gió.
Diệp Anh ngây như khúc gỗ nhìn Việt Xán, môi mấp máy, nhưng không nói được
gì. Bỗng dưng cô không thể suy nghĩ được gì hết, dường như trong đầu đầy ắp, tắc nghẽn, lại cơ hồ như đột nhiên bị rút rỗng.
“Lão thái gia, Tạ phu nhân.”
Ngoài cửa vọng đến tiếng của Tạ Phong, mấy giây sau, cửa phòng mở ra, Tạ Hạc
Phố, Tạ Hoa Lăng, Sâm Minh Mỹ cùng đi vào, quản gia đi sau, cuối cùng là một người đàn ông giúp việc, tay kéo chiếc va li to.
“A Anh, cô đã ngồi tù thật sao?!”
Tạ Hoa Lăng mặt cau cau, đi vào nghiêm giọng hỏi.
“…”
Diệp Anh cau mày, nhìn thấy Sâm Minh Mỹ đang bám vào cánh tay Tạ Hạc Phố, mắt lạnh lùng, vết dấu tay vẫn hằn rõ trên mặt.
“Nói…!”, Tạ Hoa Lăng không kìm được nộ khí, bước về phía cô, “Rốt cuộc cô là ai! Tại sao cô mò vào Tạ gia! Tóm lại cô có mục đích gì! Minh Mỹ đã nhiều
lần nói với tôi, cô không đáng tin, không thể tin, cô có dã tâm, tôi lại không tin! Không thể ngờ cô lại… cô lại là một tội phạm! Học vấn của
cô, nhân thân của cô, tất cả đều là dối trá, đùng không!”.
Sâm Minh Mỹ lạnh lùng “hừ” một tiếng.
Trên chiếc đi văng đỏ, Việt Xán mặt lạnh tanh nhìn ra ngoài trời mưa.
“… Trước đây tôi…”, cúi mi, Diệp Anh dừng lại, “… đã từng vào trại quàn giáo thiếu niên…”.
“Bốp…!”
Lời chưa hết, Tạ Hoa Lăng trợn tròn mắt, vung một cái tát!
Cái tát còn vang hơn sấm, chấn động, văng vẳng trong phòng, bất chợt sống lưng Việt Xán cũng cứng đờ.
Một sợi máu rỉ ra từ mép Diệp Anh.
“Cô…”, Tạ Hoa Lăng túm lấy cô, giận dữ hét lên, “Đồ kẻ cắp! Đồ lừa đảo! Đồ rác rưởi! Trời ơi! Vậy mà tôi để cho nó ở trong Tạ gia lâu như vậy! Trời
ơi…! Quản gia! Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát! Thời gian vừa rồi còn dám đánh Minh Mỹ! Sao còn đứng ngây ra đấy, quản gia, tôi bảo mau đi báo
cảnh sát, ông có nghe thấy không!”.
Một Diệp Anh trắng bệch.
Lấy tay lau vết mấu, cô nhếch mép, lòng lạnh ngắt, tê liệt, ngẩng đầu, dôi mắt đen thẳm nhìn Tạ Hoa Lăng.
“Cô, cô nhìn xem”, Sâm Minh Mỹ đột nhiên xen vào, “Vừa rồi cô ta đánh con
cũng với ánh mắt như vậy, thật đáng sợ, giống như sắp giết người vậy”.
Tạ Hoa Lăng kinh ngạc, “Giết người?”.
“Bị giam sấu năm trong trại cải tạo, không thể là tội ăn cắp vặt”, Sâm Minh Mỹ ngừng lại, “Có lẽ là tội nặng, rất có thể là… tội giết người”.
Tạ Hoa Lăng bất ngờ lùi lại hai bước.
“Tôi nói đúng không?”, Sâm Minh Mỹ nhìn chòng chọc Diệp Anh, “Rốt cuộc cô
phạm tội gì? Có phải tội giết người không?”. Lần trước Thái Na đã nói
với cô, chỉ biết Diệp Anh phạm trọng tội, nhưng là trẻ vị thành niên,
cho nên toàn bộ hồ sơ đã bị niêm phong lưu trữ.
