o dù nàng không dễ mang thai lại thì sao
chứ? Chỉ cần mình cố gắng, có thể sẽ lại có con, nếu không, còn có Vũ đệ. Dù
sao đi chăng nữa, cả đời này, hắn, tuyệt không buông tay!
“Điệp nhi, Trẫm, quả thật yêu nàng! Mấy
ngày nay, Trẫm ăn không ngon ngủ không yên, trong đầu đều là hình bóng của
nàng, mỗi tối đều vụng trộm tới thăm nàng, hối hận giằng xé trái tim Trẫm. Xin
lỗi, Điệp nhi, thật sự xin lỗi, Trẫm đã bị dã tâm che mù hai mắt, đã làm nàng bị
thương, Trẫm sai rồi, nàng tha thứ cho Trẫm, được không?
Phụ thân của nàng thật sự đã làm chuyện có
lỗi với Thanh Long quốc, Trẫm vì an nguy của bách tính, không thể không giết hắn,
nhưng mẫu thân cùng đại ca của nàng, Trẫm thật sự không muốn họ chết! Trong triều
đại loạn, Trẫm không thể không đày đại ca nàng thành thứ dân, nhưng Trẫm đã
nghĩ chờ về sau có cơ hội, nhất định sẽ phục hồi chức quan cho hắn. Đúng vậy,
trước kia, Trẫm từng muốn giết cả đại ca nàng, nhưng nàng khiến Trẫm không xuống
tay được! Trẫm nhìn ra, nàng không muốn rời xa hắn, Trẫm không muốn nàng thương
tâm, chỉ không ngờ, Trần Viễn… hắn, vì nàng, hắn tình nguyện tự sát!
Điệp nhi, nàng biết không, Trần Viễn cùng
ta lớn lên, kỳ thật Trẫm trong lòng Trẫm rất bội phục hắn, cũng rất coi trọng hắn,
cái chết của hắn khiến Trẫm vô cùng thương tâm. Nhưng, khiến Trẫm đau lòng nhất,
chính là con của chúng ta! Điệp nhi, đừng hận Trẫm, Trẫm là Hoàng đế, sự lo lắng
đầu tiên là an nguy của Thanh Long quốc. Giữa con và nàng, Trẫm chọn nàng. Trẫm
vốn định cho nàng dùng cách an toàn để sảy thai, nhưng ngọc bội của Vũ đệ khiến
Trẫm không thể không lựa chọn biện pháp mạnh này. Nhưng Trẫm thật sự thật không
ngờ, tiện nhân Nhu phi dám đổ thêm dầu vào lửa, cố ý nhân cơ hội dùng đầu gối
đá nàng, hại nàng bị thương nặng như vậy, về sau chỉ sợ… Điệp nhi, xin lỗi, thật
sự xin lỗi, Điệp nhi, Trẫm thề, về sau nhất định yêu nàng, chờ nàng khỏi hẳn,
Trẫm lập tức phong nàng làm Hậu. Nếu nàng mất hứng, Trẫm lập tức giải tán Hậu
cung, chỉ xin nàng đừng hận Trẫm như vậy. Điệp nhi, nàng tha thứ cho Trẫm, được
không, được không?”
