Snack's 1967
Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tuyệt Sắc Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327923

Bình chọn: 8.5.00/10/792 lượt.

n tay

còn rảnh chỉ lên miệng anh rồi lại chỉ vào thứ đang không ngừng kêu, ý rằng:

“Để em nghe điện thoại trước”.

Người đàn ông bất đắc dĩ buông cô ra nhưng không rời

xa, quấn lấy thơm lên cổ cô, khiến cô vừa nhột vừa tê.

Vị Hi nhịn cười nghe máy, giọng của Trì Mạch

trong trẻo vang lên trong ống nghe, rơi vào tai hai người.

“Vị Hi, anh trở về rồi".

Lăng Lạc Xuyên ngồi trên ghế xem ti vi điềm nhiên như

không, nhưng căn bản không biết mình đang xem cái gì. Vị Hi bước tới, khom

người trước mặt anh, dùng ngôn ngữ kí hiệu nói: “Em về nhé?”.

Lăng Lạc Xuyên quay mặt và người sang hướng khác, coi

như không nhìn thấy.

Vị Hi cố ý chắn trước mặt anh, dùng tay nói: “Anh

không tiễn em à?”.

Người đàn ông đúng lên, túm lấy bả vai cô, kéo sang

một bên, tiếp tục xem. Vị Hi nghĩ một chút, viết vài chữ trên giấy, dán lên

lưng anh, quay người rời đi.

Lăng Lạc Xuyên thấy cô ra khỏi cửa, kéo tờ giấy sau

lưng ra xem, trên đó viết: “Đồ quỷ hẹp hòi, bên ngoài tối đen như mực, anh

không đưa em về hả? Nếu như gặp phải tên háo sắc, em hận anh cả đời'’.

Người đàn ông vo tròn mảnh giấy, cầm áo khoác trên

ghế, vội vàng đuổi theo.

Trên đường trở về, Lăng Lạc Xuyên nhìn

biểu hiện gấp gáp của Vị Hi từ gương chiếu hậu, hơi ghen: “Vội vàng như vậy làm

gì? Anh ta đâu phải sắp chết, không phải vẫn khỏe mạnh trở về đó ư?"

Vị Hi liếc thấy gương mặt âm u của anh, viết lên giấy:

“Khi anh ấy đi rất vội vàng, em chỉ muốn mau chóng xác nhận anh ấy thực sự có

bình an vô sự hay không. Anh giận à?”.

Bị cô hỏi như vậy, anh chẳng nói được gì nữa, chỉ đáp:

“Anh không giận, nhưng trong lòng không phục. Đều là người được cha mẹ sinh ra

cha mẹ nuôi dưỡng, sao anh ta lại cao quý như vậy?”.

Vị Hi bị anh chọc cười, viết: “Còn nói không giận. Sao

anh ấy có thể so với anh chứ? Anh từ lúc sinh ra đã được biết bao người yêu

thương, bây giờ muôn vàn yêu chiều cũng đều tập trung vào mình. Nhưng anh ấy

đến một người thân cũng không có, bọn em đều là cô nhi, đương nhiên phải dựa

vào nhau. Nếu đến cái này anh cũng giận, vậy em thực sự không còn gì để nói

nữa'’.

Lăng Lạc Xuyên nhìn con đường phía trước, thở dài:

“Thực ra là anh lo lắng. Anh biết, anh ta đi đấm bốc chợ đen đều vì em. Một

người đàn ông có thể làm tới mức độ này vì một người con gái, anh ta có suy

nghĩ gì, anh là đàn ông, chỉ cần nhìn đã biết. Vị Hi...".

Đột nhiên anh quay mặt lại, nghiêm túc nói: “Nếu có

một ngày, anh và anh ta cùng rơi xuống nước, em cứu ai?”.

Nghe thấy câu hỏi này, Vị Hi quả thật bị anh làm cho

tức điên, liếc anh một cái, cúi đầu viết lên giấy: “Ai đẹp trai, em cứu người

đó”.

Người đàn ông nhìn xong, á khẩu không nói được gì, im

lặng cả quãng đường.

Chiếc xe thể thao của Lăng Lạc Xuyên dừng ở tầng dưới,

Vị Hi mở cửa xe, quay người nhìn dáng vẻ buồn rầu không vui của anh, bất giác

bật cười, viết lên giấy: “Quả thật anh nghĩ quá nhiều rồi, bọn em không phải

quan hệ đó, đợi khi nào rảnh, em sẽ giải thích với anh. Ngủ ngon, đi đường lái

xe cẩn thận."

Lăng Lạc Xuyên gật đầu, nhìn

lên trên, nói: “Ngày mai tan học đợi anh, anh đến đón em”.

Vị Hi gật đầu, xnống xe, sau đó nhìn đèn đuôi xe anh

biến mất trên đường mới quay người đi lên.

Một tay túm lấy tóc cô, cúi nhìn cô từ

trên cao, cười lạnh lùng: “Cho hay không cho?"


Đêm ở khu dân nghèo trước nay luôn phong phú đa dạng,

khắp nơi tràn ngập những niềm vui rẻ mạt, tuy thô bạo nguyên thủy song dứt

khoát trực tiếp.

Trì Mạch đứng trên ban công,

vừa uống bia vừa nhìn đèn màu rục rỡ tầm thường trên đường. Vị Hi có chút căng

thẳng nhìn bóng lưng anh, bước tới bên cạnh dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi: “Anh

giận à?”.

Trì Mạch lắc đầu, “Anh không

giận, chỉ lo cho em thôi, sợ em nương tựa nhầm người, cuối cùng người khổ nhất

lại là chính em".

Vị Hi nhớ đến tình cảnh lúc ban ngày, bất giác mỉm

cười, dùng tay nói: “Sẽ không đâu, em rất có lòng tin đối với anh ấy”.

Tri Mạch bất đắc dĩ cười một cái, cốc trán cô, “Anh

biết, em trước nay thông minh. Nhưng anh sợ em quá đơn thuần, nhìn người không

chuẩn xác, cuối cùng lại hại mình. Anh ta không phải nhân vật đơn giản, gia

đình, địa vị, bối cảnh đều vô cùng phi thường. Tóm lại, em nên cẩn thận hơn”.

Vị Hi thấy ấm áp trong lòng, dùng ngôn ngữ kí hiệu

nói: “Xin lỗi, luôn bắt anh lo lắng cho em”.

Tri Mạch cười, hôn lên trán cô, “Ừ, kiếp trước anh đã

nợ em rồi'’.

“Trò đấm bốc bên chỗ Ngụy Thành Báo, anh đừng đi nữa.

Anh ấy nói sẽ phụ trách phí chữa trị cho em. Anh không cần mạo hiểm nữa, em rất

lo”.

Tri Mạch thở dài, “Lên núi thì dễ, xuống núi mới khó.

Việc này không phải anh nói dừng là có thể dừng." Nghe thấy Tri Mạch nói

vậy, Vị Hi rất lo lắng, “ Vậy làm thế nào?”.

Tri Mạch xoa nhẹ gương mặt nhỏ ửng đỏ vi lo âu, an ủi

cô: “Đừng lo, tự anh biết chừng mực. Hơn nữa, anh cũng muốn tiết kiệm thêm chút

tiền chuẩn bị cho cuộc sống sau này, công việc không chính đáng không thể làm

cả đời”.

“Xin lỗi, nếu không phải vì em...".

Tri Mạch ôm vai cô, cười nói: "Đồ ngốc, đừng có

trách nhiệm gì cũng đều gánh lên vai mình. Anh từng nói với