sau đó là thân ảnh đỏ rực khác bay vào với tốc độ gió thét ôm chầm lấy cơ thể Diệp Phi đang phừng phừng lửa giận.
- Nương tử!
Thiên Kỳ đang tìm cách nhanh chóng thoát khỏi tiếng chúc tụng của mọi người bên ngoài để có thể nhanh chóng trở về phòng cùng tâm sự với Diệp Phi. Ngày này hắn đã chờ biết bao lâu cu nhiên lại bị phong tục tiếp khách này ngăn trở.
Khách vãn lai dần khiến tâm hắn thầm thở ra một hơi nhưng đột nhiên thấy Thiên Dực cùng Ngân Tuyết, còn có Dạ Thần Phong đến nâng rượu chúc mừng hắn. Nếu là bình thường thì hắn sẽ vui vẻ mà nâng ly nhưng lòng hắn bỗng dâng lên một trận cuồng phong khó chịu khi nhận ra không có sự góp mặt của Sơ Tuyết. Mọi lần, Thiên Dực này đi đâu cũng thấy cái bóng nam nhân kia lẽo đẽo theo sau mà bây giờ đột nhiên biến mất, nhất định có ẩn khúc.
Cả ba người thay phiên nhau nâng ly mà hắn nhanh chóng nhận ra sự gượng ép của Thần Phong cùng cái nháy mắt giữa hai sư đồ kia. Đầu hắn đột nhiên hiện ra ba chữ “Phá tân hôn”
Khỉ thật!
Mấy người này quả thật đang tiếc mạng mình quá dài đây mà.
Hắn tung người tránh những thế ngăn cản trắng trợn của Thiên Dực và Ngân Tuyết chạy như bay về phía hỉ phòng.
Đúng như nhưng gì hắn nghĩ, trong phòng hiện tại đang có sự góp mặt của một nam nhân trong bộ hỉ phục khác, cư nhiên là Sơ Tuyết.
- Cái ngươi…
Diệp Phi tức đến nghẹn giọng.
- “Đại sư bá! Người đừng giận ảnh hưởng đến đêm tân hôn nha” Ngân Tuyết mỉm cười giảo hoạt “Bọn con chỉ muốn đến chúc mừng ngày vui của hai người mà thôi”
- “Hôm nay cũng là ngày vui của Thần Tịch, sao các ngươi không đến đó?” Thiên Kỳ giọng nói dường như đã kiềm chế không cho Sơ Tuyết một chưởng bay ra ngoài. Hắn ta dám cư nhiên giở khăn hỉ ra khỏi đầu nương tử mà hắn nâng niu từ sáng đến giờ, cứ sợ vô tình bị gió cuốn đi mất thì gương mặt tuyệt diễm kia sẽ bị nam nhân khác để ý.
- “Ách! Lão đại ngươi an tâm đi. Ta biết ngươi rất quan tâm đến huynh đệ đồng cam cộng khổ của mình nên đã ra chỉ thị cho vợ chồng tứ tỷ và lục muội đến chúc mừng hai người bọn họ rồi a” Thiên Dực ha hả cười lớn rồi đột nhiên kéo Sơ Tuyết quay lung ra ngoài “Rút thôi mọi người, để người ta còn làm việc nha”
- Thiên Dực! Ngươi chết với ta.
Diệp Phi nghiến răng ken két toan lao ra sống chết với nha đầu chết tiệt kia nhưng lại bị một vòng tay mạnh mè khác kéo vào lồng ngực mình.
Thiên Kỳ đặt Diệp Phi ngồi lên giường sau đó quỳ trước mặt nàng. Diệp Phi vẫn còn ngỡ ngàng nhìn chăm chăm h
