Cậu bé theo hầu
Nhà họ
Tô mở cửa hàng bách hoá rất kỳ lạ.
Còn cụ
thể kỳ lạ ở ch nào thì rất khó diễn tả.
Trong
nhà, bà Tô cầm chổi lông gà trong tay, thao túng quyền hành như chính trị, kinh
tế, ngoại giao và thường xuyên dùng quyền trượng là cây chổi lông gà để tiến
hành thống trị và đàn áp một cách tàn bạo vô nhân đạo đối với các thành viên
trong gia đình.
So với
bà Tô hách dịch thì ông Tô lại là người chồng mẫu mực điển hình, có điều sự mẫu
mực hơi bị quá đà, nhẫn nhịn chịu đựng đến mức không giống đàn ông cho lắm, lúc
đi làm thì cần mẫn, về nhà lại vùi đầu vào việc nhà, khi phụ nữ nói chuyện thì
không xen vào nhưng đời tư bí mật của mình đều nói ra hết, tối ngủ muộn, sáng
dậy sớm, đi làm không trò chuyện với nữ giới, tan sở về ngay nhà, không có thẻ
ngân hàng riêng, hút thuốc chui vào nhà tắm, tuyệt nhiên không làm phiền đến
ai. Địa vị của ông trong gia đình thấp đến mức thảm hại, đến hàng xóm láng
giềng cũng không nhịn nổi, thường xuyên tiến hành giáo dục ông một cách thương
hại lẫn tức tối. Ngôi nhà hơn trăm mét vuông, mà vùng đất riêng của ông chỉ là
cái nhà vệ sinh ba mét vuông, lại còn thường xuyên bị người khác chiếm đóng,
thân phận hèn mọn như thế mà còn không chịu vùng lên làm cuộc cải cách gia
đình, khí chất đàn ông quả đã bị ăn sống nuốt tươi sạch sẽ.
Nhưng
ông Tô có vẻ rất khó cải tạo, không hề quan tâm đến phong đội gì gì đó của đàn
ông, vẫn ngang nhiên chiếm đóng nhà vệ sinh, nhẫn nại sống qua ngày.
Một gia
đình đáng sợ như thế thì sinh ra một đứa con gái tính cách thế nào khỏi cần
nghĩ mọi người cũng biết.
"Đã
bảo đừng khóc, nức nở cái gì??? Chuyện có to bằng trời, chị đây cũng giúp em
gánh vác, có mấy đồng bạc mà sợ chị đây không biến ra được à, xì!"
Một
tràng đối thoại qua điện thoại rất thô lỗ vọng ra từ cầu thang trong đêm khuya
vắng.
"Chị
cảnh cáo em, nếu còn dám bảo vệ tên khốn đó thì chị sẽ ngắt đầu hắn xuống làm
bóng đá chơi. Tên khốn, ăn cho đã rồi không chịu nhận, buổi tối em kiểm tra
thử, mặc kệ nó có chính xác hay không!"
"..."
"Sợ
sợ sợ, sợ cái khỉ ấy, lúc chơi bời sao không sợ đi, đừng rên rỉ
nữa!" "..."
"Trời,
yên tâm, mẹ chị nhiều nhất là lột da chị một lần thôi, dù sao cũng chẳng phải
lần đầu chị cướp cửa hàng nhà mình. Được rồi, ngủ sớm đi, đừng nghĩ
nhiều!"
Nói
xong, cô gập mạnh điện thoại lại, rón rén ngồi xổm xuống, thoắt cái không còn
khí thế hùng hổ ban nãy nữa, mà khom lưng lại mở cửa vào nhà như ăn trộm, cô
lẻn vào trong, cởi giày, đang định chuồn về phòng thì thấy một cây chổi lông gà
đột ngột quất đến từ bên trái, cô nghiêng đầu để tránh đòn, nhưng ai ngờ lần
này mẹ cô đã hạ quyết tâm ra tay không nương tình, xử phạt đứa con ăn cơm nhà
vác tù và hàng tổng này, nên đã cầm cả hai cây chổi lông gà, trái một cái phỉa
một cái múa may, cô chưa kịp đứng vững thì mông đã hứng gọn một đòn, đau thấu
trời xanh.
"Ui
da, mẹ ơi!!!"
"Tô
Gia Áo! Mày còn biét tao là mẹ à? Cướp cửa hàng của nhà để chăm sóc đám đàn em.
Xem điệu bộ của mày kìa, ăn mặc rách rới, mặt tô vẽ như bảng tô màu. Mày muốn
chết hả!"
"Đâu
có, mốt mới mà, nữ tính đấy, mẹ không hiểu rõ nữ tính là gì
đâu!"
"Mày
bảo mẹ mày không nữ tính à? Bố mày còn không dám nói với mẹ như thế, muốn tạo
phản hả?"
"Bố
con thì làm sao biết được thế nào là nữ tính, bố còn nghĩ lúc phụ nữ khô khan
mới là nữ tính ấy chứ. Mẹ lại áp đặt cái thứ quy tắc nhảm nhí vớ vẩn chẳng ra
sao của tộc chúng ta lên người bình thường như con, xì! [*Vanila:
Bình thường á???~ =.="'> Thời
buổi này còn có đàn ông nào trong sạch, dịu dàng hiền lành nữa đâu, lại còn nữ
tôn nam ti, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ. Vớ vẩn! Nói ra
khéo người ta lại tưởng thần kinh thì nguy!"
"Đồ
quỷ, mày bây giờ cứng cáp rồi chứ gì? Dám đấu khẩu với mẹ hả?" Lại thêm
một trận đòn.
"Vốn
là thế mà! Nếu không phải mẹ thì con đâu đến nỗi tới giờ vẫn chẳng có ma nào
thèm, thế giới này làm gì có chàng trai nào chịu đến ở rể nhà gái
"Quy
tắc là quy tắc, quy tắc tộc Đông Nữ chúng ta đã quy định như thế, mày cứ suốt
ngày chơi bời với đám nhóc kia mới không tìm được đàn ông tốt đấy, đứa nào cũng
xem phụ nữ như quần áo mặc một lần rồi vứt, nếu thật lòng thì tại sao không
chịu gả đến nhà ta?"
Ôi! Lại
nữa rồi, mỗi lần mẹ con cãi nhau xong, cuối cùng vẫn lại chạm đến nghi vấn
thiên cổ này, cô cũng chẳng buồn tranh cãi với bà mẹ đầu óc cổ hủ này nữa, tộc
Đông Nữ vớ vẩn, cái gì mà thị tộc mẫu hệ, nữ tôn nam ti, cái gì mà phụ nữ nắm
quyền, phụ nữ là tài sản quý báu, đàn ông phải gả về nhà gái. Tưởng mình vẫn
sống trong cái Nữ Nhi Quốc1 hay
sao, nhà cô cũng chẳng phải tỷ phú giàu có gì, cứ giữ điều kiện quỷ quái này
chắc đàn ông sẽ sợ mà chạy mất dép, chẳng trách cô em dưới trướng đều cược rặng
cả đời này cô muốn tìm được anh nào cũng rất vất vả.
Hừ, có
điều cô chẳng thèm quan tâm đến mấy lời đó của mẹ, đợi dành dụm đủ tiền, co
tuyệt đối sẽ thoát ly khỏi cái gia đình biến thái này.
Đừng
nói rằng cô không tìm ra anh chàng nào chịu gả vào nhà mình, cho dù có
"món hàn