tra ra sự thật, bắt tội phạm chịu phán xét trước pháp luật. Ngoài ra, anh cũng không bao giờ để em lại rơi vào tình cảnh tứ cố vô thân, không bao giờ để em rời khỏi anh một lần nữa.
Trong phòng học, quạt điện thổi phành phạch trên đỉnh đầu. Đây là tiết học về Tư tưởng Mao Trạch Đông và chủ nghĩa xã hội mang bản sắc Trung Quốc, Bạch Cẩm Hi nằm bò ra bàn ngủ như phần lớn nam sinh khác. Bên cạnh có người chọc chọc vào tay cô: “Người đẹp, Cao Hàm của lớp Bốn nhờ tớ chuyển thư tình cho cậu. Cậu mau đọc đi!”.
Cẩm Hi đang ngủ lơ mơ, nghe vậy liền đáp lanh lảnh: “Bảo cậu ta biến đi, bổn cô nương là hoa đã có chủ rồi”.
Phòng học trở nên im phăng phắc, giáo sư đang giảng bài trên bục cũng ngẩn người, sau đó rộ lên tràng cười như sấm dậy.
Cẩm Hi ngồi thẳng người, liền nhìn thấy những gương mặt cười đến co giật và ánh mắt giận dữ của giáo sư.
“Em kia!” Giáo sư chỉ tay vào cô: “Mau đứng ra ngoài cửa cho tôi! Học sinh trường cảnh sát còn dám yêu đương, loạn hết cả rồi!”.
Cẩm Hi bày ra vẻ mặt oan ức: “Không có đâu giáo sư. “Chủ” mà em nhắc tới chính là sự nghiệp cảnh sát nhân dân. Em đã quyết định cống hiến tuổi thanh xuân cho sự nghiệp này rồi!”.
Tiếng cười xung quanh càng lớn hơn. Cuối cùng, cô vẫn bị giáo sư đuổi ra ngoài.
Lớn như vậy rồi còn bị phạt, Cẩm Hi đứng ngoài hành lang, xấu hổ sờ mũi. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng huýt sáo truyền tới.
Cẩm Hi quay đầu, liền bắt gặp Hàn Trầm trong bộ cảnh phục từ đầu kia hành lang đi tới.
“Ồ, vị “chủ” đó tới rồi kìa!” Một học sinh ở trong lớp khẽ cất giọng trêu chọc. Cẩm Hi trừng mắt với cậu ta rồi lập tức vuốt lại mái tóc, chỉnh cổ áo, sau đó nhìn Hàn Trầm bằng vẻ mặt nghiêm chỉnh.
Hàn Trầm đi đến bên cô, khóe mắt thấp thoáng nụ cười như có như không. Anh dừng lại trước mặt Cẩm Hi, cất giọng bình thản: “Em gái, em ở đây làm gì vậy?”.
Cẩm Hi đáp: “Em ở đây ngắm phong cảnh. Đồng chí cảnh sát, anh đến trường làm gì? Điều tra vụ án sao?”.
Ý cười trong khóe mắt Hàn Trầm càng sâu hơn, nhưng sắc mặt vẫn điềm tĩnh: “Ừ. Có một số vấn đề cần hỏi giáo sư. Tôi đi trước đây!”.
Anh lịch sự gật đầu với cô rồi đi về một đầu hành lang. Cẩm Hi yên lặng dõi theo bóng lưng anh. Một lúc sau, thấy giáo sư trong lớp không để ý, cô liền cúi lom khom, rón rén chạy mất.
Vừa tới đầu hành lang, cô liền bị một cánh tay kéo vào căn phòng tập luyện thể chất. Giờ này, ở đây không có ai.
Hàn Trầm ném mũ cảnh sát xuống bàn, đè người Cẩm Hi vào sau cánh cửa rồi cúi xuống hôn cô.
“Hàn Trầm…” Cô thỏ thẻ gọi tên anh.
“Gì cơ?” Anh đáp khẽ.
