c chân lên bậc thang, Lam Ngữ định ngăn lại nhưng thấy Liễu Tuấn ra dấu thì những lời định nói lại vội nuốt lại. Liễu Tuấn thấy sắc trời đã tối, vội bước vào phòng bếp sai người chuẩn bị.
Rèm cửa màu tím nhạt, vải phủ ghế màu tím nhạt, gối dựa màu tím nhạt, gường cũng màu tím nhạt, xung quanh mấy chậu than đang cháy, bên trong ấm áp như mùa xuân. Bên tường là giá sách lớn chứa rất nhiều loại sách, trước giá sách là bàn gỗ màu vàng, còn sách chưa đọc xong, tranh chưa vẽ hết. Một chiếc đàn cổ đặt bên góc phòng, giá áo ở cách vách có mấy bộ hỉ phục chưa làm xong. Đúng là thư phòng độc đáo, thanh tao, lịch sự! Chậm rãi ngồi xuống trước bàn, cẩn thận nhìn ngắm bức họa chưa vẽ xong. Một nữ tử phong tư yểu điệu, dáng người uyển chuyển, quần áo xinh đẹp, nét bút kĩ càng, tô màu rất chuẩn. Dù không biết nhưng Hướng Bân vẫn nhận ra quần áo của nữ tử này không giống người bình thường. Thực ra mỗi lần gặp Mộ Vân, quần áo của nàng từ kiểu dáng đến chất liệu vải có bộ nào là không khiến người ta chú ý. Nàng là nhân tài trong việc này! Hướng Bân cảm thán nghĩ.
- Đại ca đến rồi, Mộ Vân thất lễ bắt huynh đợi lâu!
Đôi mắt Liễu Mộ Vân sưng đỏ, gương mặt vàng như nến được Thanh Ngôn đỡ, lảo đảo bước vào. Thấy Hướng Bân, nàng cố mỉm cười nhưng lại thất bại. Với sự xuất hiện bất ngờ của Hướng Bân nàng lại không cảm thấy có gì bất ngờ, chỉ cảm thấy vô cùng cảm động, Hướng đại ca đối xử với nàng như người nhà vậy! Hướng Bân muốn tiến lên đón lấy nàng nhưng Thanh Ngôn đã khéo léo tránh đi, đỡ nàng ngồi xuống bên giường.
Lam Ngữ mang trà bánh vào, mỉm cười tiếp đón:
- Liễu phủ đã nhiều năm rồi không có khách tới, công tử, người chưa quên đạo đãi khách đấy chứ!
Liễu Mộ Vân muốn đứng lên tự tay châm trà nhưng một bàn tay lớn đã giữ lại:
- Đại ca không phải là người ngoài, không cần lễ tiết như vậy! Hai người các ngươi đi xuống trước đi!
Trong giọng nói uy nghiêm có chứa sự tức giận, có sự kiên quyết không cho phép từ chối. Thanh Ngôn Lam Ngữ nhìn nhau, thấy tiểu thư không trả lời, hai người bất đắc dĩ rồi đi ra cửa phòng. Hướng Bân đi về phía Liễu Mộ Vân, ngồi bên giường, hắn không muốn che giấu tình cảm của chính mình, cũng không cần phải làm như vậy. Không biết là Liễu Mộ Vân khóc mệt mỏi hay là thích sự ấm áp trong lòng Hướng Bân nên cũng rất tự nhiên dựa vào hắn, nhắm mắt nghỉ ngơi, khẽ thì thào:
- Đại ca uống chút trà đi! Muội mệt mỏi quá, mẫu thân đột nhiên bệnh lại nặng lên, muội thực sự hoảng hốt, may mà giờ người đã ngủ rồi, cũng không đau như vậy nữa. Chỉ sợ không thể chống đỡ nổi, đại ca!
Nói xong nàng khẽ khóc rấm rứt, Hướng Bân dịu dàng lau nước mắt cho nàng, lòng đầy chua xót. Nàng khóc một hồi, như nhớ ra điều gì:
- Đại ca, Liễu Tuấn bảo phòng bếp chuẩn bị cơm chiều rồi, huynh đừng đi nhé!
Khẽ vỗ về nàng để nàng an tâm dựa vào:
- Ta không đi nhưng Mộ Vân có thể giữ ta lại bao lâu?
Hắn thử hỏi dò tâm ý của nàng. Nàng cười ngây ngô, lại nhắm mắt lại:
- Đại ca đang nói chuyện cười sao, đây là Liễu viên mà, không phải Hướng vương phủ, sao đại ca có thể ở lại lâu được?
- Trong lòng Mộ Vân thì sao?
Tim Liễu Mộ Vân khẽ run lên: Hướng đại ca có ý gì? Chẳng lẽ đại ca với ta… với ta…? Không đâu, huynh ấy là Vương gia, là đại ca? Sẽ không phải là như vậy. Khóe mắt lén nhìn vẻ thận trọng và chờ mong của Hướng Bân. Liễu Mộ Vân dù không phải là kẻ lõi đời nhưng giờ khắc này cũng đã hiểu ra. Nàng chưa bao giờ nghĩ, ngoài Tề Di Phi ra thì lòng còn có thể nghĩ đến ai khác. Cũng không phải là nhất quyết phải lấy Tề Di Phi mà là từ khi hắn đính ước với nàng, ước hẹn 10 năm đã trôi qua, hắn không giữ lời hứa thì nàng sẽ một mình trông giữ Liễu viên, chăm sóc mẫu thân. Hướng đại ca là người nàng muốn lén tìm chút dịu dàng, thân tình của một vị huynh trưởng chứ không phải là tình cảm nam nữ. Kiếp này nàng sẽ không thể tìm được tình cảm như cha mẹ mình. Nghĩ đến sau này có thể gặp khổ sở nhưng đây là số mệnh của mình, có cách gì đâu? Gặp được Hướng đại ca đã là vô cùng may mắn rồi! Nhưng thứ đại ca muốn nàng lại không thể cho, cũng không thể báo đáp đại ca, về sau… Về sau sẽ có nữ tử khác cho đại ca mọi thứ. Vừa nghĩ đến có nữ tử khác, Liễu Mộ Vân cảm thấy tim như bị xé nát. Cảnh tượng ấy sớm muộn gì cũng xảy ra, không thể mà cũng không có sức để ngăn cản, như vậy sau này cũng không thể ỷ lại vào Hướng đại ca như bây giờ được nữa. Thanh Ngôn nói đúng, thực sự không tiện, không tiện. Hàng lệ chảy dài từ khóe mắt, chảy đến bên môi, vừa mặn vừa chát. Nàng cười nhợt nhạt:
- Huynh là đại ca mà, như cánh chim đại bàng rộng lớn, huynh thuộc về trời cao chứ không phải thuộc về một đám mây.
- Vì sao?
Khẩu khí kiên quyết của nàng khiến Hướng Bân sợ hãi, đây là lần đầu tiên gặp được người khiến hắn động lòng. Nhiều năm lăn lộn chốn quan trường, nhìn quen người đời xảo trá, hắn bề ngoài ôn hòa mà trong lòng sớm đã lạnh lẽo. Nhưng sự xuất hiện của nàng khiến hắn bắt đầu học được dịu dàng, học được thương tiếc, học được yêu thương. Nàng rõ ràng đang dựa sát vào hắn nhưng sao lại trả lời như vậy?
Không lời đáp trả, nàng mệt mỏi ngủ t