Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324335

Bình chọn: 7.5.00/10/433 lượt.

ng mại dưới lòng đất và tàu điện ngầm là cái bẫy, nhưng tại sao họ vẫn cứ lao vào?”

“Rất đơn giản. Cảnh sát đáng kính nhất cũng đáng nực cười nhất ở điểm, bọn họ luôn vì mạng sống của những người không liên quan mà đánh cược cả bản thân. A, cậu bắt giữ cả nghìn người ở quảng trường, không có chuyện đám Hàn Trầm không nghĩ tới. Trên tàu điện ngầm đầy ấp người, Mặt Lạnh và Lải Nhải làm sao có thể không lên cơ chứ?”

“Chị gái tôi cũng ngốc nghếch như bọn họ. Haizzzz…..”

“Còn một nguyên nhân khác.” Một giọng đàn ông từ tốn vang lên. “Bọn họ tình nguyện xông pha là vì họ biết rõ, đối tượng mà chúng ta nhắm đến là họ. Ngoài ra còn bởi, có lẽ họ tin chắc sẽ chiến thắng chúng ta. Vì vậy, các cậu không được lơi là cảnh giác. Trận chiến này, ai thắng ai thua vẫn chưa biết đâu.”

“Chúng vẫn còn một mục đích thật sự được che giấu rất kỹ, chưa bao giờ để lộ.”

Chúng lợi dụng một loạt vụ án, gây ra nỗi sợ hãi cho thành phố này và cô. Tiếp theo, nhất định chúng sẽ mang đến một nỗi khiếp sợ lớn chưa từng thấy.

“Dù xảy ra chuyện gì, dù ai trong ba chúng ta thiệt mạng cũng không thể để ảnh hưởng đến kế hoạch.”



Buổi trưa ngày hôm nay, Tô Miên và Hàn Trầm cuối cùng cũng tìm thấy thư viết tay của S. Trong khi đó, Châu Tiểu Triện và một nhóm đặc nhiệm đang ra sức đào bới khu vực ngôi biệt thự đổ át. Mặc dù tin chắc Hàn Trầm và Tô Miên vẫn còn sống nhưng trong lòng cậu ta vẫn nhói đau. Cậu ta lờ mờ có dự cảm, một số thứ và một số người bị chôn dưới lòng đất, rất có thể sẽ vĩnh viễn không được tìm thấy.

Còn Lải Nhải và Mặt Lạnh giống như bị một bàn tay vô hình đưa đẩy: Sáng sớm, họ nhận được tin báo có người nhìn thấy A, ống nước trên đường bị phá hoại, tàu điện ngầm ở bến đỗ chờ bọn họ… Tất cả đều là thủ thuật che mắt và cái bẫy hết sức đơn giản, nhưng bọn họ vẫn nhảy lên chuyến tàu rất có thể vĩnh viễn không trở lại.

“Màn thứ tư: Chờ đợi giấc mơ sa đọa”.

Vẫn là sân khấu rực rỡ ánh đèn, mấy người đàn ông ngồi quanh bàn tròn. Trên màn hình tinh thể lỏng, bọn họ thật sự chỉ là đào kép, diễn hết màn này đến màn khác. Còn trên quảng trường, tất cả mọi người chăm chú theo dõi bằng ánh mắt hồi hộp pha lẫn hiếu kỳ. Đây là bản tính con người, ai cũng muốn biết chân tướng sự việc.

Chủ thầu mập mạp Trương Phúc Thái nhìn Hà Á Nghiêu bằng cặp mắt khó xử: “Tổng giám đốc, xảy ra chút vấn đề. Nền móng mới đào một nửa nhưng đội thi công đã phát hiện ra đất tơi xốp, lượng nước dưới lòng đất quá lớn. Do đó, rất có thể phải tăng thêm chi phí xây dựng…”.

Ông ta chưa nói hết câu, kiến trúc sư trẻ tuổi Quý Tử Trường lập tức ngắt lời: “Trương tổng, anh đang nói gì thế? Bây giờ đâu phải vấn đề tăng thêm chi phí đầu tư?”. Ngữ khí của anh ta có chút xúc động: “Tổng giám đốc, sự việc không đơn giản như vậy đâu. Chúng ta phải dừng công trình, bằng không, đây sẽ là mầm mống tai họa về an toàn trong tương lai”.

Nghe báo cáo của Trương Phúc Thái, Tổng giám đốc Hà Á Nghiêu chau mày, bây giờ nghe những lời này, sắc mặt anh ta càng trở nên khó coi: “Cậu nói gì? Làm sao chúng ta có thể dừng công trình? Tôi đã phải rất vất vả mới giành được dự án này, khiến lão già yên tâm đổ vốn đầu tư. Bây giờ cậu lại bảo tôi từ bỏ? Không thể có chuyện đó. Ban đầu chẳng phải đã thăm dò địa chất, nói có thể xây dựng hay sao? Sao bây giờ tự nhiên lại xảy ra vấn đề?”.

Trương Phúc Thái ho khan một tiếng: “Tổng giám đốc, trước đó, công ty thăm dò địa chất đúng là đã xác định không có vấn đề, nhưng đấy là dự án xây hai tầng dưới lòng đất. Chúng ta cũng đã làm việc với bọn họ… để họ sửa hồ sơ thành ba tầng. Ai mà biết được đến khi đào mới xuất hiện vấn đề”.

Màn biểu diễn tiếp tục. Trên quảng trường, mọi người thì thầm bàn tán sôi nổi.

“Dù thế nào, chúng ta cũng không thể dừng Dự án siêu cấp.” Hà Á Nghiêu cất giọng dứt khoát. Anh ta quay sang Quý Tử Trường: “Nếu đổ thêm tiền để củng cố nền móng như Trương Phúc Thái đề xuất, tình hình sẽ thế nào?”.

Quý Tử Trường vẫn tỏ ra kiên quyết: “Tổng giám đốc, làm vậy là một sự mạo hiểm lớn. Bình thường thì không sao, nhưng nếu gặp tình trạng sông Trường Giang bị lũ lụt nghiêm trọng hoặc động đất, hay là môi trường đất và nước ngầm ở dưới lòng đất thay đổi… tòa nhà chính và quần thể kiến trúc khác rất có thể bị sụp đổ. Tới lúc đó, hậu quả khó lường….”.

Anh ta còn chưa dứt lời, Hà Á Nghiêu đã nhếch miệng cười: “Tôi còn tưởng cậu lo lắng điều gì nữa chứ? Chẳng phải bao nhiêu năm qua, Trường Giang không xảy ra trận lụt nào hay sao? Động đất càng không có. Được rồi, chuyện này khỏi cần bàn nhiều, cứ làm theo ý kiến của Trương Phúc Thái đi. Mọi người nên nhớ, tôi đã bỏ tất cả vào Dự án siêu cấp. Dù thế nào cũng phải xây lên, sau này không ngừng gia cố là được. Như vậy, lão già đó mới yên tâm giao tập đoàn cho tôi. Tôi mà tiêu đời, hai người cũng chết theo đấy!”.

Trong căn phòng mông lung, Tô Miên đối diện với mọi thứ vừa xa lạ vừa quen thuộc mang hơi thở của S ở xung quanh. Sắc mặt cô trắng bệch, ánh mắt tối đen. Hàn Trầm cầm tờ giấy nhỏ, một tâm tình vừa lạnh lẽo vừa nóng rực như ngọn lửa len lỏi trong lồng ngực anh.

Tô Miên, tình yê


Polly po-cket