“Sao anh lại đến trường? Chẳng phải chúng ta hẹn cuối tuần gặp hay sao?”
“Anh rất nhớ em! Lẽ nào bắt anh nhẫn nhịn?”
Mùa hè nắng vàng rực rỡ, gió thổi lá cây xào xạc. Trong căn phòng rộng lớn chỉ có tiếng trò chuyện, tiếng cười khe khẽ và tiếng thở của hai người.
…
Bạch Cẩm Hi từ từ mở mắt, liền nhìn thấy trần nhà màu xám nhạt. Khóe mắt còn đọng giọt lệ, cô quay sang người đàn ông vẫn đang ngủ say ở bên cạnh.
Vì hôm qua nhận ra nhau nên ký ức ngủ quên bấy lâu của em đã được kích thích, cuối cùng em cũng mơ thấy anh rồi, Hàn Trầm! Thì ra, chúng ta thật sự từng yêu nhau mãnh liệt.
Đồng hồ trên đầu giường mới chỉ sáu giờ. Anh mặc bộ đồ ngủ, nằm nghiêng về phía Cẩm Hi, một tay đặt trên thắt lưng cô. Gương mặt của anh trong giấc ngủ rất yên tĩnh, không có vẻ bá đạo thường ngày, cũng có nét giống người đàn ông trẻ tuổi tùy ý, dịu dàng trong giấc mơ của cô. Cẩm Hi nghiêng đầu, chạm nhẹ môi lên má anh.
Buổi sáng, không khí giá lạnh, Cẩm Hi rón rén xuống giường đi đánh răng rửa mặt. Thấy anh vẫn chưa tỉnh giấc, cô liền cầm bao thuốc lá trên đầu giường, châm một điếu rồi ngồi cạnh giường hút thuốc.
Theo ý của Hàn Trầm, anh từng đến tỉnh K, cô và anh từng yêu nhau. Không biết vụ án nghiêm trọng như thế nào mới xóa sạch toàn bộ quá khứ của hai người, những người xung quanh đều giữ kín như bưng?
Cẩm Hi trầm tư suy nghĩ. Trực giác báo cho cô biết, ẩn tình năm đó là màn sương mù dày đặc và nguy hiểm, mà cô không thể nhìn thấu. Tuy nhiên, dù con đường phía trước gian nan, trắc trở, cô sẽ cùng anh điều tra ra sự thật. Là người nào, là điều gì đã khiến cô và anh xa nhau bao năm?
Vừa tỉnh giấc, Hàn Trầm liền bắt gặp Cẩm Hi ngồi bất động, viền mắt đỏ hoe, tay kẹp điếu thuốc lá, vẻ mặt đầy tâm sự. Anh liền kéo cô vào lòng.
“Sao thế?” Anh vuốt ve má cô.
Cẩm Hi lặng thinh. Có những lời, chỉ cần thốt ra miệng là khiến con người không thể kiềm chế giọt nước mắt.
“Hàn Trầm!” Cô quay sang anh: “Em đã mơ thấy chúng ta trong quá khứ rồi”.
Hàn Trầm lặng lẽ nhìn Cẩm Hi. Vài giây sau, anh cúi xuống hôn cô.
“Em mơ thấy gì thế?” Anh thì thầm bên tai cô. Cẩm Hi kể lại câu chuyện trong giấc mơ. Hàn Trầm bất động hồi lâu. Sau đó, anh hôn càng mãnh liệt hơn.
Vài phút sau, anh mới buông người cô, cả hai đều không lên tiếng. Hàn Trầm đột nhiên đoạt lấy điếu thuốc trong tay Cẩm Hi, đưa lên miệng hút.
“Trong mơ, em đã nhận anh là “chủ” của em rồi?” Anh cất giọng khinh mạn. Cẩm Hi bị anh chọc cười, liền đẩy ngực anh.
Bây giờ vẫn còn sớm, Cẩm Hi tựa vào vai Hàn Trầm, nhìn anh hút
