o cô gỡ mũ
phượng trên đầu xuống, vậy đừng trách cô đoạt đi quyền lợi chú rể của anh mà tự
mình vén lên!
“A!” - Chợt nghe tân nương tử im lặng không nói
đột nhiên không kiên nhẫn mở miệng quở trách, Tề Nghiên bị dọa nhảy dựng, lập
tức nghĩ đến mới vừa rồi cha mẹ nói sau khi vào phòng, trước cầm lấy đòn cân
vén khăn trùm đầu lên. Trong lòng nhất thời hoảng hốt, không chú ý thanh âm tân
nương tử thật sự rất quen tai, giống ruồi bọ không đầu tìm đòn cân khắp nơi,
trong miệng bối rối kêu, “Ở nơi nào? Đòn cân đâu? Ở nơi nào...”
Này ngốc qua... Tuy rằng không nhìn thấy nhưng chỉ
cần tưởng tượng cũng biết anh lúc này bộ dáng ngốc chạy loạn chung quanh, Mộ
Dung Tinh không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười.
“Tìm xem có ở trên bàn hay không?” - Tuy rất muốn tiếp
tục cười anh nhưng vì nghĩ cho cổ và gáy mình khó chịu, đành phải lên tiếng
nhắc nhở.
Nghe vậy, theo bản năng quay đầu hướng nhìn trên
bàn, đòn cân bọc giấy đỏ quả thực ngay trên bàn, Tề Nghiên nhanh chóng đi qua
cầm lấy, cao hứng kêu lên: “Ta tìm được rồi! Ta tìm được rồi! Thực sự ở trên
bàn...”
“Tìm được là tốt rồi, mau tới giúp ta vén khăn
trùm đầu lên.” - Quá mức hiểu anh một khẩu lệnh một động tác, với tính cách mặc
cho người ta nắm đi, Mộ Dung Tinh lập tức hạ mệnh lệnh.
“Nga!” - Tề Nghiên quả nhiên nghe lời, nhanh chóng
cầm đòn cân vén khăn đỏ lên, thoáng chốc, lộ ra khuôn mặt đã quen thuộc lại
luôn nhung nhớ đột nhiên đang cười đập vào mắt, làm cho anh không khỏi ngẩn
người, rất chần chờ, “A Tinh?”
“Đúng vậy!” - Vừa thấy anh bộ dáng ngốc, Mộ Dung
Tinh không khỏi mừng rỡ, không cây quạt trong tay nên đành phải lấy lòng bàn
tay đánh lên trán anh, nhe răng cười. “Chính là ta.”
Động tác quen này vừa ra, lập tức khiến Tề Nghiên
hoàn hồn, đồng thời xác nhận cô chính là A Tinh mình đã mong rất lâu, nhất thời
kinh hỉ ôm nhào lấy, làm cô ngã ở trên giường.
“A Tinh, nàng đã trở lại, không có quên ta, ta rất
nhớ nàng...” - Còn không có nghĩ đến phải nghi ngờ cô sao đột nhiên từ nam biến
thành nữ, cũng không nghĩ tới cô sao lại có thể biến thành tân nương tử, Tề
Nghiên chỉ lo vui vẻ kêu to, hoàn toàn không biết mình đang có tư thế vô cùng
ám muội đem cô đặt dưới thân.
Không dự đoán được anh lại mạnh như vậy, Mộ Dung
Tinh bị đâm thiếu chút nữa đón không được, chỉ cảm thấy một trận choáng váng,
nghe thanh âm anh hưng phấn oa oa kêu thật vất vả cuối cùng cũng chậm rãi khôi
phục thần trí, nhưng cũng đồng thời giật mình thấy tư thế anh đang đè nặng lên
mình, gò má trắng mềm không khỏi đỏ lên.
“Tề Nghiên, chàng thật nặng, đừng đè ta!” - Trừng
mắt xấu hổ đẩy ra.
“Nga!” - Vội vàng đứng dậy, gương mặt ngây ngô
tươi cười. “A Tinh, thực xin lỗi! Nàng đau không?”
Giận trừng liếc
mắt một cái, Mộ Dung Tinh xoay người ngồi dậy, đồng thời chán ghét tháo mũ
phượng nặng nề trên đầu xuống, trực tiếp ném sang bên cạnh, mở miệng chính là
giáo huấn một chút, “Xem ta đụng chàng như vậy xem chàng có đau không? Về sau
không được như vậy, có biết không?” - Đêm động phòng hoa chúc, tân nương tử bảo
chú rể như bảo đứa nhỏ, coi như là tuyệt rồi.
“Biết, biết!” - Giương
đôi mắt vô tội nghe răn dạy, Tề Nghiên hoàn toàn không dám có hai lời.
Thấy anh bộ dạng
ngốc Mộ Dung Tinh sao còn mắng nữa, nhất thời buồn cười bật cười.
Thấy cô mặt giãn
ra tươi cười, Tề Nghiên cảm thấy thả lỏng, cũng cười ngây ngô theo. Trong lúc
nhất thời, chỉ thấy hai người này vừa trở thành vợ chồng ở đêm động phòng hoa
chúc chuyện gì cũng không có làm, song song ngồi ở trên giường nhìn nhau ngây
ngô cười.
Một hồi lâu sau,
Tề Nghiên rốt cuộc nghĩ đến có gì không thích hợp, mắt không khỏi đầy mê hoặc
nhìn cô. “A Tinh, nàng... nàng sao biến thành nữ?” - Khuôn mặt ngốc gắn đầy khó
hiểu.
“Ta vốn chính là
nữ!” - Bật cười liếc mắt một cái, coi như đây là giải thích tốt nhất.
Cũng may mà Tề
Nghiên có thể chấp nhận loại đáp án không phải đáp án này, chỉ là hơi giật mình
“Nga” - một tiếng, tiếp tục hỏi nghi hoặc thứ hai. “Vậy nàng sao lại lại biến
thành vợ của ta?” - Mẹ nói tân nương tử là vợ anh, cô là tân nương tử, tự nhiên
là vợ anh.
“Bởi vì cha mẹ
chàng hướng cha mẹ ta cầu hôn, cha mẹ ta đáp ứng rồi cho nên ta liền thành vợ
của chàng.” - Tròng mắt vừa chuyển, Mộ Dung Tinh vẫn như cũ cho đáp án không
phải đáp án, nhưng lại cố ý ti bỉ cả giận nói: “Sao? Không thích ta làm vợ của
chàng?” Nếu anh dám nói đúng, tuyệt đối cho anh đẹp mặt!
Tề Nghiên dù
ngốc như thế nào cũng biết nhìn sắc mặt người ta. Hơn nữa, anh thực sự không hề
không thích, ngược lại còn thật cao hứng!
“Không có! Không
có! Ta rất thích! A Tinh rất tốt với ta, ta rất thích A Tinh làm vợ của ta...”
- Vội vàng lắc đầu phủ nhận, rất sợ cô không tin.
“Vậy là tốt rồi!”
- Vừa lòng gật đầu, lại sai khiến. “Đi! Rót hai chén rượu lại đây.”
Xem ra nghi thức
đá kiệu hoa phát huy uy phong với tân nương tử không công hiệu! Tề Nghiên đáng
thương nhất định bắt đầu từ đêm tân hôn, nửa đời sau sẽ bị nương tử áp chế tới
cùng, anh hoàn toàn không biết phản kháng, ngoan ngoãn đi qua bàn rót hai chén
r