Tần Ngạo nhẹ nhàng nói xong, giọt lệ hối hận
rơi trên mặt Vân Hiểu Nguyệt, cách một tấm chăn bằng gấm, từ từ đặt tay lên bụng
Vân Hiểu Nguyệt, sự hối hận tột cùng cùng đau đớn thâm tình đều đặt trên người
Vân Hiểu Nguyệt. Nhưng, lại không vào nổi trái tim nàng…
Yêu ta? Vớ vẩn! Nếu không hiện tại đang giả
bộ ngủ, Vân Hiểu Nguyệt thật muốn cất tiếng cười to, đại ca thanh nhã xuất trần,
mẫu thân dịu dàng xinh đẹp, đứa con đáng yêu nhưng vô duyên với mình trong mộng,
lại một lần nữa rõ ràng hiện lên trước mắt, vết thương đã khép vảy nay bị xé
rách ra, đau đớn, chà đạp trái tim Vân Hiểu Nguyệt: Yêu ta sao? Tần Ngạo, ngươi
có biết, đã quá muộn không! Từ khoảnh khắc ngươi đá Vân Nhược Điệp khỏi giường
rồng, ngươi đã mất đi tư cách yêu nàng. Nay, vì Hoàng quyền, ngươi lần lượt hại
chết người nhà của Nhược Điệp, hại chết đứa con của Nhược Điệp, nay ngươi còn mặt
mũi chạy tới nói yêu ta ư? Ha ha, tình yêu của ngươi, ta khinh! Cho nên, Tần Ngạo
à, Vân Hiểu Nguyệt ta thề, nhất định phải cho ngươi nếm thử nỗi đau mất đi người
ngươi yêu nhất, ta muốn ngươi vĩnh viễn sống trong hối hận, cho đến lúc chết!!!
Trong căn phòng chợt yên tĩnh, Tần Ngạo đã
lâu chưa có giấc ngủ đầy đủ, dựa vào thành giường dần dần nhắm mắt. Đợi đến khi
tiếng hít thở dần dần đều đều vang lên, Vân Hiểu Nguyệt mở mắt ra, lạnh lùng
nhìn gương mặt tiều tụy của Tần Ngạo, một nụ cười lạnh như băng mà đầy châm chọc
hiện lên trên khóe miệng, rồi sau đó nhắm mắt lại, tiếp tục dưỡng thương.
Những ngày tiếp theo, Vân Hiểu Nguyệt trở
nên trầm mặc hơn rất nhiều, im lặng hơn rất nhiều, nằm suốt trên giường.
Ngoại trừ uống thuốc, dùng bữa, thời gian còn lại đều dùng để tập nội công,
khôi phục võ công!
Ngày nào Tần Vũ cũng đến Sắc Điệp Cung ngồi
một lúc, chẳng qua, Vân Hiểu Nguyệt không quan tâm đến hắn, thái độ dần dần xa
cách khiến Tần Vũ rất bất lực. Về phần Tần Ngạo, từ bữa thổ lộ tâm sự với Vân
Hiểu Nguyệt lần đó, chiều nào hắn cũng đến chỗ Vân Hiểu Nguyệt trò chuyện.
Lúc đầu, Vân Hiểu Nguyệt còn nổi giận đùng đùng bảo hắn cút đi, nhưng Tần
Ngạo quả là đã hạ quyết tâm chết cũng không đi, sau khi thấy quát mắng vài lần
không hiệu quả, Vân Hiểu Nguyệt liền áp dụng thái độ hoàn toàn coi thường, mặc
xác hắn nói gì, làm gì, mình cũng coi như không nhìn thấy. Nàng ăn thì vẫn ăn,
ngủ thì cứ ngủ, chẳng qua cái giường này, đừng hòng đến gần, bằng không nàng sẽ
lấy kiếm mà hầu hạ!
Tần Ngạo vốn còn tìm may mắn, đã được Vân
Hiểu Nguyệt cảnh cáo còn không tin, thử mó vào giường, Vân Hiểu Nguyệt quả thật
không chút khách khí lấy thanh đoản kiếm đặt dưới gối ra đâm tới, cũng may bệnh
nặng chưa lành, chẳng có sức lực, nếu không bụng hắn sẽ bị đâm thành một cái lỗ
lớn, dù vậy, vẫn máu tươi chảy ròng. Tần Ngạo biết mình đuối lý, không cho bất
luận ai nói chuyện này ra ngoài, để Trương Thái y bí mật băng bó, giấu diếm mọi
người. Cũng chính là từ lần đó về sau, hắn biết điều hơn rất nhiều, mỗi ngày chỉ
t