“Cô đoán xem!”, môi vều lên một cục nhỏ, Diệp Anh cười nhạt, “Sâm tiểu thư
thần thông quảng đại, chút việc đó đâu cần tôi phải nói ra”.
“Cút…!”
Nhìn thái độ thách thức bất cần như vậy, cơn giận của Tạ Hoa Lăng lại bùng lên, chỉ tay ra cửa thết lớn:
“Cô lập tức cút khỏi Tạ gia! Không bao giờ được bén mảng đến đây nữa…!”
Tim Diệp Anh chìm xuống.
“Vậy còn dự án thời trang cao cấp?”, như đột nhiên nhớ ra, Sâm Minh Mỹ do dự hỏi, “Có để cô ta tiếp tục phụ trách một bộ phận?”.
“Đương nhiên không!”, Tạ Hoa Lăng giận dữ, “Bắt đầu từ bây giờ, bất luận là Tạ gia, hay tập đoàn Tạ thị đều không cho phép người đàn bà này ló mặt
đến!”.
“Ông…”
Sâm Minh Mỹ nhìn Tạ Hạc Phố như muốn tìm kiếm sự xác nhận.
“Cứ làm theo lời Hoa Lăng đi”, Tạ Hạc Phố thở dài, “Phạm quản gia, đồ đạc của cô Diệp đã thu xếp xong chưa?”.
“Thưa, đã xong!”, lấy chiếc va li từ tay người giúp việc, quản gia đưa đến trước mặt Diệp Anh.
“Xin kiểm tra, xem có còn sót gì không.”
Một cái va li đen to đùng.
Trông như một con quái thú có thể nuốt chửng tất cả.
Ngoài cửa sổ một tiếng sấm đinh tai, mưa mênh mang một màu trắng xoá, như là
thế giới của nước. Diệp Anh chầm chậm nhìn tất cả mọi người, sau đó đón
lấy hành lí, cầm lên chiếc ô đen để cạnh đi văng. Nền thảm mềm dày, bánh xe va li lăn trên đó êm ru không một tiếng động.
“Tôi đi đây.”
Diệp Anh thản nhiên nói, ánh mắt lướt qua Sâm Minh Mỹ đang nhếch mép cười,
bàn tay nắm chặt kéo va li, Diệp Anh cũng mỉm cười với Sâm Minh Mỹ, lại
gật đầu chào những người khác, cô kéo va li đi khỏi cửa phòng, dáng tự
nhiên, như một người khách cáo từ.
Trên hành lang vắng lặng.
Trải thảm mềm mại.
Những người giúp việc đang đi tới vẫn lễ phép cúi chào cô, tiếng sấm đùng
đùng, từngt ia chớp rạch bầu trời mưa, Diệp Anh lặng lẽ nhìn về phía
gian phòng ở cuối hành lang. Ngoài cửa căn phòng đó, mấy y tá và người
giúp việc mặt căng thẳng lắng nghe động tĩnh từ bên trong, ai cũng sẵn
sàng đợi lệnh.
Nhấc chân.
Cô đi về phía cổng lớn.
Một người đàn ông giúp việc mở cánh cửa sắt nặng nề cho cô, một cơn gió
lạnh mang theo nước mưa đột nhiên ào tới, chiếc áo sơ mi trên người vẫn
chưa khô hẳn, giờ lại ướt thêm, cô nghiến răng, rùng mình.
“Ào…!”
Cơn gió mạnh thốc vào thổi lật rèm cửa, nước mưa hắt vào người Tạ Phố đứng
cạnh cửa sổ, anh lặng lẽ nhìn ra ngoài. Ánh chớp loang loáng chiếu sáng
bầu trời, trong màn mưa mênh mông, bóng trắng đó cố gắng giữ chặt chiếc
ô, một tay kéo chiếc va li to đùng giẫm trên vũng lầy từng bước xa dần.
T