The Soda Pop
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324495

Bình chọn: 9.5.00/10/449 lượt.

Bạch và Đinh Tuấn cũng vừa vặn tới nơi. Từ Tư Bạch dìu Đinh Tuấn, để đối phương tựa vào người mình. Sắc mặt Đinh Tuấn tái nhợt, chứng tỏ vết thương rất đau nhưng anh ta vẫn nghiến răng đi theo bọn họ.

“Nhà vệ sinh nam cũng không có.” Đinh Tuấn vừa nói vừa lắc đầu. Bốn người đứng ở điểm cắt lối đi. Tô Miên xem đồng hồ, đã chín phút trôi qua kể từ lúc L bắt đầu tuyên bố thời gian.

“Làm thế nào bây giờ?” Đinh Tuấn tỏ ra ủ rũ. “Chúng ta chưa cứu được người nào, cũng chẳng có manh mối gì cả.”

“Có đấy.” Tô Miên lên tiếng: “Không nhốt người ở nhà vệ sinh cũng là một manh mối. Tôi vốn cho rằng, bọn chúng giấu nạn nhân theo sở thích nhưng thực tế không phải vậy. Điều này chứng tỏ, chúng dựa vào nguyên tắc và tiêu chuẩn khác. Chỉ cần biết tiêu chuẩn đó là gì, tôi tin chúng ta có thể một lèo tìm ra cả sáu người”.

Đinh Tuấn reo lên: “Cô nói rất có lý!”. Từ Tư Bạch trầm tư suy nghĩ. Hàn Trầm quay sang Tô Miên: “Một khi đã loại trừ hết nơi có nước, vậy thì ông ta đang ở nơi đáng lẽ khô ráo nhưng bây giờ lại có nước”.

“Đó là nơi nào?” Tô Miên hỏi.

“Chỉ có một khả năng thôi.” Hàn Trầm đáp.

Trong thành phố, trên con đường chính hướng về phía sông Hán Giang. Bây giờ là mười hai giờ trưa, cách thời điểm người ở bán đảo bị bắt làm con tin nửa tiếng đồng hồ. Một chiếc xe cảnh sát bị kẹt trên đường Nhị Hoàn, không thể nhúc nhích. Lải Nhải bực bội nắm lấy tay vịn cửa xe, lòng nóng như lửa đốt.

“Sao lại tắc kinh khủng như vậy chứ?” Anh ta trừng mắt với Mặt Lạnh ngồi ở vị trí tài xế. “Anh hãy mau nghĩ cách đi! Anh chọn đường kiểu quái gì vậy? Lão đại và mọi người bây giờ không biết sống chết thế nào, mà chúng ta lại kẹt ở đây. Mẹ kiếp! Tôi thật sự muốn nhảy xuống chạy bộ qua bên đó cho xong. Rốt cuộc anh có cách không hả?”.

“Câm miệng!” Mặt Lạnh hiếm có dịp nổi giận, sắc mặt tối sầm. “Còn ồn ào nữa thì cậu cút xuống xe cho tôi. Đây là tuyến đường duy nhất để qua sông, cậu còn sự lựa chọn khác sao?”.

Lải Nhải biết sốt ruột cũng chẳng thể giải quyết vấn đề nhưng lại không cam lòng nên càng giống kiến bò chảo nóng. Anh ta thò đầu ra ngoài cửa xe, than vãn: “Mau đi đi! Sao lại chẳng nhúc nhích thế kia!”.

Mặt Lạnh tỏ ra bình tĩnh hơn người đồng nghiệp. Anh ta rút điện thoại gọi đi: “A lô! Tôi là thành viên tổ Khiên Đen. Tại sao đoạn Thường Khánh ở đường Nhị Hoàn lại tắc như vậy? Chúng tôi đang đi làm nhiệm vụ”.

