Polaroid
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324414

Bình chọn: 8.00/10/441 lượt.

g Phúc Thái tất nhiên cũng là người biết nhìn sắc mặt. Có lẽ bởi Hàn Trầm có khí thế áp đảo nên ông ta chỉ mấp máy môi nhưng không dám phản bác. Tô Miên chau mày, lần đầu tiên cứu một nạn nhân mà cô có cảm giác khó chịu đến thế.

“Những người khác bị giam ở đâu?” Hàn Trầm hỏi.

Trương Phúc Thái ngây ra: “Tôi không biết! Tôi vốn đang ở phòng khách sạn, chẳng hiểu sao lúc tỉnh lại đã ở đây rồi”.

Hàn Trầm quay người, nắm tay Tô Miên đi ra ngoài: “Chúng ta đi tìm người tiếp theo”.

Từ Tư Bạch liền dìu Đinh Tuấn đi theo bọn họ. Trương Phúc Thái vội vàng chạy theo sau: “Đồng chí cảnh sát! Các cậu hãy đưa tôi lên mặt đất rồi hãy đi cứu những người khác. Ở đây nguy hiểm lắm!”.

Hàn Trầm quay đầu về phía ông ta: “Cứu tất cả mọi người rồi mới lên trên!”. Tô Miên cười cười: “Trương Phúc Thái, bọn họ đều có mối quan hệ mật thiết với ông, ông đành lòng bỏ mặc sự sống chết của họ sao?”.

Trương Phúc Thái đỏ mặt, không đáp lời.

Sau khi rời khỏi nơi đó, năm người tiếp tục đi vào sâu hơn trong trung tâm thương mại. Đã mười lăm phút trôi qua. Vừa đi được mười mấy mét, Hàn Trầm, Tô Miên và Từ Tư Bạch đồng thời dừng bước. Đinh Tuấn cũng phát giác ra điều bất thường, trong khi Trương Phúc Thái không hiểu: “Sao lại dừng ở đây?”.

Tô Miên nhìn chằm chằm cánh cửa khép hờ ở bên phải, vô thức nắm chặt tay Hàn Trầm. Hai người liếc nhau một cái rồi buông tay, rút khẩu súng đeo bên hông.

Hàn Trầm làm động tác ra hiệu cho cô, tỏ ý anh sẽ vào xem trước. Tô Miên gật đầu nhưng vẫn bám theo anh. Từ Tư Bạch tuy không quen cầm súng nhưng vẫn rút ra, đi sau Tô Miên.

“Em hãy cẩn thận.” Anh nói nhỏ bên tai cô. Tô Miên không trả lời. Đinh Tuấn cũng rút súng rồi kéo Trương Phúc Thái sang một bên, ánh mắt đầy cảnh giác.

Căn phòng không treo bển, nhìn giống văn phòng làm việc của nhân viên trung tâm thương mại. Hàn Trầm và mọi người chú ý đến chỗ này là bởi có ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra, đồng thời loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng nhạc khe khẽ, hình như là bản nhạc cổ điển Cao sơn lưu thủy(*).

(*) Cao sơn lưu thủy có nghĩa là “núi cao nước chảy”, là một trong mười nhạc khúc cổ điển được xưng tụng là “Trung Hoa thập đại danh khúc”, gắn liền với điển tích Sở Bá Nha – Chung Tử Kỳ.

Hàn Trầm giơ súng, từ từ đẩy cửa. Sau giây phút yên lặng ngắn ngủi, anh liền xông vào phòng. Tô Miên và Từ Tư Bạch cũng bám theo. Trong phòng không một bóng người. Hàn Trầm và Tô Miên đảo mắt một vòng theo thói quen nghề nghiệp, Từ Tư Bạch cũng buông súng, quan sát xung quanh.

Trên giá gỗ màu đen bày đầy sách các loại. Có sách Thiên văn, cũng có sách Toán học, Vật lý và Triết học. Nhưng nhiều hơn cả là sách Văn học, đa phần là nguyên tác Âu Mỹ. Ngoài ra còn khoảng chục cuốn Tâm lý tội phạm học, Tâm lý biến thái học xếp ở dưới cùng trong góc giá sách. Không biết ai đọc… những cuốn sách này?

Bên cạnh giá sách là một chiếc sofa làm bằng gỗ trắc. Sofa có phong cách cổ xưa, hoa văn ấm áp, nhìn qua cũng biết làm từ vật liệu tốt. Trên bàn uống trà đặt bộ ấm chén sứ men xanh, một bao diêm và một hộp xì gà.

Ngoài ra, trong phòng còn có một chiếc bàn làm việc, bức tường kín mít bên trên vẽ hình cửa sổ. Như bị một trực giác nào đó thôi thúc, Tô Miên buông súng, đi đến bàn làm việc. Giây tiếp theo, toàn thân cô lập tức hóa đá.

Trên bàn có một tờ giấy màu trắng hình vuông nho nhỏ nằm dưới chiếc chặn giấy màu đen. Trên tờ giấy chỉ viết năm chữ, là nét bút tao nhã mà Tô Miên chưa từng nhìn thấy bao giờ: Tô Miên, tình yêu của tôi.

Tô Miên cầm tờ giấy lên xem. Hàn Trầm và Từ Tư Bạch cũng phát hiện ra điều bất thường, liền đi đến bên cô. Hai người biến sắc mặt, Hàn Trầm lấy tờ giấy khỏi tay cô, cúi đầu xem xét kỹ lưỡng, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.

Tô Miên lại một lần nữa đảo mắt quanh căn phòng vừa xa lạ vừa toát ra một vẻ quen thuộc nào đó. Một ý nghĩ dội vào trong não bộ, khiến sống lưng cô lạnh toát.

Đây là bản sao căn phòng mà S từng sinh sống. Hắn đang có mặt ở nơi này, cùng một chỗ với bọn cô.

Mặt Lạnh và Lải Nhải chạy như bay vào ga tàu điện ngầm. Có lẽ vì là ngày cuối tuần, lại là tuyến chính nên bên trong rất đông người. Cả hai không kịp mua vé, chỉ giơ thẻ công tác ra trước mặt nhân viên rồi nhảy qua cửa soát vé, chạy xuống cầu thang.

Phía xa xa là trạm dừng đi về phía sông Hán Giang. Tàu điện ngầm đang đỗ ở đó, bên trên đầy ắp hành khách. Đèn đỏ ở cửa lên nhấp nháy, tựa như sắp khép lại.

“Đợi đã!” Lải Nhải hét to, đồng thời cùng Mặt Lạnh chạy như bay về hướng đó. Lải Nhải đoán chắc chắn không bắt kịp. Ai ngờ số họ gặp may, khi họ chạy đến nơi, con tàu vẫn chưa chuyển bánh mà mới vang lên hồi còi thông báo cuối cùng, rằng tàu sắp đóng cửa.

“Chuyện gì vậy nhỉ? Sao dừng ở trạm này lâu thế?” Ngoài cửa có người lên tiếng.

Lải Nhải sải bước dài lên tàu. Anh ta quay đầu nói với Mặt Lạnh: “Mau lên đi!”.

Mặt Lạnh bất chợt dừng bước, ngẩng đầu quan sát con tàu rồi lại đưa mắt về phía Lải Nhải. Lải Nhải cũng nghi hoặc nhìn anh ta. Một giây trước khi cánh cửa khép lại, Mặt Lạnh nhanh như cắt nhảy lên tàu.

“L! Anh thử nói xem, đám cảnh sát này biết rõ trung tâm thươ