XtGem Forum catalog
Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Vật Riêng Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211591

Bình chọn: 9.5.00/10/1159 lượt.

Lăng Khắc Cốt nháy mắt với mấy hộ vệ, lập tức có người đi lên ôm lấy Thượng Tễ.

Lăng Khắc Cốt kiêu ngạo hướng Thượng Tễ nói: "Con trai, ta tên là Lăng Khắc Cốt, là cha của con!"

"Lăng Khắc Cốt, anh nói Tiểu Tễ là của anh thì là của anh sao? Nó có thể là

con của một kẻ qua đường Ất Bính Đinh gì gì đó…cũng không thể là của

anh!" Hi Nguyên nhéo lồng ngực so với sắt còn cứng rắn hơn của Lăng Khắc Cốt, bất mãn kiều mị rống lên.

"Tên lừa đảo! Em con nói vậy nữa

tôi liền giải quyết em ngay tại chỗ!" Lăng Khắc Cốt dính vào bên tai Hi

Nguyên, đầy uy hiếp cười lạnh.

"Anh dám!" Hi Nguyên chắc chắn

nhìn Lăng Khắc Cốt. Cô mới không sợ lời Lăng Khắc Cốt nói."Thả tôi đi

xuống! Tôi không muốn làm con khỉ để người xoi mói."

Lăng Khắc

Cốt cười mị hoặc, hoàn toàn không để ý tới chú ý của những người ở phi

trường, vác Hi Nguyên lên xong liền hướng cửa vào của phi trường đi tới.

"Lăng Khắc Cốt, anh thả tôi xuống!" Hi Nguyên cảm giác mình giống như một chú hề ở rạp xiếc, đổi chiều ở trên lưng Lăng Khắc Cốt, người qua đường

thấy cô cũng che miệng cười trộm.

Lăng Khắc Cốt vỗ một cái lên

cái mông của Hi Nguyên, không chịu buông tay. Hi Nguyên giận đến bấm lên tấm lưng cứng rắn của Lăng Khắc Cốt, cái miệng nhỏ nhắn chu lên hết cỡ. Ba năm không thấy, anh vẫn bá đạo như vậy, không thay đổi một chút xíu

nào. Trên TV, đó người đàn ông thâm tình khẩn thiết cái chạy đi đâu rồi? Chẳng lẽ chỉ là Lăng Khắc Cốt khoác lác ra vẻ bề ngoài như vậy thôi? Cô lại vẫn động lòng chạy về tìm anh. Càng nghĩ càng thấy không cam tâm.

Lăng Khắc Cốt ném Hi

Nguyên vào trong máy bay tư nhân, liền bá đạo giam cầm cô ở trên đùi:

"Lần này em đừng nghĩ lại nhảy máy bay! Tôi sẽ không cho em cơ hội! Nếu

như nhất định nhảy chúng ta cùng nhau nhảy!" Lăng Khắc Cốt nói tới những chữ cuối cùng, thế nhưng trở nên vô cùng dịu dàng. Môi mỏng của anh êm

ái hôn cánh môi Hi Nguyên, trong tròng mắt tối tăm nồng nặc thâm tình.

Hi Nguyên bắt lấy cà vạt của anh, liếc nhìn chiếc kẹp cravate kim cương

quen thuộc kia, bướng bỉnh cười nói: "Anh thật muốn cùng nhảy với em

sao?" Lăng Khắc Cốt thần bí cười một cái, sau đó phất phất tay, một trợ

thủ lập tức lấy tới một cái dù để nhảy: "Chúng ta đeo nó lên rồi nhảy."

"Em biết ngay anh sợ chết." Hi Nguyên bất mãn nhăn nhíu lỗ mũi, cô một

bộ ngây thơ không hề có bộ dáng của mẹ một đứa nhóc ba tuổi, ngược lại

còn ngây thơ hơn so với ba năm trước đây. "Là không nỡ để em chết." Lăng Khắc Cốt nâng mặt của Hi Nguyên lên, sâu kín thở dài."Bé con, nói cho

tôi biết, tôi không có nằm mơ, em thật đang ở trong lòng tôi."

