, kinh ngạc nói:
- Ngươi biết ta?
Trốn ở nơi thôn quê này dạy học là vì sợ những hồng nhan kia tìm đến, không ngờ nàng lại biết hắn.
- Điên đảo trường thi, náo loạn thanh lâu, vì hồng nhan vứt bỏ ngàn vàng, tài tử Giang Nam danh tiếng vang xa, dù về quê vẫn có thể nghe thấy.
Lúc trước ở Tầm Mộng phường, các thiên kim và phu nhân nói chuyện nàng đã từng nghe nhắc đến cái tên này, cũng là nhân vật truyền kỳ, chỉ là không ngờ bây giờ lại gặp được. Trình phu tử cười ha hả:
- Ta thực sự nổi danh đến vậy sao? Ngươi nói như vậy, ta lại cảm thấy có hứng thú với ngươi đó, nơi này thôn dã hẻo lánh, có giai nhân như cô nương ta cũng sẽ không cô đơn.
Mạc Vũ Nhi cười yếu ớt:
- Ý nghĩ này tốt nhất ngươi nên sớm vứt bỏ nó đi, đôi bên đến đây là để tìm yên tĩnh, cần gì phải phá vỡ nó?
- Ngươi không sợ ta dùng sức mạnh?
- Nếu đó là cách thức của ngươi thì ta sẽ thấy lạ, tài tử Giang Nam có danh tiếng nho nhã như vậy, chỉ dùng sức mới có được sao? Thế thì có khác gì đám cường đạo trên núi, còn nữa, sẽ khiến những nữ tử trong thiên hạ say mê ngươi bị đau lòng đó.
- A! Hay cho một nữ tử trí tuệ, vì sao ngươi lại đi ẩn cư?
Trong mắt Trình phu tử hiện lên vẻ tán thưởng, yêu mến.
- Tò mò như vậy không hay lắm đâu.
Mạc Vũ Nhi nói xong rồi chậm rãi đi xa.
Ánh mặt trời ấm áp vui vẻ chiếu vào giữa mi tâm Trình phu tử, ý cười như ẩn như hiện, sự yêu mến nồng đậm không có lối thoát.
- Ngươi là sự bất ngờ thú vị, ta thích!
Hắn đường hoàng hô lớn theo bóng dáng đã đi dần xa.
Trường học trong trấn này là sửa từ một từ đường của nhà giàu có, nơi đây quá vắng vẻ, rất ít tiên sinh chịu đến đây dạy học. Sau khi Trình phu tử đến đây, tất cả đám trẻ trong thôn đều tới đây học, trong từ đường chật ních đám trẻ ngồi. Những người chưa từng đọc sách, Trình phu tử sẽ dạy từ đầu. Hắn dạy Tam tự kinh, Bách gia tính, có đôi khi cũng cho bọn trẻ ngâm mấy bài thơ, giảng giải khôi hài khiến bọn trẻ tiếp thu rất nhanh. Hắn lại là người cá tính, không câu nệ lễ tiết, nói chuyện khiến người khác yêu thích, người trong thôn đều rất kính trọng hắn.
Sau khi tan học, chỗ hắn ở luôn tấp nập người đến nghe hắn kể chuyện xưa hoặc chuyện kỳ thú ở phương xa. Có đôi khi Liễu Tuấn cũng sẽ đến đây mỉm cười lắng nghe, sau khi mọi người về thì cũng cáo biệt.
Tối nay, Trình phu tử như có tâm sự, thấy Liễu Tuấn đến thì thản nhiên nói mấy câu tiễn khách. Hai người đóng cửa lại, hắn rót trà rồi vội vàng hỏi:
- Liễu đại gia, vị cô nương sống nhờ ở nhà ông đã từng gả cho ai chưa?
Chén trong tay Liễu Tuấn hơi run lên, trà đổ ra, ông chậm rãi buông chén, cảnh giác hỏi:
- Sao lại hỏi chuyện này?
- Thực không dám giấu, hôm nay tiểu đệ gặp nàng ở bên ruộng, bị phong tư của nàng làm cho khuynh đảo, rất muốn làm bạn với nàng.
- A! Trình công tử tuấn tú lịch sự, học vấn cao, có cô nương nào là không thể kết bạn, vị cô nương nhà tôi chưa thấy qua thế sự, không trèo cao được đến Trình công tử.
- A! Liễu đại gia, đó là lỗi của ông đó, bảo vệ nàng đến chết, ta không ngưỡng mộ ai cả, chỉ riêng với nàng là nhất kiến chung tình.
- Trăm ngàn lần không được, cô nương ở nhà tôi đã gả cho người rồi.
Liễu Tuấn không khỏi có chút bối rối, ở trước mặt Trình phu tử ông không còn sự khôn khéo như trước kia, đôi mắt của Trình phu tử như nhìn thấu tâm tư của người khác khiến người ta hoảng hốt.
- Liễu đại gia, ông đừng nói dối, mấy câu này quá mâu thuẫn nhau!
Liễu Tuấn nghiến răng rồi nói:
- Trình công tử, tôi nói thật cho công tử biết, vị cô nương kia thực ra là chủ tử của tôi, nàng không phải là nữ tử bình thường, công tử giữ lại mối tình si kia đi thôi! Nàng là người Liễu Tuấn dù chết cũng phải bảo vệ.
Trình phu tử ngây ngẩn người, nàng có khí chất cao nhã, có thể thấy không phải là người tầm thường, hắn vẫn không từ bỏ mà cố truy vấn:
- Tôi thực sự không xứng với nàng sao?
Liễu Tuấn thở dài, Hướng Vương gia, Tề công tử là người thế nào mà tiểu thư còn không lấy, Trình phu tử chỉ là một tiên sinh dạy học, sao tiểu thư có thể để tâm.
Ông nhìn thần thái ngông cuồng của Trình phu tử, khéo léo nói:
- Tôi cũng không biết, tiểu thư tính tình lạnh nhạt, hình như không muốn nói chuyện cưới gả. Tôi thấy phu nhân có nhắc đến mấy lần nhưng nàng đều đánh lui.
- Phu nhân ở đây sao, vậy phu nhân có thể quyết định chuyện của tiểu thư chứ!
- Ừm, tiểu thư rất hiếu thuận, luôn nghe lời phu nhân.
Trình phu tử vui vẻ, hắn sẽ phải đem tài năng ra để khiến phu nhân yêu thích, lâu dần nhắc đến chuyện hôn sự chắc hẳn sẽ không phải là chuyện khó.
Liễu Tuấn nhìn vẻ vui mừng của hắn thì thầm lắc đầu, lòng tiểu thư sẽ không đặt ở bất kì ai, trừ khi người đó là Hướng Vương gia.
"Trẫm thật sự thua sao?" Hoàng thượng không thể tin được vào ván cờ trước mắt, chỉ kém nửa bước thôi, quá không cam lòng.
Hướng Bân mỉm cười, nhẹ phe phẩy chiếc quạt trong tay, trời nóng ngồi chơi cờ cũng không phải là chuyện gì thoải mái, hắn vừa lau mồ hôi vừa nói: "Thần đệ được Hoàng thượng nhường nhịn, may mà thắng được nửa bước".
Hoàng thượng lườm hắn, còn may mắn, hôm nay hắn đã thua ba ván rồi, ván này n