làm.”
Hàn Tư Viễn trầm hẳn xuống, nói: “Từ giây phút vì anh
mà em quỳ xuống chân tên cướp, anh đã quyết định chờ em.”
Mộ Lạc Lạc ngây người một lúc, sau đó vội vàng bước
đi, vì biểu hiện của Hàn Tư Viễn quá thật, không có chút nào là đùa giỡn, lúc
này tâm trạng cô đột nhiên rối bời.
Hàn Tư Viễn đứng chôn chân tại chỗ, đã qua một tháng,
quan hệ của anh và Mộ Lạc Lạc không chỉ giẫm chân tại chỗ mà cô cũng đã quy anh
vào loại công tử ăn chơi. Anh cũng không mất kiên nhẫn, mà chỉ muốn nhanh chóng
thay đổi quan điểm sai lầm của Mộ Lạc Lạc, nếu không bọn họ cả đời chỉ có thể
là bạn tốt của nhau.
Nghĩ đến điều này, anh đuổi theo Mộ Lạc Lạc, túm chặt
tay áo cô, nói rõ tình cảm trong lòng, áp môi vào miệng cô.
“Hả!” Mộ Lạc Lạc giương đôi mắt ngốc nghếch, toàn thân
cứng đơ.
“Anh… anh… anh!... Thầy Địch còn chưa chủ động hôn em,
sao anh có thể hôn em?!”
Mộ Lạc Lạc đẩy Hàn Tư Viễn ra, khóe mắt đỏ ửng.
“Đàn ông có thể lên giường với bất kì đứa con gái nào,
nhưng sẽ không hôn người con gái anh ta không yêu. Địch Nam vốn không yêu em,
em vẫn còn không đối mặt với sự thật?!” Hàn Tư Viễn tức giận, nhìn thấy Mộ Lạc
Lạc bị tổn thương, trong lòng anh càng đau khổ.
Mộ Lạc Lạc cắn chặt môi, rất tức giận, cô luôn biết sự
thật Địch Nam không yêu cô, nhưng đến một lời giả dối để an ủi mình cũng không
nói được sao, có cần phải cứa vào vết thương lòng không?!
Cô quay người bỏ chạy, muốn phản bác sao? Muốn! Nhưng
cô không có lí do phản bác, một chút can đảm cũng không có.
Hàn Tư Viễn nhổ nước bọt, anh rất tàn nhẫn, ép cô bước
ra khỏi hoang tưởng không thực tế.
Chỉ có anh không ngờ tới, Mộ Lạc Lạc vì câu nói này,
nửa năm không có phản ứng gì với mình.
***
Chớp mắt đã đến đêm Noel, trong vườn trường rộn rã. Mộ
Lạc Lạc nằm trong phòng ấm áp, đọc một bức thiệp, hững hờ nhìn hoa tuyết bay
bay ngoài cửa sổ… Hơn nửa năm rồi, tiến trình học tập cũng gấp gáp, vì sự
nghiệp học tập, vì những nguyên nhân cô không muốn đối diện, Lạc Lạc cũng không
có bất kì liên lạc gì với Địch Nam. Ngày mai là Noel rồi, Noel không phải là
ngày lễ tết của Trung Quốc, cho nên cô cũng không nhận được bức thiệp chúc mừng
nào của Địch Nam, hay là, đợi đến Tết vậy?...
(Tiếng Anh) “Bảo bối, tối nay có vũ hội Giáng Sinh
cùng đi nhé?” Chu Bội Doanh tay cầm gương trang điểm bước vào phòng cô.
(Tiếng Anh) “Không đi đâu, mình không biết khiêu vũ,
cũng không có người nhảy cùng…” Mộ Lạc Lạc chớp mắt cười.
“Mike đâu? Anh ấy hẹn ai?” Lúc trước Chu Bội Doanh bận
thi, bây giờ mới phát hiện ra Hàn Tư Viễn rất ít xuất hiện.
“Người hẹn anh ấy nhất định rất nhiều, làm sao có thời
gian quan tâm đến mình.” Mộ Lạc Lạc trả lời cho có lệ. Sau việc Hàn Tư Viễn
cưỡng hôn cô xảy ra, thực sự cô cũng không tức giận, chỉ là cố gắng duy trì
hoảng cách với anh, mặc dù không phải là Địch Nam nhưng cũng không thể là Hàn
Tư Viễn, họ là anh em, cô không muốn chen vào giữa hai người.
Chu Bội Doanh bước đến gần Mộ Lạc Lạc, gấp sách giáo
khoa trong tay cô, hôn lên trán sau đó nói: “Đi giải sầu đi, chồng cậu không có
ở bên cạnh, lẽ nào không cảm thấy cô đơn sao?”
Rất cô đơn, nhưng… “Cô đơn cũng phải chịu, đàn ông Mỹ
quá nhiệt tình, cũng rất tùy tiện.”
Chu Bội Doanh nhún vai than: “Đây vốn là đất nước mở
cửa, tất cả những nhu cầu yêu đương, cậu cứ bảo thủ như vậy, thực sự trong lòng
muốn hay không muốn bản thân cũng không rõ…”
Mộ Lạc Lạc lắc đầu: “Mình đã lỗi thời rồi, mình đã là
phụ nữ đã có chồng.” Nói xong, cô nhìn xuống rất cô đơn.
“Tùy cậu thôi, mình còn có một cuộc hẹn quan trọng,
buổi tối muốn đến thì đến, yêu cậu nhất…” Chu Bội Doanh chớp chớp mắt, xách ví
rời đi thật nhanh.
Mộ Lạc Lạc vẫy vẫy tay về phía cửa lớn, nụ cười tắt
biến, nhìn sang màn hình máy vi tính… cô mở hai hộp chat QQ và MSN, biểu tượng
chim cánh cụt luôn nhấp nháy, Tống Nhụy cũng qua hòm thư QQ gửi thiệp chúc mừng
điện tử cho cô, bất luận là ngày lễ lớn nhỏ, Tống Nhụy đều không quên chúc một
vài câu. Còn bên kia, biểu tượng của Địch Nam dường như ở mãi trạng thái
offline.
***
Trong phòng làm việc của Chủ tịch hội đồng quản trị
tập đoàn Thác Nhuệ.
“Chủ tịch Địch, tiệc Giáng sinh và lễ trao giải thưởng
sẽ chính thức bắt đầu vào lúc tám giờ ba mươi phút, anh hãy thay trang phục
trước đi ạ.” Tống Nhụy chú ý nhìn Địch Nam – người vẫn chăm chú làm việc, tay
cô giơ cao bộ vest lịch lãm.
Địch Nam đồng ý, vén tay áo nhìn đồng hồ, năm cũng sắp
hết, bản thân là Chủ tịch hội đồng quản trị có nhiệm vụ khen thưởng, nói chung
là nói lời cảm ơn những nhân viên đã vất vả trong một năm qua. Anh vô tình nhìn
thấy Tống Nhụy vẫn y nguyên trong bộ trang phục công sở, hỏi: “Bảy rưỡi rồi, cô
vẫn chưa đi thay quần áo sao?”
Tống Nhụy ngây người, cúi đầu nhìn bộ vest công sở màu
đen của mình: “Vâng, tôi cũng không có ý định thay trang phục khác, nếu Chủ
tịch Địch không hài lòng, tôi sẽ lập tức đi thay.”
“Không kịp rồi, đi theo tôi.” Địch Nam lấy áo ngoài,
chìa khóa xe ô tô, bước thẳng ra ngoài phòng làm việc.
“Vâng.” Tống Nhụy không hiểu, một tay ôm hộp giày, một
tay