n nói. Tình yêu đối với bé con anh vẫn
chôn xâu trong lòng, bởi vì anh hiểu biết rõ người bé con yêu là lão
đại, nhưng cái tên Zu Cuella đó lại liều lĩnh đến khiến anh ghen ghét.
"Bởi vì hắn làm chuyện cậu không thể làm." Thanh Long trêu chọc nhạo
báng Ngân Báo. Lấy sự sáng suốt bén nhọn của anh, đã sớm nhìn ra tình
cảm của Ngân Báo đối với Hi Nguyên, anh cũng biết Ngân Báo đè nén rất
khổ sở, nhưng cũng chính sự nhẫn nhịn cùng giữ gìn này của Ngân Báo mới
càng làm cho anh thưởng thức. Nếu như đổi lại là anh, cũng không nhất
định có thể vĩ đại được giống như Ngân Báo.
"Tôi ghen tỵ không được sao?" Ngân Báo tháo ra cà vạt, đặt mông ngồi vào trên ghế sa lon.
"Trông giống đứa bé." Sơn Miêu bắt chéo chân, một cánh tay đặt trên bả vai Ngân Báo, nhạo báng anh.
"Chỉ cậu là thành thục! Ban đầu thật không biết là người nào, đố kị đến
cưỡng bức đóa hoa tươi Thang Mang Lâm." Ngân Báo làm mặt quỷ với Sơn
Miêu, sẵng giọng không chịu yếu thế.
Sơn Miêu vẻ mặt hung dữ mở rộng cánh tay, anh muốn nhào vào Ngân Báo, liền bị Thanh Long ngăn cản.
"Hai người các cậu đừng ầm ĩ nữa! Nên nghĩ xem làm thế nào điều tra ra chân tướng sự việc thì tốt hơn."
"Không chấp nhặt với trẻ con." Sơn Miêu khôi phục nụ cười không kềm chế được, tiêu sái trở lại chỗ ngồi.
"Nghe Thẩm Đan nói tên hung thủ này đã từng mấy lần muốn hại bé con, nghiêm
trọng nhất là có hai lần đẩy bé con xuống lầu, lần thứ nhất khiến cho
Mang Lâm sanh non, một lần nữ là khiến bé con bị thương ở eo." Thanh
Long nghiêm túc phân tích.
"Cái gì?" Vừa nghe nói Mang Lâm sanh
non là do tên hung thủ kia làm hại, Sơn Miêu liền nhảy dựng lên. Khốn
kiếp! Thế nhưng hại anh mất đi bảo bối yêu quý, chờ anh bắt được tên
hung thủ kia nhất định sẽ giết hắn!
"Bình tĩnh một chút!" Thanh Long liếc Sơn Miêu một cái, tỉnh táo nhắc nhở anh.
"Nếu như mà tôi là bé con, ở trong lâu đài Tinh Nguyệt, các cậu cho rằng ai
là người có khả năng nhất hại tôi?" Thanh Long đặt giả dự đi sâu vào
phân tích cái vấn đề này, lời của anh khiến hai người khác sửng sốt.
"Anh nói là người muốn thay thế vào vị trí của bé con nhất?" Ngân Báo kinh ngạc há to mồm.
"Người đàn bà muốn đoạt đi vị trí hôn thê lúc trước của Mang Lâm?" tròng mắt
đen của Sơn Miêu tà ác nheo lại. Mang Lâm bởi vì mang thai mới thành
công đạt được vị trí đó, trở thành vị hôn thê của Lăng Khắc Cốt, nếu như đối phương mượn tay Hi Nguyên hủy diệt đứa nhỏ trong bụng Mang Lâm,
chính là một mũi tên trúng hai con chim. Nhận thức này khiến cho Sơn
Miêu cảm thấy tức giận.
"Đây chỉ là suy luận, không nhất định là
thật. Tôi đương nhiên không hy vọng cái giả thiết này trở thành sự
thật." Thanh Long có chút bất đắc dĩ than thở.
"Nhưng là, nhị ca (Thanh Long), Lệ Văn không thể không lưu lại chút chứng cớ nào." Ngân Báo đột nhiên thức tỉnh Thanh Long.
"Theo tin tức của Bách Hổ, người mang mặt nạ này có lẽ sẽ cho chúng ta biết
đáp án." Sơn Miêu tỉnh táo lại xong, nói với hai người anh em.
. . . . . .
Sau khi Hi Nguyên tỉnh lại, cảm thấy trên trán thật là đau, cô liền đưa tay sờ sờ lên chỗ đau. Lúc này một bàn tay to lập tức ngăn bàn tay nhỏ bé
của cô lại.
"Thượng Hi, đừng đụng!" Zu Cuella lo lắng nhắc nhở Hi Nguyên. Trên trán cô khâu bẩy mũi, thời điểm bôi thuốc, anh nhìn thấy
một vết thương dài rất dữ tợn, phá hỏng sự hoàn mỹ của Hi Nguyên.
"Zu?" Hi Nguyên nhớ lại tai nạn xe trước khi té xỉu, cùng với việc Zu Cuella
xuất hiện sau khi xảy ra tai nạn. Cô đưa tay sờ trán của mình, phát hiện nơi đó băng một khối băng gạc.
"Đừng sợ, thương thế của em không có gì lớn, mấy ngày nữa sẽ tốt." Zu Cuella cầm tay Hi Nguyên, cố gắng an ủi cô.
"Khuôn mặt bị hủy, rất xấu" Rio Cuella châm chọc nói.
Vốn là vẻ thùy mị của Thượng Hi còn có thể tạm nhìn, hiện tại bị hủy dung,
khó coi gần chết. Dung mạo như vậy có thể xứng với đường đường hoàng tử
Đan Mạch như hắn sao? Bà nội yêu cầu ác như vậy khiến hắn vô cùng tức
giận. Chỉ là vì vương vị, hẵn cũng có thể nhẫn nhịn chịu đựng.
Nghe được âm thanh từ ngoài cửa truyền vào, Hi Nguyên không khỏi ngẩng đầu
lên, cô thế nhưng thấy gương mặt của Zu Cuella, cô kinh ngạc há to mồm:
"Anh . . . . . Các anh. . . . . Các anh đều là Zu Cuella?"
Zu Cuella cười lắc đầu: "Điều này sao có thể? Trên thế giới chỉ có một Thượng Hi, cũng chỉ có một Zu Cuella."
"Thượng Hi đáng thương, đã bị té đến ngu luôn rồi!" Rio Cuella giễu cợt liếc nhìn Hi Nguyên.
"Các người ai là Zu Cuella?" Hi Nguyên bồn chồn nhìn hai người kia, hai
người này mặc dù có vẻ ngoài giống nhau, nhưng cũng có chút khác biệt.
Một ăn mặc như thân sĩ, sẽ làm người ta nghĩ đến Quý tộc châu Âu cổ đại, một người khác thì lại ăn mặc rất khoe mẽ, ngay cả ngực áo cũng khảm đá quý, quần da màu đen bó sát người để cho cô nhớ tới chuyện một đêm đó
trong khách sạn.
"Anh? !" Hi Nguyên khiếp sợ chỉ vào đối phương, "Đêm hôm đó ở trong khách sạn người bỏ thuốc mê tôi chính là anh?"
Zu Cuella ôm lấy Hi Nguyên, cười đến rất vui vẻ: "Thượng Hi, đó chính là lý do em xử oan tôi sao?"
"Anh là Zu? Vậy anh ta là ai ?" Hi Nguyên tránh né cái nhìn ch