ại ôm cô, thở dài, “Vị
Hi, em không biết, anh nhớ em biết nhường nào, anh muốn... xé nát em ra biết
bao”.
Toàn thân Vị Hi run rẩy, răng va vào nhau, như con
chim nhỏ bị con hổ bứt sống từng cái lông, giãy chết trước miệng hổ nhưng sống
không bằng chết.
“Anh Lăng, anh không thể vào, anh Lăng...".
Lăng Lạc Xuyên đá chân mở cửa, bước dài vào phòng,
nhìn thấy trận đấu đẫm máu trên màn hình lớn, lại nhìn gương mặt Vị Hi đầy vệt
nước mắt, trong phút chốc đã hiểu tất cả.
Anh bước tới kéo Vị Hi ra sau lưng, nhìn
Nguyễn Thiệu Nam cười nhạt, “Xem ra anh không hiểu ý tôi. Không sao, tương lai
chúng ta còn dài'’.
Quay mặt sang nói với người phụ nữ bên cạnh: “Chúng ta
đi!”.
Nhưng Vị Hi kéo anh lại, nhìn màn hình lớn, lại nhìn
Lăng Lạc Xuyên, giống như nắm lấy sợi dây cứu mạng.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trên ghế sofa, nhìn chăm chú
bằng ánh mắt xem kịch.
Điều này như đồ thêm dầu vào lửa, Lăng Lạc Xuyên bất
giác nổi giận, nhìn cô, mạnh mẽ nói từng từ: “Đi theo anh! Đừng để anh nói lần
nữa!'’.
Vị Hi sợ hãi đến ngơ ngẩn vì giọng nói hung dữ của
anh, nhưng lúc này, trên màn hình lớn Trì Mạch
lại bị đối thủ đốn ngã lần nữa, xung quanh vang lên tiếng cổ vũ như sấm dậy.
Võ sĩ người Campuchia đó có một đôi mắt lạnh giá như
loài bò sát, vô tình nhìn đối thủ ngã dưới đất, chuẩn bị lấy đi sinh mệnh của
anh bất cứ lúc nào.
Lăng trì chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Cô không thể chịu đựng được nữa, hai đầu gối mềm nhũn,
quý trước mặt Lăng Lạc Xuyên, kéo góc áo anh, đôi mắt sũng nước xót xa ngẩng
lên nhìn anh, cầu cứu không lời, dường như đang nói: “Xin anh, xin
anh...".
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trên ghế sofa thờ ơ lạnh nhạt
cuối cùng cũng bật cười.
Cúi nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới đất đau khổ cầu
xin anh, Lăng Lạc Xuyên hận đến tột cùng, hít sâu một hai, hất tay cô ra, rút
di động gọi cho Ngụy Thành Báo.
Bên kia vừa gọi một tiếng “Lăng thiếu gia", anh
bèn hung hăng chửi trong điện thoại, “Lập tức kêu tên người Campuchia dừng lại,
chậm một phút, mẹ kiếp, tôi sẽ khiến anh không chịu nổi!”.
Sau đó hạ điện thoại xuống, nhìn Nguyễn Thiệu Nam ngồi
trên ghế sofa, cười lạnh một tiếng, “Đã thấy thứ anh muốn thấy, giờ anh mãn
nguyện rồi!”.
Đừng có vờ làm ra bộ dạng đáng thương
với anh, hôm qua chẳng phải còn muốn ngủ cùng anh sao?
Phát sóng trực tiếp hiện trường đã kết thúc, kịch hay
cũng tàn, Nguyễn Thiệu Nam tắt ti vi, cầm li rượu lên uống rượu một mình.
Chuông điện thoại reo, anh tiện tay nghe máy, nghe một lát rồi cười “Không sớm,
anh ta đến vừa đúng lúc, thời gian vừa vặn. vất vả rồi...".
Nguyễn Thiệu Nam đặt điện thoại xuống, đứng lên bước
tới bên cửa sổ nhìn xuống thành phố này, lần trước cũng ở đây, Vị Hi gây gổ với
anh suýt chút nữa máu chảy thành sông. Anh còn nhớ, khi đó cô nói: “Anh muốn
tôi yêu anh, có thể không?”.
Lúc ấy tất cả đều là giả, duy chỉ có sự phẫn nộ khi đó
là thật. Nghe thấy câu đó, anh hận không thể xé cô thành từng mảnh nát vụn.
Không! Mảnh vụn vẫn có hình dáng, anh hận không thể nghiền cô thành bột, cô tan
thành tro bụi anh mới có thể an tâm, mới có thể dễ chịu, mới có thể yên lòng.
Nguyễn Thiệu Nam hít thật sâu, đầu mũi dường như vẫn
có thể ngửi thấy mùi của cô, vị của nước mắt.
Anh khẽ cười một tiếng, "Em từng nói, em sẽ mãi
mãi yêu anh, tới chết cũng yêu anh. Nhưng em vẫn sống mà lại yêu người khác.
Ban đầu anh tưởng em đã chết, anh liền buông tay, nhưng em lại không chết nổi.
Em bảo anh làm thế nào đây?”.
Nhớ lại hình ảnh cô quỳ dưới chân Lăng Lạc Xuyên,
ngước nhìn cậu ta, ánh mắt đáng thương lại tràn đầy hi vọng; nhớ đến khi cô
nhìn thấy cậu ta vào phòng, biểu hiện đầy hi vọng, cho rằng có thể thoát khỏi
vận mệnh...
Anh ngồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt cười lạnh lùng,
“Em thực sự cho rằng tên thiếu gia kiêu ngạo đầy mình, mắt để tít trên cao có
thể là chỗ dựa ư? Vậy thì mở to mắt ra mà nhìn cho rõ nhé..." Xoa xoa vết
thương trên môi, dịu dàng nói với không khí, “Đợi em nhìn rõ ràng, em sẽ biết,
trên thế giới này, người em có thể dựa dẫm... chỉ có anh."
Vị Hi gọi điện cho Như Phi, Trì Mạch đã
được đưa tới bệnh viện, tuy vết thương bên ngoài rất nặng nhưng anh không bị
nội thương, cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu thực tế dày dặn, biết nên bảo vệ
bản thân thế nào, ngoài gãy cánh tay trái ra, không có vết thương nghiêm trọng
nào khác.
Lúc này Vị Hi mới yên tâm, Như Phi nói cô phải ở lại
bệnh viện chăm sóc Trì Mạch rồi cúp máy.
Sau khi đặt di động xuống Vị Hi nhìn người đàn ông
trầm mặc như đêm ngồi bên, bước qua dùng ngôn ngữ kí hiệu nói với anh: “Cảm ơn
anh."
Lăng Lạc Xuyên không nói gì, Vị Hi biết anh vẫn còn
đang tức giận, tất cả những điều cô làm hôm nay không những khiến anh mất mặt
trước Nguyễn Thiệu Nam mà còn làm tổn thương nặng nề trái tim anh.
Vị Hi muốn nói gì đó với anh nhưng
thấy biểu hiện lạnh lùng của anh liền biết. Giờ này phút này, nói gì anh cũng
đều không nghe lọt tai.
Vị Hi cúi người dùng ngôn ngữ kí hiệu nói với anh:
“Xin lỗi, em đi trước đây”.
Vị Hi đứng thẳng người đi ra cửa. Người đàn ông vẫn
trầm mặc