cảo, một chai rượu nho, còn có bánh ga tô hạt dẻ họ thích nhất.
Khi đi qua khu sản phẩm dành cho nữ giới, nhìn thấy
băng vệ sinh giảm giá, tuy trong nhà vẫn còn nhưng cô vẫn chung vui xách hai
túi lớn.
Xách hai túi đồ ra khỏi siêu thị, đang định băng qua
đường thì một chiếc xe con lao đến. Vị Hi vốn định nhường đường, nhưng chiếc xe
đó lại dừng trước mặt cô.
Hai người đàn ông mặc đồ đen từ trên xe bước xuống,
một người nhận lấy túi đồ trong tay cô, người kia lịch sự nho nhã nói: “Cô chủ,
ông chủ muốn gặp cô.”
Căn nhà của nhà họ Lục nằm dưới chân Nam Sơn, ngọn núi
được mệnh danh “Phượng hoàng lửa”, cơ nghiệp tổ tiên
của họ Lục, trong vườn là kiến trúc đời Thanh, đều là những tòa nhà nhỏ với kết
cấu thô mộc, gạch xanh ngói đen, mái cong thành vểnh, lầu gác đình nghỉ chỗ nào
cũng có thể thấy, không gian vô cùng
đẹp đẽ và tĩnh mịch.
Vị Hi còn nhớ đối diện khu vườn cổ kính là con đường
cây phong đỏ nổi tiếng của Nam Sơn, dưới chân núi có một hồ nước xanh biếc. Mỗi
lần đến mùa thu, cây phong đỏ phủ kín dãy núi, cảnh tượng độc nhất vô nhị, rừng
phong như lửa, lá cây như máu hiện ra trước mắt.
Hai người đàn ông mặc đồ đen cung kính đi trước dẫn
đường, Vị Hi vừa đi vừa nhớ lại, như từ kiếp này trở về kiếp trước.
“Ông chủ, cô chủ đã tới".
Vị Hi đứng trong đại sảnh rộng 1ớn của căn nhà, nhìn
thấy người cha tròn bảy năm không gặp. Nhưng người đàn ông ngồi trên xe làn tóc
hoa râm, sắc mặc vàng vọt ấy quả thật khác nhau một trời một vực với kẻ ngông
cuồng tự cao tự đại trong kí ức của cô.
Song trong phòng khách ngoài Lục Tử Tục còn có hai
người phụ nữ đang ngồi mà cô chưa từng gặp, đều khoảng tầm ba mươi tuổi, dung
mạo xinh đẹp song tiều tụy. Một đứa bé trai năm, sáu tuổi và một đứa bé gái ba,
bốn tuổi, ngồi bên hai người phụ nữ. Hai đứa trẻ đều có đôi mắt to, vừa đen vừa
sáng, cực kì đáng yêu. Lúc này chúng chỉ sợ hãi nhìn cô, không dám lên tiếng.
Vị Hi ngồi xuống ghế, có người đã rót trà. Vị Hi ngồi
im, lặng lẽ nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp và hai đứa trẻ trước mặt, nhất thời
không hiểu lí do.
Lục Tử Tục thấy Vị Hi, nói có phần kích động:
“Con rất giống mẹ con”.
Vị Hi cười, “Nhiều năm đến thế, vậy mà ông vẫn nhớ”.
Vẻ mặt người đàn ông cứng lại, hồi lâu sau liền thở
dài, “Cha biết, con vẫn hận
cha vì việc năm đó...".
Vị Hi không kiềm chế nổi bèn ngắt lời ông ta, “Ông
Lục, tôi không muốn tán gẫu chuyện nhà với ông. Nếu có việc xin mời cứ nói
thẳng vào trọng điểm. Nếu không có việc gì, uống xong cốc trà này tôi xin cáo
từ, còn có người đang đợi tôi. Nếu tôi về muộn, chỉ sợ có người phải suy nghĩ
nhiều".
Trong câu nói của Vị Hi mang theo hàm ý khác, ám
chỉông ta đừng hành động thiếu suy nghĩ. Tuy trong lòng hiểu rõ, nếu Nguyễn
Thiệu Nam thực sự biết nơi cô đến, bây giờ cô đã không thể ngồi ở nơi này rồi.
Chiêu “lấy giả đánh thật" do chính Nguyễn Thiệu Nam dạy cô, mấu chốt là
sắc mặt không đổi, hơi lộ ra vẻ sợ hãi là cô đi tong ngay.
Lục Tử Tục hơi bối rối, ho mấy tiếng mới cất lời: “Cha
vốn không nên tìm con, nhưng vì đứa nhỏ của anh cả và anh hai con, vì huyết
thống cuối cùng còn lưu lại của nhà họ Lục cũng đành vác mặc đến cầu xin con.
Vị Hi, coi như con mở lòng nhân từ mà cho hai đứa nhỏ này một con đường sống
đi".
Vị Hi im lặng thở dài, quả thật không hiểu vì sao mọi
người đều cho rằng cô có bản lĩnh có thể thay đổi thế giới, cứu rỗi chúng sinh?
Vị Hi bình tĩnh nhìn ông ta, nhìn người được gọi là
cha một của mình, không nén được lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, tôi đã từng nói,
trong việc này tôi lực bất tòng tâm. Người quyết định trước nay không phải tôi,
ông trực tiếp cầu xin anh ấy còn thực tế hơn. Có điều...". Nói tới đây, cô
cười, “Tôi thấy ông tốt hơn đừng cầu xin, vì anh ấy không chỉ từng nói một lần,
nhất định sẽ diệt sạch. Năm đó ông đối với nhà họ Nguyễn thế nào thì bây giờ
người ta sẽ đối với ông như vậy, rất công bằng”.
Lục Tử Tục nghe xong, kích động đến mức nước mắt như
mưa, hối hận vạn phần: “Đây đều là tội ác do ta
làm thời trẻ, khi vẻ vang không có chút nhân tính. Diệt sạch mẹ góa con côi của
người ta, bây giờ đến lượt mình về già
không con cái đưa tiễn. Khụ khụ...”. Lời chưa dứt liền bật ho đến rút ruột vỡ
phổi.
Ông ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn đứa con
gái của chính mình, “Vị Hi, coi như con làm việc thiện đi. Nguyễn Thiệu Nam vì
muốn con vui, đến Ấu Hi cũng đòi. Từ đó cho thấy, anh ta coi trọng con nhường
nào. Dù sao con cứ thử một lần, cho dù không thành công, cha cũng coi như đã
tận sức, sau này nằm trong quan tài cũng có thể nhắm mắt".
Hai đứa trẻ nhìn cảnh tượng như vậy của ông nội, lập
tức chạy tới, quấn lấy dưới chân ông mà bật khóc nức nở, hai người phụ nữ xinh
đẹp cũng đỏ mắt theo.
Vị Hi lặng lẽ nhìn vở kịch bi thảm nhất thế gian trước
mặt, trong lòng hiểu rõ, con người từng ngông cuồng tự cao tự đại đến thế, phàm
có lối thoát cũng sẽ không kính cẩn cầu xin như vậy đối với đứa con gái bị vứt
bỏ này.
Nhà họ Lục thực sự tàn rồi, thời đại của Lục Tử Tục đã
sớm qua đi, bây giờ chỉ còn là thứ chẳng vẻ vang gì