gày hôm qua, Lý
Tịch cũng sợ nếu ở lại đây nữa cô sẽ càng không vui hơn nên chẳng nói gì cả.
Trước khi đi, Long Vịnh Thanh đứng dưới gốc cây ngân hạnh
rất lâu, cuối cùng, nhẹ nhàng, cẩn thận ngắt một lá cây ngân hạnh, kẹp
vào trong túi tiền, lúc đó mới cầm lấy hành lý, lên xe của Lý Tịch.
Trên đường đi, Lý Tịch nhận được một cuộc điện thoại, cũng không biết là ai
gọi đến, cô nửa khách sáo, nửa khôi hài tám chuyện một lúc lâu, sau khi
ngắt điện thoại mới quay đầu qua nhìn Long Vịnh Thanh cười, “Là em trai
thần Tài của cậu, hỏi thăm tình hình của cậu, nhờ vả tớ chịu khó bỏ công sức ra chăm sóc cậu. Ái chà, cậu ta làm em trai của cậu cũng chẳng dễ
dàng gì nhỉ, vừa bị đánh, lại vừa không quên quan tâm đến tình hình của
chị gái, cậu đúng thật là, không biết tu thân tích đức từ đời nào mà lại có phúc đến vậy, ngưỡng mộ chết đi được.”
Long Vịnh Thanh vẫn
không nói năng gì, chỉ quay đầu nhìn những bóng cây vụt qua ngoài cửa
sổ, gió lùa vào từ cánh cửa xe chưa đóng. Tháng chín vừa chớm thu, rõ
ràng là thời tiết không lạnh lắm nhưng cô lại vô cớ rùng mình, sau đó
ngồi co ro ở trên ghế, cuối cùng bật khóc ngon lành.
3.
Về đến thành phố K, tâm trạng Long Vịnh Thanh vẫn không khá lên được,
trong giờ làm việc nhiều lúc ngẩn người nhìn máy vi tính, mà khi đã ngẩn người ra như thế, một lần ngồi đến mấy tiếng đồng hồ. Mấy lần bị sếp Hồ bắt gặp tại trận, nhưng cũng may cô được thơm lây bởi tiếng tăm của
người em trai thần Tài Quan Vi Trần, sếp Hồ cũng không nạt nộ cô, luôn
cười ha hả, gõ gõ vào bàn cô, ra ám hiệu cho cô định thần lại, đôi lúc
còn mời cô đến văn phòng “uống trà”.
“Vịnh Thanh này, Quan công
tử dạo này khỏe không? Tôi muốn mời cậu ấy ra ngoài ăn bữa cơm, nhưng mà hẹn mấy lần rồi đều không thấy hồi âm. Tôi biết là cậu ấy bận nhưng mà
bận thế nào đi chăng nữa, cũng cần phải chú ý nghỉ ngơi chứ. Cùng nhau
ra ngoài ăn một bữa cơm, cứ xem như là giao lưu tình cảm với nhau, cô
nói xem có đúng như vậy không?” Sếp Hồ nói chuyện tương đối khách sáo,
khi cười hai mắt híp lại tạo thành một đường chỉ, cúi người xuống rót
trà cho Long Vịnh Thanh.”
Long Vịnh Thanh không quen với thái độ
của sếp Hồ đối với cô, hết sức lo sợ giơ hai tay ra đón lấy ly trà,
không biết làm thế nào đành cười nhạt, “Sếp Hồ, thực ra em và Quan Vi
Trần ngày xưa mới có quan hệ tốt đẹp với nhau. Bây giờ sau nhiều năm
không gặp nhau, tất cả đều đã thay đổi.”
Cũng giống như, cô thế
nào cũng không thể nào ngờ được, Quan Quan ngày còn bé tình nguyện làm
mọi việc vì cô, bây giờ lại trăm phương ngàn kế nghĩ cách tháo dỡ thôn
Long Sơn, dốc hết tâm trí ra để hủy hoại tín ngưỡng của cô.
“Tình cảm khi còn nhỏ mới đáng quý. Hôm nay tôi đã đặt phòng ở Đông Phong
Viên, mời Quan công tử ăn một bữa cơm bình thường, nhiệm vụ này thôi thì giao cho cô, cô có thể về sớm hơn một chút.” Sếp Hồ uống hết ly trà,
cuối cùng mới nói ra ý đồ thực sự khi mời cô đến đây, cuối cùng còn
không quên dặn đi dặn lại, “Nhớ kĩ, tám giờ tối nay, Đông Phong Viên, cô cũng phải đến đó, tôi sẽ nói Lý Tịch đi theo cô có bầu bạn.”
Long Vịnh Thanh nhìn thấy không có đất để phản bác đành phải gắng gượng đồng ý công việc được giao này. Đương nhiên, có sắc lệnh của sếp Hồ trở về
văn phòng, cô kiên quyết không hề do dự thu xếp đồ đạc, ra về sớm. Trước khi đi, Lý Tịch còn ngưỡng mộ trêu đùa, “Xem ra xếp Hồ dự định mở một
phòng quan hệ cộng đồng, thể hiện cho tốt vào nhé, trưởng phòng quan hệ
cộng đồng tương lai!”
Có thể danh chính ngôn thuận đi làm về sớm
quả nhiên rất sảng khoái, nhưng mà sau khi về đến nhà, cô không tài nào
cảm thấy nhẹ nhõm được, bởi vì thực sự cô không biết phải mở miệng với
Quan Vi Trần như thế nào. Mấy ngày trước ở thôn Long Sơn, cô cho anh một cái tát, người có sĩ diện đương nhiên là không có cách nào làm ra vẻ
như chưa từng xảy ra chuyện gì để gọi điện thoại cho người ta được.
Nhưng mà sự thật chứng minh, Long Vịnh Thanh quả đúng là người chẳng
biết xấu hổ, cô cầm lấy điện thoại bấm bấm một lúc, rồi trực tiếp bấm số điện thoại gọi điện cho Quan Vi Trần.
Sau khi điện thoại được
kết nối, rất nhanh đã có người nghe, chính là Quan Vi Trần, âm thanh
nghe ra có chút mơ hồ, hình như là đang ngủ.
“Em không nhìn nhầm
đấy chứ, Vịnh Thanh, là chị à? Em nghĩ rằng em không chủ động tìm chị,
cả đời này chắc chị không thèm để ý đến em nữa chứ.”
“Sao có thể
như vậy được? Vi Trần, em nghe nói như vậy, làm như chị là người nhỏ
nhen lắm ấy. Thực ra muốn hẹn em đi ra ngoài ăn cơm. Dù sao cũng mấy năm rồi không gặp nhau, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội có thể gặp nhau
thường xuyên, đương nhiên là phải ngồi ôn lại chuyện cũ mới được.” Long
Vịnh Thanh vui vẻ nói một hơi, bản thân đang tự cảm thấy bái phục sao da mặt của mình lại có thể dày như thế. Đương nhiên cô cũng biết, Quan Vi
Trần hiểu rõ cô như thế nào, đoán trước được rằng nếu như nói nhiều sẽ
bị vạch trần cho nên vội vội vàng vàng để lại thời gian và địa điểm sếp
Hồ dặn, sau đó ngắt điện thoại.
Gọi xong điện thoại, Long Vịnh
Thanh ở nhà ngủ một giấc, cũng không biết là n