Người ở bộ phận giao thông lập tức trả lời: “Ống nước ở phía trước bị vỡ, đang được tu sửa. Đoạn đường này lưu lượng xe cộ rất lớn, chúng tôi cũng hết cách. Chúng tôi đang cố gắng giải tán bớt xe….”.

Thần sắt Mặt Lạnh càng khó coi hơn. Anh ta lập tức dập máy, tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe: “Lải Nhải! Cách đây hai cây số ở phía trước có một ga tàu điện ngầm, chúng ta chạy qua bên đó!”.

Lải Nhải lập tức nhảy xuống. Hai người dốc toàn lực, chạy như bay xuyên qua dòng xe cộ trên đường phố.

Trong trung tâm thương mại dưới mặt đất.

“Ở đây có người.” Từ Tư Bạch lên tiếng. Đó là một nơi vẫn còn đang thi công dở dang nằm bên cạnh khu bán đồ nữ. Chỗ này lộn xộn bừa bãi giống nơi họ rơi xuống. Trên tường treo ngọn đèn vàng tù mù, mặt đất có cây cột cốt thép, nền xi măng xâm xấp nước đục ngầu, vừa vặn phù hợp với những gì Hàn Trầm mô tả.

Theo suy đoán của Hàn Trầm, nơi tự dưng có nước chính là chỗ vẫn chưa xây xong. Vì hệ thống chống thấm vẫn chưa hoàn thiện nên rất có khả năng bị rò rỉ. Họ dựa vào đánh dấu điểm thi công trên sơ đồ chỉ dẫn để tìm đến nơi này.

Nền đất nhớp nháp lầy lội, bên cạnh còn dựng tấm biển đề “Nguy hiểm – Dangerous”. Bốn người vào trong tìm kiếm. Từ Tư Bạch tới góc tường xa nhất, chỗ đó có một đống các tấm gỗ và cuộn thép nên che khuất tầm nhìn.

“Cứu tôi! Cứu tôi với! Các cậu có phải là cảnh sát không? Mau cứu tôi đi!” Nhìn thấy Từ Tư Bạch, người đàn ông cất giọng khàn khàn, không giấu nổi niềm vui tự đáy lòng.

Tô Miên và Hàn Trầm cùng chạy đến. Quả nhiên là Trương Phúc Thái. Ông ta bị trói tay vào cây cột thép ở đằng trước bức tường trắng toát, gương mặt múp míp tái nhợt, đôi chân run run, nước ngập gần đến đầu gối. Trên đầu ông ta có mấy chỗ nhỏ nước ròng ròng.

“Đồng chí cảnh sát, cuối cùng các cậu cũng đến rồi! Cảm ơn các cậu!” Toàn thân Trương Phúc Thái bắt đầu vặn vẹo, ngữ khí gấp gáp: “Tôi là chủ thầu xây dựng của tập đoàn Hoa Diên. Công trình ở bán đảo này đều do tôi phụ trách. Các cậu mau cứu tôi đi!”.

Ấn tượng đầu tiên của Tô Miên về con người này là đáng ghét, nhưng cô vẫn lập tức cùng Hàn Trầm và Từ Tư Bạch cởi dây trói trên người Trương Phúc Thái, đỡ ông ta đứng dậy.

“Ôi trời!” Trương Phúc Thái như trút được gánh nặng ngàn cân, liền túm lấy cánh tay Từ Tư Bạch, tựa vào người anh: “Chân tôi tê liệt cả rồi, không đi nổi nữa. Đồng chí cảnh sát hãy dìu tôi ra khỏi chỗ này đi!”.

Từ Tư Bạch chau mày. Tuy cả ngày anh ở trong phòng giải phẫu nhưng sức vóc cũng không tệ. Anh hất tay, đẩy mạnh Trương Phúc Thái sang một bên. Ông ta suýt nữa đứng không vững, phải tựa vào bờ tường: “Cậu cảnh sát này, sao lại…”.

Từ Tư Bạch còn chưa lên tiếng, Hàn Trầm đã lạnh lùng mở miệng: “Im ngay!”. Trươn