rất nhanh khiến
trong lòng nàng liền giống như nước trở nên mềm yếu. Tay nàng bám chặt
lấy thân mình Thái Tử, miệng bất mãn rên rỉ . . . . . .
“Làm việc chính trước đi. Ta qua chỗ Hoa Tước chờ tin tốt của ngươi. . . . . .”
Nhìn nữ tử trong lòng đã bị hắn khiêu khích dục hỏa đầy mình, Thái Tử lạnh lùng buông thân thể nàng ra, cười lạnh nhạt.
Hoa Tước? Một trong vô số những nữ nhân của Thái Tử, cũng là người được
sủng ái nhất. Thái Tử ở đây quyến rũ dục hoả của nàng lên, thế nhưng
liền trắng trợn đi tìm người khác?
Trên mặt đỏ bừng, trong lòng oán hận, Thái Tử quay đầu lại, cười xấu xa nói:
“Nên nói cái gì, không nên nói cái gì, ngươi tự suy nghĩ đi. Đi sớm một chút, sau khi trở về ta tơi gặp ngươi. . . . . .”
Cúi đầu nhìn thứ đang nhô cao ở phía dưới, hiện tại hắn cần phát tiết,
không thể phủ nhận nữ nhân này thật thủ đoạn, càng ngày càng lợi hại . .
Nàng thực thích hợp với mình, đều ngoan, đều độc, còn có một điều, phụ thân
quyền lực không nhỏ, có lẽ, trước tiên đưa nàng lên làm chính không tồi?
Nếu, nàng vẫn đều nghe lời như vậy....
Sờ sờ khuôn mặt đang đỏ bừng, Hạo Nguyệt cười chua sót, nhiệt trên người
như bị đốt nóng, không nghĩ tới, hắn thật sự có thể rời đi. Vừa nãy,
nàng rõ ràng cảm thấy hắn cũng có phản ứng .
Thái Tử, thật sự rất khó đoán, nàng là một tiểu nữ bất quá để hắn chơi đùa. Mục tiêu hiện
tại của hắn là Tàn Nguyệt, hắn tự mình đến nơi này, cũng là vì Tàn
Nguyệt. Nếu kế hoạch của nàng thật sự thành công , hắn chiếm được Tàn
Nguyệt, thì nàng còn có giá trị lợi dụng sao?
Có thể một lần nữa bị quăng đến lao trung (nhà lao) không, hoặc là sẽ trực tiếp bị giết người diệt khẩu?
Vừa nãy liếc mắt một cái, trêu đùa hứng thú của hắn vậy, mà hắn còn có thể ở tình huống đó rời đi, không thể không nói, là cho nàng một cảnh cáo!
Quên đi, kế này đều là nàng muốn, nay bắt đầu thực thi, muốn buông tay thế nào, muốn ngăn cản thế nào?
Chỉ hy vọng, tình cảm Tàn Nguyệt đối Địch Mân, đủ kiên định, đủ chân thành tha thiết,
Thái Tử không chiếm được nàng, thì Hạo Nguyệt nàng còn có giá trị.
Chỉ có tình cảm hơn mười ngày, thật sự có thể vững như bàn thạch sao?
Hạo Nguyệt lắc đầu đi về nhà, trở về một chuyến cũng tốt. Nàng là nữ nhi
được chiều chuộng, người mà cha mẹ sủng ái nhất chính là nữ nhi này, gần đây đã bị ủy khuất nhiều, nên trở về đi tìm nương tố tố (kể khổ).
******
Từ lúc mặt trời lên cao, đến khi trăng dâng lên đỉnh đầu, vốn dĩ Liễu
Tương đã đáp ứng, cũng không tới đây. Lúc khuya gia đinh bên phủ Liễu
Tương sang báo, Liễu Tương đột nhiên sinh bệnh, thân mình không khoẻ.
Địch lão tướng quân bực mình trừng mắt với tên gia đinh, rồi lại bất đắt dĩ nhìn phu nhân ngồi bên cạnh, cuối cùng gục đầu xuống, thở dài:
“Quên đi, ngươi trở về đi!”
Trở lại phòng cau mày nhăn nhó, sự tình ra thế này,cũng không thể tiếp tục
gạt Tàn Nguyệt. Thủ đoạn của bọn chúng rất đê tiện, mà bọn họ lại không
biết bước tiếp theo bọn chúng sẽ làm gì.
Mà Địch Mân chết, cũng
nhìn thấy rõ, đó tuyệt đối là một mưu kế. Chỉ là không biết bí mật ngay
cả hắn cũng không biết, những người đó như thế nào dò thám được.
Kỳ thật khả năng duy nhất chính là, trong phủ họ có gián điệp của bọn chúng. . . . Điều tra cặn kẽ mấy chuyện này, rất đơn giản, chỉ cần bắt đầu từ Tàn Nguyệt là được rồi.
Địch lão tướng quân cùng phu nhân thương lượng, hai người đều cảm thấy này
kế có thể làm, mới kêu Tiểu Mạt đến, yên lặng phân phó, chuẩn bị trước
mặt mọi người, diễn một màn kịch hay.
Mà thời gian trình diễn
này, còn phải xem lại hành động của bọn họ. Nếu bọn họ không chờ đợi
được liền ra tay, bên này sẽ rất nhanh có thể tiến hành, nếu bọn họ dừng tay tại đây, thì họ cũng sẽ không phiền toái như vậy. Nhưng mà, bọn họ
sẽ bỏ cuộc sao?
Ngày đó, ngày hạ táng Địch Mân, ánh mắt Thái Tử
nhìn Tàn Nguyệt , tin tưởng là ai cũng có thể nhìn ra, hắn chưa chết tâm với Tàn Nguyệt. Cũng có thể, chẳng lẽ đây mới thật sự là nguyên nhân
chính mà Địch Mân bị giết hại?
Hồng nhan họa thủy, những lời này
từ xưa đến nay đã nói, chính là chưa từng nghĩ đến sẽ xảy ra trên người
những thường dân bình thường, thậm chí. . . . . .
******
Sự tình, so với bọn hắn đoán trước đều không xong. Địch lão tướng quân về
phủ, nhìn đến cửa phủ, một mảng người chen chúc, vô cùng náo nhiệt,
giống như là cái chợ.
"Đây làm sao vậy?"
Đẩy rèm kiệu ra, một loại cảm giác không ổn ập tới, bọn họ sẽ không. . . . . .
Sẽ không, đây chỉ là chuyện nhà hắn, cùng dân chúng này có gì liên quan?
Địch Mân đã chết, Tàn Nguyệt đã rất thương tâm, vì sao bọn họ còn muốn
bức người như vậy?
Tên gia đinh chạy tới đám đông nghe xong, quay trở lại trên mặt tái nhợt, hai mắt mang theo ý trốn tránh.
"Đúng là có liên quan đến thiếu phu nhân ?"
Địch lão tướng quân sắc mặt lạnh lùng, bực mình nhìn hắn, chỉ thấy gã gia đinh sợ hãi gật đầu. Địch lão tướng quân nói:
"Bọn họ nói cái gì ?"
"Lão gia, bọn họ nói. . . . . . Bọn họ nói, thiếu phu nhân là thiên mệnh sát tinh, những người ở gần nàng. . . . . . đều. . . . . . đều. . . . . ."
Nhìn bộ dạng sợ hãi của hắn, Địch l