Polaroid
Trúc Lâm Sơn Trang

Trúc Lâm Sơn Trang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322443

Bình chọn: 10.00/10/244 lượt.

h chỉ nằm ở hai người họ còn

nàng chỉ gọi là sơ sài qua loa mà thôi.

– “Muội nghĩ đây chỉ là loại

độc bình thường cầm chân hoàng đế mà thôi nhưng theo như tính toán với

âm mưu của thái tử cùng hoàng hậu thì độc tính của nó chắc sẽ bức hoàng

đế chết bất cứ lúc nào” Trúc Nhã nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

– “Tân La Diệp là một loại thuốc phiện gây cho con người cảm giác nghiện” Thiên Dực vỗ trán như chợt nhớ ra điều gì đó.

– “Thuốc phiện?” Tất cả mọi

người đều bất ngờ trước câu nói của Thiên Dực như không tin bởi thuốc

phiện đã bị cấm lưu hành trong nước nhiều năm qua mà nay cư nhiên lại

xuất hiện trong hoàng cung thế mà hoàng đế vẫn sử dụng như bình thường

nữa chứ.

- “Loại này ở đâu trồng biết

không?” Thiên Kỳ lên tiếng khiến Diệp Phi vẫn cứ ngẫn ngơ liền quay trở

về trạng thái bình thường.

– “Theo như thuộc hạ biết thì

nó trồng nhiều ở khu thung lũng phía Đông nước ta thuộc quyền cai quản

của người bà con xa của tể tướng đương triều” Một người trong các lão

bản thường hay ra ngoài tìm hiểu thị trường phát ý kiến.

– “Chẳng phải nó đã bị cấm rất nhiều năm rồi sao cư nhiên nơi đó còn trồng?” Sơ Tuyết chẳng hiểu gì

bèn phất phơ chiếc phiến hỏi tới hỏi lui.

– “Hoàng hậu là nữ nhi của tể

tướng đương nhiên chuyện đoạt ngôi này bọn chúng đã dự tính rất lâu rồi” Thiên Kỳ thở dài khiến Diệp Phi thấy trong chuyện này quá khó hiểu. Tại sao đã là thái tử rồi mà còn lo về chuyện có lên được ngai vàng hay

không cơ chứ?

– “Trong cung hiện giờ ai là

đối thủ nặng ký của thái tử nhất?” Diệp phi quay sang hỏi Thiên Kỳ khiến mọi ánh nhìn liền đổ về phía hắn.

– “Ách! Là thất hoàng tử” Hắn nhanh nhẩu trả lời hòng tránh những ánh mắt dò xét xung quanh.

– “Hắn có năng lực như thế nào?” Thiên Dực hớn hở hỏi.

– Thất hoàng tử Hàn Thiên Minh hiện tại đang nắm binh quyền trấn dữ biên cương phía Tây, tuy vừa tròn

20 tuổi nhưng tài dụng binh thần tốc cùng trí thông minh kiệt luân khiến cho nhiều người bên phe cánh thái tử đều ái ngại. Ngoài ra hắn còn là

người được hoàng đế sủng nhất nhưng từ lâu thất hoàng tử không tỏ vẻ gì

là ham muốn ngai vàng cả.

– “Hiên Viên, từ giờ ngươi cử thêm ba người bí mật theo dõi và bảo vệ người này” Diệp Phi hướng Hiên Viên ra lệnh.

– Tuân lệnh chủ nhân.

– “Sao không để muội đi bảo vệ thất hoàng tử gì đó cho” Thiên Dực ủy khuất trề môi phản bác.

– “Nàng dám?” Sơ Tuyết tức giận đập bàn rầm rầm khiến không khí như chùng đi vài phân căng thẳng.

– “Ta chỉ sợ chưa đấu với thái tử thì hắn đã thân bại danh liệt trong tay muội rồi” Trúc Nhã nhếch môi cười khinh bỉ khiến Thiên Dực lẫn Sơ Tuyết hắc tuyến đầy đầu.

– “Hồng y, chuyện đào tạo trong Vô Danh các đến đâu rồi?” Diệp Phi nhanh chóng lấy thăng bằng quay trở lại chủ đề chính.

– Bẩm chủ nhân, mọi chuyện vẫn diễn biến khá tốt. Nam Phong vương gia có cử một ngàn binh lính tinh

nhuệ lén lút trở về để đào tạo thành thành phần sát thủ giúp đỡ. Ngoài

ra thì cách đây vài ngày trong cung truyền đến một mật hàm gửi tận tay

các chủ Vô Danh các Phi Điệp ( Phi Phi: Phi Phi cô nương là “pháp danh” ở trên thương trường, Diệp Phi là tên thật cũng

như trang chủ Trúc Lâm sơn trang, Phi Điệp là biệt danh sát thủ cũng các chủ Vô Danh các. Đừng nhầm lẫn nhé! )

Hồng y dâng một bức thư còn

nguyên trong phong bì chưa xé lên cung kính đưa cho Diệp Phi. Nàng nhanh chóng mở bung ra đọc đi đọc lại, khuôn mặt liên tục thay đổi những biểu tình từ ngạc nhiên, đến phẫn nộ rồi cuối cùng là hứng thú khiến mọi

người bên dưới cứ tò mò mãi không thôi.

– “Rốt cuộc trong đó viết gì

vậy đại tỷ?” Thiên Dực là người chịu không nổi đầu tiên nên lên tiếng

hỏi trong khi mọi người xung quanh đồng tình gật đầu lia lịa theo.

– Thư của thái tử.

– “Nga? Thật là vinh hạnh cho

chúng ta, cư nhiên được tên bát nháo đó tự tay viết thư” Thiên Dực biểu

tình hứng thú vỗ tay rầm rập cổ vũ.

– “Hắn nói điều gì?” Thiên Kỳ nhìn nàng hiếu kỳ.

– Hắn yêu cầu Vô Danh các giúp hắn soán ngôi chống lại huynh cùng thất hoàng tử.

– “Cái gì? Tên này cư nhiên

chẳng biết chủ nhân chính là người của Thiên Kỳ vương gia” Tứ y bất bình phẫn nộ lên tiếng trong khi mọi người xung quanh thắc mắc về tin tức

nóng hổi vừa cập nhật từ miệng nàng, Thiên Kỳ hớn hở chắp tay theo kiểu

nam tử giang hồ vái lia vái lịa như bái đường thành thân, Trúc Nhã chỉ

mỉm cười nhìn hắn khinh bỉ còn Diệp Phi hắc tuyến đầu đầu.

– “Ngươi cư nhiên chán sống?

Ta gả Tử y cho Hiên Viên làm thiếp. Ngày mai bái đường” Người ta thường

nói chọc vào tiểu nhân chứ đừng dại đụng vào nữ nhân mà nhất là kẻ thù

dai như Diệp phi nàng.

Nhanh chóng âm thanh phản đối

phát ra từ… hai…à không… bốn người cộng với những tiếng trầm trồ hướng

Hiên Viên chúc mừng đương nhiên là còn có cả hướng Hồng y… chia buồn. - “Chủ nhân, đời này Hiên Viên ta chỉ thú một mình Hồng y là lão bà,

tuyệt nhiên không thú thêm nữ nhân nào khác mà chưa kể Tử y còn là muội

thê của ta” Hiên Viên hướng Diệp Phi trên cao quỳ xuống tìm cách thoái

thác khi nghĩ đến cảnh Hồng y phải chia sẻ phu quân của mình cho chính

tiểu muội thì không khỏi thay nàng đa