n ra thật giả
chứ!”.
Hai tên yêu quái kia nghe Trác Yến nói xong cứ ôm bụng cười.
Đại Vĩ trợn mắt, hậm hực nói: “Được! Vậy cậu ép tôi phải nói thật rồi! Lần này, Trác Yến cậu nghe rõ đây: Tôi thích cậu!!!”.
Đại Vĩ vừa nói dứt, mọi người nhất thời không phản ứng kịp, có phần ngơ
ngác nhìn cậu ta. Mấy giây sau, A Viên và Cát Huy nhảy lên khỏi ghế, vừa hét vừa huýt sáo vừa đập bàn, sung sướng không chịu nổi.
Trương Nhất Địch lặng lẽ ngồi đó, gương mặt không có cảm xúc gì đặc biệt, vẫn bình thản, cũng không phát biểu ý kiến gì.
Trác Yến chỉ vào Đại Vĩ, cũng kêu lên: “Giả! Giả! Giả!”.
Đại Vĩ cười gian xảo: “Lần này cậu đoán sai rồi, tôi nói thật đấy! Ly rượu này không còn cần tôi uống nữa!”.
Trác Yến chưa kịp phân rõ trắng đen thì Cát Huy tiếp đó đã nôn nóng lao dến, vẻ mặt hứng chí nói với cô: “Đến lượt tôi rồi đến lượt tôi rồi! Văn
Tĩnh Văn Tĩnh, tôi cũng rất thích cậu tôi cũng rất thích cậu!”.
Trác Yến bị cậu ta léo nhéo đến độ da đầu tê dại.
Cô gạt tay cậu ta ra, không do dự mà phán đoán ngay: “Giả! Chắc chắn là giả!”.
Cát Huy hừ hừ: “Ghét quá! Người ta nói thật mà! Ly này tôi cũng không uống!”.
Đến lượt A Viên.
Trác Yến mong đợi cậu ta có thể hiền lành một chút, kết quả cô nhận ra mình
quá ngốc ngếch ngây thơ, “hiền lành” căn bản là không dính dáng gì đến
ba tên yêu quái kia cả.
A Viên nhìn Trác Yến, trong mắt như thấp
thoáng bong bóng hình trái tim: “Em Văn Tĩnh, tôi nói trễ là vì thứ tự
của tôi không cho phép, không có nghĩa là tôi học theo họ. Cậu phải tin
những gì tôi nói là thật ngàn vạn lần – tôi, thích, cậu!”.
Trác Yến kêu lên thảm thiết, điên cuồng ôm đầu hét lên: “Oh no! Ba vị đại gia, các cậu tha cho tôi đi!”.
A Viên chỉnh lại: “Sao lại là ba? Còn lão đại của bọn tôi nữa mà!”.
Trác Yến như nảy ra một ý.
Cô quay sang nhìn Trương Nhất Địch.
Anh cũng đang nhìn cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Trương Nhất Địch nhìn cô, ánh mắt u buồn.
Vẻ mặt anh mỗi lúc một trở nên dịu dàng.
Trác Yến bỗng căng thẳng, mở to mắt nhìn anh, cổ họng như mắc nghẹn lại, không dám thở mạnh.
Cô thầm lo sợ.
Anh đã có bạn gái. Trong lòng cô cũng có Đổng Thành. Quan hệ giữa họ luôn ràng buộc và cân bằng bởi từ “bạn tốt”.
Giữa họ một khi có thay đổi thì có lẽ không thể nào làm bạn được nữa.
Cô bị anh nhìn đến mức phát sợ. Cô sợ nghe thấy anh nói: Phải, Trác Yến, tôi cũng giống họ, tôi cũng thích cậu.
Không khí bỗng căng thẳng lạ thường, mọi người đều đợi Trương Nhất Địch lên tiếng.
Trương Nhất Địch nhìn Trác Yến, vẻ mặt trở nên dịu dàng lạ lùng.
Trác Yến gần như có ý muốn bỏ chạy.
Trong không khí như có thứ gì đó chực chờ nhảy xổ ra.
Trương Nhất Địch cuối cùng cũng mở miệng: “Trác Yến!”. Anh gọi tên cô.
Trác Yến run lẩy bẩy: “… A… có… có đây!”.
Trương Nhất Địch đang định nói tiếp thì chuông di động đã vang lên.
Trác Yến thở phào.
Chuông di động của anh vang lên thật đúng lúc. Cho dù là một giây nữa, cô cảm thấy mình sắp căng thẳng đến độ tè ra rồi.
Cô thực sự không dám nghe Trương Nhất Địch nói.
Từ lúc Trương Nhất Địch nghe điện thoại, anh nhanh chóng có chút chuyển biến.
Vẻ dịu dàng trên mặt anh trong vô thức đã biến mất. Anh khẽ nhíu mày, hơi
cúi mặt, hàng mi dài rung lên vẻ buồn phiền. Giọng nói tuy vẫn dịu dàng
nhưng ánh mắt khó che giấu vẻ hụt hẫng.
Anh nói vào trong điện
thoại: “Ừ… anh vẫn khỏe, yên tâm, không sao… Ừ, họ đang ở với anh, em
đừng lo… Em cũng thế, chú ý sức khỏe… Bây giờ đông người, sau này nói
tiếp nhé…”.
Nói đến đây, Trương Nhất Địch càng cau chặt mày.
“… Đừng nghĩ lung tung!… Được rồi, anh sẽ nhớ em!”.
Nói xong câu đó, anh cúp máy.
Trác Yến cứ cúi đầu chơi với đôi đũa của mình.
Người ta đang nói chuyện với bạn gái – không khó để đoán, bên kia đầu dây
chắc chắn là bạn gái anh – sao cô lại nhìn anh mãi được, ngượng lắm.
Nên cô không thể nhìn thấy vẻ mệt mỏi và lạc lõng có phần buồn bã sau khi Trương Nhất Địch cúp máy.
A Viên nói: “Lão đại, nghe điện thoại xong rồi, một vòng chơi của chúng
ta vẫn chưa kết thúc đâu! Đang đợi cậu đó, tiếp tục tiếp tục!”.
Trác Yến ngẩng lên trừng mắt nhìn A Viên: “Này cậu!”.
Khó khăn lắm mới gạt vấn đề sang một bên, nhưng cậu ta lại lôi nó lại.
A Viên toét miệng nhe răng với cô.
Cô quay sang nhìn Trương Nhất Địch.
Cô dè dặt liếc anh.
Hình như anh có vẻ khác lúc nãy.
Ban nãy những bong bóng cảm tính đang nổi lên xung quanh anh bây giờ đã
biến mất, lúc này anh hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, bình
tĩnh, kiềm chế, không dễ dàng để lộ cảm xúc.
Cô bất giác chau mày.
Thấy cô cau mày, Trương Nhất Địch cười khẽ, nói ngắn gọn: “Đừng lo, chúng ta là bạn thân, tôi sẽ không đùa giỡn với cậu. Cho dù ba cậu kia thật sự
thích cậu thì…”. Trác Yến thầm nín thở nghe anh nói tiếp: “… tôi sẽ
không!”.
Trác Yến cảm thấy hơi thở mắc kẹt ở cổ họng bây giờ có thể thở ra nhẹ nhõm.
Cô không biết nên nói gì, chỉ cười hì hì với anh.
Đại Vĩ ngồi cạnh đã bắt đầu say bỗng lên tiếng: “Lão đại, cậu, phạt rượu phạt rượu!”.
A Viên và Cát Huy vội vàng giữ cậu ta lại, không cho cậu ta nói tiếp.
Trương Nhất Địch đứng dậy, cười nh