ẽ xâm nhập vào cơ thể run rẩy của cô, đôi môi nóng rực cắn vành tai cô,
gấp gáp vội vàng nói: “Trời ơi, em ngoan một chút, ngoan một chút được không?
Cho anh, cho anh...”.
Nước mắt cô chảy thành hàng, ướt đẫm mặt anh.
Anh biết cô khóc, nhưng anh không khống chế nổi. Anh
chăm chú nhìn đôi mắt đẫm nước của cô, không muốn nhìn tiếp. Thậm chí không
quan tâm nỗi đau của cô, nhẫn tâm lật người cô, vùi mặt cô vào tấm gối lụa quý
giá.
Lồng ngực rắn chắc của anh đè lên lưng cô, kẹp đôi tay
không ngoan ngoãn của cô ra đằng sau, đôi chân to khỏe mạnh mẽ tách hai chân
khép chặt của cô ra, người con gái phía dưới giống như con chim sẻ nhỏ bị trói
chặt, mặc người ta xâu xé, vô cùng thê thảm.
Anh chỉ muốn cứ như vậy mà tiến vào nhưng ôm cơ thể cô
đau đến run rẩy, thế nào cũng không thể xuống tay. Anh buông tay cô, cánh tay
vắt lên trước ngực cô, bàn tay nắm chặt phần đẫy đà của cô, ra sức nhào nặn,
rên rỉ, nụ hôn mãnh liệt in dấu trên vai cô, hổn hển nói: “Ông trời của tôi, em
sắp ép anh phát điên rồi. Vị Hi, nghe lời chút đi, cho anh vào được không? Anh
không muốn xé nát em ra…".
Vị Hi túm chặt ga giường phía dưới, mặt dán sát vào
gối, nước mắt ròng ròng bất lực, nhắm mắt cam chịu số phận. Lần này cô thực sự
biết, cô đã không còn sức lực để chống cự nữa rồi, mỗi lần vùng vẫy cũng chỉ
khiến bản thân càng đau đớn, mỗi lần phản kháng cũng chỉ khiến bản thân càng
tuyệt vọng.
Nhưng trong lòng quả thực không hiểu, rõ ràng anh từng
đồng ý với cô. Anh từng nói sẽ không lừa cô nữa. Anh từng nói sẽ cố gắng hết
sức không khiến cô chịu tổn thương.
Cô nhớ tối hôm đó bên hồ sen đẹp đẽ ấy, anh đã nói như
vậy.
Rèm cửa sổ phòng ngủ khép chặt, tối đến mức tựa như
một thế giới khác, một thế giới không có xót thương, không có nhân từ, không có
cảm thông.
Nửa năm trước, cô sống chết nắm lấy không buông, bị
người ta ức hiếp lợi dụng, cô không oán. Vậy còn nửa năm sau? Cô lại giẫm lên
vết xe đồ, lại bị người đàn ông này lừa gạt một cách triệt để ư?
Đúng thế, họ mới là người ngồi yên mà có cả thiên hạ,
muốn làm gì thì làm. Vì vậy cô thực ngốc, thật đấy.
Trốn đến chỗ này thì thế nào? Nguyễn Thiệu Nam giễu
cợt rất đúng, cô lại cho rằng anh sẽ khác, kết quả từ đầu đến cuối chẳng qua
chỉ là trăm sông đổ về một bể mà thôi.
Giây phút cơn đau gần đến, cô cắn chặt môi, khóc thút
thít không thành tiếng, nói với chính mình hết lần này đến lần khác: Đây là báo
ứng của mày, báo ứng mày có mắt như mù, không hiểu rõ con người. Chịu đựng một
chút, chịu đựng một chút là qua thôi. Chịu đựng qua lần này, lòng mày có thể
chết hoàn toàn...
Người đàn ông thở dài một tiếng trong bóng tối, bật
sáng bóng đèn đầu giường, qua ánh đèn màu cam, say mê nhìn người phụ nữ bị mình
đè trên giường.
Anh thích màu trắng, đồ trên giường đều màu trắng. Lúc
này, chăn mịn như tuyết, như làn sóng. Cơ thể trắng nõn của cô ánh lên trong
đống hỗn độn màu trắng, còn trắng hơn cả tuyết mùa xuân. Tựa như hoa sen trắng
thánh thiện, mang theo vẻ đẹp gần như bi thương.
Chính vì quá đẹp khiến người ta bất giác muốn làm nhiễm
bẩn, muốn tàn phá, muốn giành giật, muốn để lại dấu ấn thuộc về chính mình trên
phần thanh khiết ấy.
Nếu không nhìn thấy nước mắt, sự đau khổ của cô, có
phải có thể tiến hành tới cùng trận cướp bóc tàn nhẫn này không?
Nụ hôn của anh in dấu trên bờ vai trơn mượt của cô,
cảm giác bản thân giống như trúng phải trùng độc, cô nằm trong lòng bàn tay
anh, mỏng manh xinh đẹp, bơ vơ không nơi nương tựa, dường như có được dễ như
trở bàn tay nhưng lại không thể đạt được theo cách như vậy.
Hít sâu vài hơi, cố gắng kiềm chế bản thân, anh xoay
cơ thể run lẩy bẩy của cô lại, hôn lên đôi mắt đỏ hoe, than thở: “Em nhất định
lại đang chửi thầm anh trong lòng, có phải không? Xin lỗi, anh đã mạo phạm em.
Do anh đầu óc mê muội, coi sự im lặng của em là ngầm đồng ý, lại quên
đi…". Ngón tay anh lướt nhẹ qua môi cô, “Em không thể nói chuyện, cho dù
không muốn em cũng không thể nói ra. Nhưng Vị Hi, em thực sự khiến anh hồ đồ
rồi. Nếu là người con gái khác, anh sẽ cho rằng cô ấy đang chơi trò vờ tha để
bắt thật. Nhưng anh biết, em không thế. Vị Hi, có thể nói cho anh biết không,
cho dù anh có muốn thông cảm với em, yêu thương em thế nào đi nữa, nhưng em đối
xử với anh lúc gần lúc xa, lúc nóng lúc lạnh như vậy, anh thực sự không dám đảm
bảo bản thân lần sau còn có thể chống đỡ được”.
Thấy cô cúi đầu, không trả lời, người đàn ông mạnh mẽ
nâng cằm cô lên, ánh mắt nôn nóng đối diện với sự sợ hãi của cô, “Em đối với
anh không phải không có cảm giác, đúng không? Vị Hi, nói cho anh biết, điều này
rốt cuộc có phải là mình anh tự huyễn hoặc? Nếu em nói đúng, vậy thì ít nhất để
anh làm lành vết thương của em, để anh thấy em tốt lên, anh mới an lòng, anh
mới có thể hoàn toàn buông em ra, tiếp tục cuộc sống phóng đãng ăn chơi đàng
điếm của anh. Nếu em nói, em có tình cảm với anh, cho dù chỉ một chút chút
thôi, anh cũng nguyện tiếp tục chờ em. Chờ em mở nút thắt trong trái tim, chờ
em yêu anh, chờ em bằng lòng để anh chạm vào em. Trướ
