hảo với cơ
thể khỏe mạnh đầy nam tính và khí chất cao quý sẵn có của anh, giống như dấu ấn
nguyên thủy chỉ thuộc về một mình anh.
Cô không biết nên miêu tả cảnh tượng trước mắt thế
nào, tất cả từ ngữ dường như đều quá kém cỏi và không đủ để hình dung, tán
thưởng hơn nữa cũng chỉ là gán ghép khiên cưỡng.
Lăng Lạc Xuyên quay đầu lại trong ánh sáng ngược
chiều, thấy cô vẫn quấn chăn ngồi ngơ ngẩn, nghĩ đến việc cô vẫn trần truồng
dưới chăn, không nhịn được bèn hỏi: “Em lạnh không?”.
Vị Hi lắc đầu, rồi hắt hơi một cái. Lăng Lạc Xuyên
đóng cửa sổ, bước tới phòng để quần áo tìm chiếc áo len mỏng màu xám tro, trở
lại phòng ngủ đưa cho cô, anh nói: “Mặc cái này trước đã, quần áo em ướt cả
rồi, phải giặt mới mặc được”.
Vị Hi nhận lấy quần áo, không dằn nổi sự tò mò, viết
trên giấy: “Sao anh có hình xăm?”.
Lăng Lạc Xuyên lúc này mới nhớ ra, chỉ chỉ vai mình,
“Em nói cái này á? Xăm hồi trong trường quân sự”.
Vị Hi hai ngạc nhiên, viết: “Trường quân sự cho
phép?”.
Lăng Lạc Xuyên cười: “Chính vì không cho phép nên anh
mới xăm, rồi thuận lợi bị đuổi ra. Sau khi ông cụ nhà anh biết, đánh anh gãy
một chiếc xương sườn, chính ở chỗ này…"
Anh kéo tay cô kề lên cơ bụng rõ góc cạnh của mình,
cảm giác chạm vào cứng rắn mạnh mẽ, giống như bàn thép quấn vải bông.
Vị Hi đỏ mặt, vội vàng rút tay về, viết lên giấy: “Để
chọc tức ông ấy nên anh mới cố ý làm ư?”.
Người đàn ông cười, bẹo cằm cô, “Chỉ cần có thể chọc
giận đến mức ông ta phải nhảy lên, bảo anh chết anh cũng mãn nguyện. Được rồi,
không nói chuyện này nữa. Em đói không, chúng ta gọi đồ ăn?”.
Tâm tư Vị Hi vẫn đặt ở vết xăm của anh, nhìn hình vẽ
đẹp đẽ mà rực rỡ đó, đôi môi khẽ rung, âm thầm nói hai từ không lời.
Lăng Lạc Xuyên thấy khóe miệng cô động đậy, tò mò hỏi:
“Em nói gì?”.
“Triều Ảnh, tên của loại hoa này, là loại đẹp nhất
trong loài hoa thược dược”. Vị Hi viết trên giấy.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu liếc qua, “Anh không biết nó có
nguồn gốc như vậy, ban đầu chọn bừa một hình vẽ, rồi kêu thợ xăm. Em thích à?”.
Vị Hi gật đầu, dùng ngôn ngữ kí hiệu nói: “Rất
đẹp". Nghĩ một chút lại viết: “Có thể để em vẽ anh không? Em muốn bức
tranh này trở thành tác phẩm tốt nghiệp, sẽ không chiếm nhiều thời gian của anh
đâu, có được không?”
Lăng Lạc Xuyên lập tức nổi hứng, cười ha ha hỏi cô:
“Khỏa thân hả? Chỉ cần là em, anh hiến dâng vô điều kiện”.
“Không cần khỏa thân, chỉ nửa trên là được rồi'’.
Lăng Lạc Xuyên cười xấu xa, “Em khẳng định chứ? Thực
ra phần dưới của anh còn đẹp hơn cả phía trên'’.
Vị Hi lắc đầu viết: “Em chỉ vẽ hoa, không có hứng với
giun đất”.
Anh quay sang bên tai cô, ngón tay cứng
rắn xâm nhập vào cơ thể cô, gấp gáp mà bực dọc nói: “Trời ơi, em ngoan một
chút, ngoan một chút, được không? Cho anh. cho anh...".
“Em chống đối anh như vậy, lại đi cùng
cậu ta, em cho rằng cậu ta là người thế nào? Nói cho em biết, thứ Lăng Lạc
Xuyên thích chưa bao giờ có đạo lí đặt xuống không đụng vào. Chỉ cần cậu ta đạt
được, em cho rằng cậu ta có thể cảm thấy mới mẻ bao lâu? Một tháng? Hay một
năm? Em không có địa vị xã hội, không tiền, không có hậu thuẫn, yêu đương với
một công tử đào hoa em chơi nổi không?".
“Cả đời này của em đã định trước sẽ
không thể trốn thoát, anh mới là sự lựa chọn tốt nhất của em. Anh không cần em
yêu anh, anh cũng sẽ không yêu em. Nhưng anh có thể cho em cuộc sống tốt hơn
hẳn bây giờ rất nhiều, đời người ngắn ngủi, sống vui vẻ mới là điều quan trọng
nhất. Em không bằng lòng, hôm nay anh tạm thời tha cho em, tự em suy nghĩ cho
kĩ đi nhé...".
Chiếc bút vẽ trong tay bất giác dừng lại, Vị Hi thất
thần nhìn bảng vẽ của mình, trên đó chỉ mới vẽ vài nét thưa thớt.
Khi ấy Nguyễn Thiệu Nam vặn cánh tay cô bị thương, túm
cằm cô nói xong những lời này liền bỏ mặc cô đau đến toàn thân run rẩy, tự mặc
quần áo rồi bỏ đi. Còn mình cô nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, đối diện với
bóng tối, hoang mang lo sợ, khóc không thành tiếng.
Cô không muốn Như Phi Nhìn thấy bộ dạng này của cô,
mặc quần áo xong lại không biết mình nên đi đâu?
Một mình trên đường mưa to gió lớn, vừa tối vừa lạnh,
đi rất lâu, lạnh đến mức toàn thân run rẩy, vừa buồn ngủ vừa mệt.
Chỉ nhớ cuối cùng mình đã tới một nơi rất ấm áp, rất
sạch sẽ, không có mưa. Cô đã quá mệt, tìm một cái đệm mềm mại, nằm lên rồi ngủ
thiếp đi.
Trong lòng vẫn thầm nghĩ, đêm đen của thành phố này
thật quá dài, ngày mai nếu trời nắng thì tốt rồi...
Khi cô tỉnh dậy, trời thực sự đã nắng. Nhìn người ngủ
bên cạnh cô mới nhớ ra, hóa ra bản thân bất giác đã tới biệt thự của Lăng Lạc
Xuyên, mở cửa bằng chìa khóa anh đưa, mơ hồ trèo lên giường người ta, ngủ một
mạch tới khi trời sáng.
“Có phải mệt quá không? Có cần nghỉ ngơi chút không
em?”. Lăng Lạc Xuyên ngồi trên ghế làm người mẫu thấy cô khi thì hoang mang lo
sợ, khi thì nhìn bảng vẽ đến thất thần, tưởng hôm qua cô không được nghỉ ngơi
đủ.
Vị Hi không trả lời, cúi đầu, buông thõng tay, ngồi
trên chiếc ghế vẽ cao cao, càng thấy rõ cô co vai khom lưng, trông rất đáng
thương.
Anh bước
