Polly po-cket
Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trăng Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210991

Bình chọn: 9.5.00/10/1099 lượt.

ến

tột cùng anh đang nói gì, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Giọng nói của anh kéo

suy nghĩ của cô lại, “Anh biết bà xã đại nhân rất cực khổ…sau này

anh sẽ chỉ nghe lời bà xã đại nhân nói, làm một ông xã đầy đủ hai

mươi bốn hiếu đạo…”

Cô bị dáng vẻ thề son

sắt của anh làm cho cười vang, nhìn anh cười đến cong đôi mắt lên, Vũ

Chính của cô đẹp nhất là lúc cười, tất cả đều kém hàng mi của anh

một khi giãn ra, đầu cô nhẹ nhàng cọ cọ vào bời vai anh, cảm thấy an

toàn và thỏa mãn.

Phiên ngoại – Đàn ông

cùng bé trai

Một ngày bầu trời đầy

sao.

Bạn nhỏ Giang Lăng Hiên

hấp tấp chạy vào phòng ngủ của ba mẹ, cậu bé nghiêm túc gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng nói

của ba ba.

Bạn nhỏ Giang Lăng Hiên

vừa vào cửa thì đã kêu lên: “Ba ba, hôm nay thầy giáo khen con, thầy nói

con đàn violin có tiến bộ.”

Cậu bé nhảy lên trên

giường, ngồi bên cạnh Vũ Chính.

Vũ Chính cũng không

ngẩng đầu lên, tiếp tục xem tạp chí, chỉ nói: “Ừ, phải tiếp tục cố

gắng.”

Tính kiên nhẫn của

cậu bé tiếp tục phát huy, đôi mắt tròn tròn thật to đảo quanh, nói:

“Ba ba, ba xem sách lâu như vậy không thấy mệt sao? Con mát xa cho ba.”

Nói xong liền đặt bàn

tay nhỏ nhắn đầy thịt lên vai Vũ Chính, chỉ đặt xuống, không bóp

ngay.

Khóe mắt Vũ Chính hơi

liếc sang, không tiếp tục để ý đến bé nữa.

Cuối cùng bạn nhỏ

nhịn không được nói, “Ba ba, hôm nay con cũng không được ngủ với mẹ

sao?” Đôi mắt trong như thủy tinh nhìn Vũ Chính.

Vũ Chính

biết đây chính là điều người này muốn nói, không thèm quay đầu lại

nói: “Không được.”

“Vì sao?” Bé tuyệt

đối không hiểu, giọng nói lớn hơn rất nhiều so với vừa rồi. Đã rất

lâu mình không được ngủ cùng với mẹ, chỉ khi nào ba ba đi Mĩ mới được

sang ngủ cùng với mẹ, nhưng mà, mỗi lần sau hai ngày mẹ đều lo lắng

cho ba mà bay sang đấy, bỏ lại bé đến nhà bà nội hoặc bà ngoại,

cái này thật là không công bằng.

“Bởi vì con là con

trai, Tiểu Hiên à. Con trai không thể ngủ cùng phụ nữ được.” Vũ Chính

ném tạp chí xuống nhìn con.

“Nhưng mà ba ba cũng

là con trai, vì sao ba lại có thể?”

“Ba đương nhiên có thể,

ba là đàn ông.” Anh nói một cách đương nhiên.

“Thế lớn lên con đây

cũng trở thành đàn ông vậy có thể ngủ cùng mẹ chưa?”

“Không được!”

“Vì sao? Lớn lên cũng

không được sao?” Cậu bé cảm thấy thật là kì lạ khó hiểu.

“Mẹ con là người phụ

nữ của ba, cho nên chỉ có thể ngủ cùng ba.”

“Nếu con lớn lên trở

thành đàn ông vậy có phải cũng có thể ngủ cùng với người phụ nữ

của con không?”

“…” Vũ Chính không nói

gì, “Ừ, chờ sau khi con lớn lên đã, bây giờ đã là 9h, nhanh lên giường

ngủ đi.”

Nhưng mà Lăng Hiên vẫn ở lì

trên giường không chịu đi, kéo tay anh bắt anh phải đồng ý.

Vũ Chính hít một hơi

thật sâu, “Con mà không quay về ngủ là ba kêu lên đó nha.” Sau đó há

miệng ra.

Tiểu Lăng Hiên lập tức

lấy hai tay che miệng anh lại. Mỗi lần bé ở bên cạnh ba, ba ba có

chuyện gì là mẹ đều mắng bé, cho rằng nhất định là bé đã làm cho

ba đau. Nhưng mà thật sự rất oan cho bé nha!

Con mắt tròn tròn căm

thù đến tận xương tủy nhìn ba của mình, để lại một câu: “Ba ba, ba

thật là một người nham hiểm.”

Vũ Chính tức giận

nói, “Con mới là đứa nham hiểm ấy.” Luôn chạy đến làm lỡ “chuyện

tốt” của anh.

Lúc này Hinh Ý bước

ra từ trong phòng tắm, nhìn hai ba con đang trừng mắt nhìn nhau, mặt

tràn đầy vẻ nghi hoặc.

“Hai người đàng làm

gì thế?”

Tiểu Lăng Hiên bĩu môi,

vốn định nói mình muốn ngủ cùng mẹ nhưng lại nhìn sang vẻ mặt “Con

mà dám nói thì nhất định phải chết” của ba.

Cuối cùng chỉ nói,

“Ba ba, mẹ ngủ ngon. Con về phòng ngủ đây.”

Bị đánh bại nên có

vẻ ủ rũ ra khỏi phòng của ba mẹ.

Hinh Ý ngồi xuống

giường hỏi, “Vừa rồi anh nói gì với con vậy?”

Vẻ mặt Vũ Chính rất

đứng đắn nói: “Vấn đề giữa đàn ông và bé trai.”

Từng đóa từng đóa

bông tuyết trắng tinh phủ khắp các ngõ ngách của dãy Alpes, Chamonix

đã cởi bỏ màu sắc của mùa hạ, biến thành một thế giới trắng

thuần như thủy tinh, rời xa thị trấn tiến vào vùng ngoại ô nhỏ,

những căn phòng như những vì sao xinh đẹp lẫn trong làn tuyết trắng,

làn khói lượn lờ bay lên, ở đây không có ánh sáng muôn màu, không có

tiếng động ầm ĩ náo nhiệt, chỉ có yên tĩnh cùng thanh bình.

Tuyết thật dày phủ

kín tòa biệt thự nhỏ hai tầng lầu, giống như một tầng bơ dày trên chiếc

bánh ngọt, thuần trắng mà ngọt ngào. Trong căn phòng theo phong cách

tây phương, lò sưởi trong góc tường đang cháy bập bùng, p