Hi Nguyên bấm bấm gương mặt gầy gò càng trở nên anh tuấn rất nhiều của

anh, nghịch ngợm nói: "Tiên sinh Lăng Khắc Cốt, anh đang trong mộng.

Người trong lòng anh chỉ là một cái bóng."

"Thật?" Lăng Khắc Cốt

bật cười nhếch khóe môi lên. Không ngờ ba năm không thấy, bé con trở nên bướng bỉnh như vậy. Anh đột nhiên nâng hông của Hi Nguyên lên, xoay

người cô lại, khiến cho hai chân cô vòng lấy hông của mình, thật chặt

vòng chắc lấy hông anh. Anh dùng giọng nam trung trầm thấp như rượu say

lòng người của mình nói: "Tôi muốn cùng với cái bóng của bé con làm

chuyện AI."

Nghe thấy anh nói vậy, mặt của Hi Nguyên vọt hồng ."Không biết xấu hổ!" Cô cúi đầu, lông mi thật dài ngượng ngùng rũ xuống.

"Không muốn em, tôi thật khống thể coi là đàn ông!" Lăng Khắc Cốt dùng tay

phải nâng cằm Hi Nguyên lên, nóng bỏng hôn cánh môi run rẩy của cô. Nụ

hôn của anh quyến luyến điên cuồng mà bá đạo, dùng sức mút ngọt ngào

trong môi cô.

"Con trai đần, không cho hôn mẹ tôi! Mẹ là của

tôi!" Thượng Tễ đột nhiên chen đến giữa bọn họ, bò đến trên đùi Lăng

Khắc Cốt nhìn anh chằm chằm. Khuôn mặt nhỏ nhắn lãnh khốc của cậu nhóc

cực giống lúc Lăng Khắc Cốt tức giận, còn nhỏ tuổi dĩ nhiên lại đã có

thể cho người khác một loại cảm giác uy hiếp không nói nên lời. Lăng

Khắc Cốt kiêu ngạo nhìn tiểu tử trên đùi. Con anh!"Con là con ta! Tiểu

tử, gọi ta là cha. Còn nữa, mẹ con là của ta!" Lăng Khắc Cốt đầy chiếm

đoạt khóa hông của Hi Nguyên lại, cười nói với Thượng Tễ. Cho dù Tiểu Tễ là con của anh, cũng không thể giành bé con cùng anh!

"Lăng Khắc Cốt, tôi là của chính tôi! Tiểu Tễ cũng không phải là con trai của anh, nó là của tôi!" Hi Nguyên nhảy xuống khỏi đùi Lăng Khắc Cốt , nghịch

ngợm cười. Mặc dù cô là vì thấy được Lăng Khắc Cốt thổ lộ thâm tình xong mới cảm động mà trở về nước, nhưng không có nghĩa là cô nhanh như vậy

đã buông vũ khí đầu hàng anh.

Lăng Khắc Cốt cũng không phản bác,

chỉ là môi mỏng nhàn nhạt nâng lên, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của con

trai: "Con trai, con nói xem cha nên trừng phạt đứa nhỏ nói dối thế

nào?"

"Đánh đòn!" Thượng Tễ cũng không biết Lăng Khắc Cốt muốn

trừng phạt người nào, chỉ biết là mỗi lần mình phạm sai lầm, mẹ cũng sẽ

đánh cái mông nhỏ của cậu.

"Vậy cứ nghe theo lời Tiểu Tễ đi!"

Lăng Khắc Cốt hài lòng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Tễ, sau đó

đặt cậu lại trên ghế ngồi, liền hướng tới phía Hi Nguyên."A! Không nên

đánh tôi!" Hi Nguyên bị Lăng Khắc Cốt ôm lấy eo đỏ mặt khá