gì? Người đâu, kéo ra ngoài..."
Lúc bọn họ tới, Lam Nhi cũng không có ở cửa, hẳn là đã sớm bị đưa xuống,
không biết nàng thế nào rồi. Mà vừa rồi, thái tử nói, là chỉ ai đây?
Chẳng lẽ Tiểu Hạ?
"Thái tử, tha mạng... Tiểu thư, cứu ta..."
Quả nhiên là Tiểu Hạ, Tàn Nguyệt buông mắt xuống, che đậy đi vẻ không đành
lòng trong mắt. Tiểu Hạ vốn là nha hoàn của Hạo Nguyệt, nàng nhất định
sẽ không nhìn Tiểu Hạ bị giết chết.
Bất quá, vì chuyện này mà giết người, thái tử cũng rất...
Xem ra, mình không vào cung lại đúng, bây giờ thái tử có hứng thú với nàng, nhưng cũng chỉ là bây giờ, đến sau này, không còn hứng thú, muốn giết
muốn phạt một người, bất quá cũng chỉ là một câu nói. Mà thái tử, nếu
bây giờ biết Tàn Nguyệt nghĩ như vậy, đánh chết hắn cũng không hạ cái
lệnh này ra.
"Tiểu thư, cứu ta...."
Thấy Hạo Nguyệt không
chút động lòng, vẻ mặt Tiểu Hạ tuyệt vọng nhìn Hạo Nguyệt, tình thế thay đổi, nàng chợt xoay người dùng sức giãy dụa, thoát khỏi sự trói buộc
của hai thị vệ, lệ rơi đầy mặt nói:
"Ta nói, thái tử tha mạng, ta sẽ đem tất cả ta biết nói ra hết..."
Thị vệ rất nhanh tiến lên, bắt lại Tiểu Hạ, nhưng bây giờ, thái tử lại cười ha ha:
"Dừng tay!"
Hạo Nguyệt run rẩy quay đầu, hoảng sợ nhìn Tiểu Hạ đứng ở cửa, trên mặt lộ màu tro tàn tuyệt vọng.
"Liễu Hạo Nguyệt, bổn vương cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu như bây giờ
ngươi thành thật nói ra, bổn vương có lẽ còn có thể xử nhẹ, bằng
không..."
Xử nhẹ, xử như thế nào? Hạo Nguyệt mờ mịt ngẩng đầu,
nhìn thái tử một chút, lại nhìn Tiểu Hạ bên cạnh, nghĩ muốn nói gì,
nhưng một câ cũng không nói được...
"Như thế nào? Vẫn không muốn nói sao? Liễu Tương, ngươi đâu? Ngươi cũng không có gì để nói sao?"
Mắt nhìn về phía Liễu Tương, Liễu Tương lắc đầu, chuyện này mặc dù hắn
không biết, nhưng mang tội dạy nữ nhi không nghiêm, Hạo Nguyệt làm những chuyện như vậy, kiên quyết truy cứu, rất có khả năng sẽ bị tru di cửu
tộc. Bây giờ hắn chỉ có thể tiếp tục giữ im lặng, nếu nói gì làm thái tử tức giận, vậy có lẽ phiền toái càng lớn ... "Tàn Nguyệt, ngươi thấy sao?"
Đối phó bọn họ, hắn thấy không có gì, phải đối phó Tàn Nguyệt, trong lòng
đã có chút không nỡ, kỳ thật, đây cũng là nguyên nhân đến bây giờ hắn
vẫn chưa bẩm báo Hoàng thượng.
Tàn Nguyệt lắc đầu, không tự giác
rụt người lại về phía sau, Địch Mân an ủi vỗ bả vai Tàn Nguyệt, tư thế
của hai người, người ngoài nhìn vào, căn bản là không giống như nam nữ
vừa mới thành thân, ngược lại như là vợ chồng già đã cùng giúp nhau
trong lúc hoạn nạn thật lâu.
Thái tử không tự giác nắm chặt nắm
tay, tức giận trong ngực giống như nước sông cuồn cuộn dâng lên, hai mắt cũng càng thêm lãnh ngạo.
"Thái tử, vừa rồi Bạch công công tới đây truyền lời, nói Hoàng thượng truyền thái tử đến ngự thư phòng một chuyến!
Hoàng thượng truyền thái tử? Liễu Tương cả kinh trong lòng, chẳng lẽ là Hoàng thượng cũng biết chuyện này? Cũng phải, cả hoàng cung nói lớn không
lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, chuyện trong cung, nếu như Hoàng thượng
muốn biết, thì sao có thể giấu giếm qua tai mắt của hắn đây?
"Được, ta cũng nên qua!"
Nhìn Địch Mân một cái tràn đầy địch ý, bây giờ kết quả như thế nào còn chưa
biết, thân là con của Hoàng đế, Hoàng thượng quả quyết cũng không thể
hướng về một người ngoài.
"Thái tử điện hạ, Hoàng thượng còn phân phó nói..."
Công công theo vào sau run rẩy nhìn thái tử, vừa nhìn là có thể để người
đoán được, câu nói kế tiếp với thái tử, tuyệt không phải chuyện tốt gì.
"Còn nói cái gì?"
Mày rậm vừa nhíu, trên mặt thái tử lộ ra một tia không kiên nhẫn, thanh âm cực kỳ bực mình vút cao rất nhiều.
"Bẩm thái tử, là..."
Bạch công công cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt thái tử, giọng the thé nói:
"Hoàng thượng phân phó, để cho Địch tướng quân cùng Địch phu nhân, Liễu Tương
đi về trước, Liễu nhị tiểu thư ở lại chỗ này, lát nữa xử trí tiếp!"
Thả bọn họ đi sao? Nghiêng mắt nhìn Tàn Nguyệt, đã thấy trên mặt Tàn Nguyệt không có lộ ra bao nhiêu vui sướng, nhưng thật ra Hạo Nguyệt, mắt sáng
rực lên không ít.
"Uh!"
Phụ hoàng cũng lên tiếng rồi, bây
giờ hắn cũng khó mà nói được gì, chỉ là không biết chuyện này trong cung đã có bao nhiêu người biết, có bao nhiêu người đang nhìn hắn chê cười
đây?
"Thái tử, xin mời!"
Bạch công công hơi khom lưng,
thái tử dẫn đầu rời đi, Địch Mân ôm lấy Tàn Nguyệt cũng muốn đi ra
ngoài, Hạo Nguyệt vào lúc này lại lên tiếng gọi Tàn Nguyệt.
"Tàn Nguyệt, ta muốn nói chuyện riêng với ngươi!"
Sờ sờ vết máu sớm đã khô trên mặt, Hạo Nguyệt lộ vẻ cười sầu thảm, trên nét mặt mang theo một loại yêu kiều yếu đuối.
"Ta..."
Ngẩng đầu nhìn Địch Mân, Địch Mân mặt nhăn mày nhíu, nhìn sắc trời bên ngoài đã tối, nhỏ giọng nói:
"Cha mẹ còn đang chờ tin tức của chúng ta? Nguyệt Nhi, bọn họ còn đang mong ..."
Biểu lộ của Địch Mân là không đồng ý, Hạo Nguyệt nàng vừa ích kỷ vừa gian
trá, ai biết nàng lại muốn làm cái gì? Tàn Nguyệt cũng biết mục đích của Hạo Nguyệt không trong sạch, nhưng khi ở tướng phủ hết lần này tới lần
khác, cũng cũng chỉ có nàng đối với mình tốt hơn một c